Kết Hôn Trước Yêu Sau, Anh Chồng Cảnh Sát Hình Sự Hoang Dại Hết Chỗ Nói - 74.
Cập nhật lúc: 29/12/2025 07:00
Ông chủ quán pub Chương Thần, một người đàn ông khoảng chừng ba mươi tuổi với phong cách ăn mặc đầy chất nghệ sĩ, cũng chính là nhân vật chính của buổi tiệc tối nay.
Thấy Chu Mạch Mạch dẫn theo một mỹ nhân đi vào là anh ta vội vàng nhiệt tình đón tiếp ngay.
“Mạch Mạch! Cuối cùng em cũng đến rồi!” Anh ta ôm Chu Mạch Mạch một cái trước rồi ánh mắt tự nhiên rơi lên người Tống Nam Thu đứng cạnh, đôi mắt sáng rực lên, “Mạch Mạch này, chẳng lẽ không định giới thiệu chút sao?”
Chu Mạch Mạch quá hiểu rõ cái tâm tư của đám đàn ông này nên cô nàng lập tức khoác lấy cánh tay Tống Nam Thu và dõng dạc tuyên bố chủ quyền: “Bạn thân của em đấy, Tống Nam Thu. Anh dẹp ngay cái ý đồ đó đi nhé, người ta là hoa đã có chủ rồi, chồng người ta đẹp trai l.ồ.ng lộn luôn đấy!”
Gương mặt Chương Thần thoáng qua một tia tiếc nuối, anh ta nói đùa: “Chao ôi, thế thì đúng là vô duyên quá rồi! Xem ra tối nay tôi sẽ mất đi khối niềm vui đây.”
Anh ta xua tay, “Được rồi, hai người cứ chơi tự nhiên đi nhé, tối nay quán không mở cửa đón khách ngoài đâu, chỉ tiếp người nhà mình thôi nên rượu nước cứ uống thoải mái nhé, chơi cho đã vào!”
“Cảm ơn ông chủ nhé!”
Chu Mạch Mạch nói xong liền kéo Tống Nam Thu tìm một vị trí có tầm nhìn khá tốt mà lại không quá trung tâm để ngồi xuống.
Vừa mới ngồi xuống là điện thoại Tống Nam Thu đã rung lên một cái.
Cô lấy ra xem thì thấy là tin nhắn Wechat từ Giang Diễn Chi, nội dung rất đơn giản: 【Gửi vị trí cho anh. Anh tan làm rồi, tiện đường qua đón em luôn.】
Cái lý do này tìm ra...... có chút gượng gạo thật.
Anh đến cả việc hai người đang ở quận nào, địa điểm cụ thể ở đâu còn chẳng biết nữa là, lấy đâu ra cái sự tiện đường ở đây chứ?
Chu Mạch Mạch ghé mắt qua liếc một cái là liền cười đầy tinh quái ngay, cô nàng hếch khuỷu tay vào người cô: “Thấy chưa thấy chưa! Có biến rồi nhá!”
Tống Nam Thu nhìn màn hình điện thoại, cái cảm giác khó tả trong lòng lại dâng trào.
Cô gửi vị trí qua cho anh và kèm theo một chữ đơn giản: 【Vâng】.
Gửi tin nhắn xong cô dồn sự chú ý vào sân khấu, trên đó có một nữ ca sĩ mặc váy dài hai dây đang trình bày một bản nhạc Blues lười biếng, giọng hát khàn khàn nghe rất có phong vị.
Lúc này ở lối vào lại có thêm vài người bước vào, tiếng cười nói có phần hơi lớn hơn một chút.
Trong đó có một người đàn ông dáng người rất cao, mặc chiếc áo thun thường ngày trông cực kỳ nổi bật, chính là Hàn Đông.
Vừa bước vào là anh ta đã nhìn thấy Tống Nam Thu ngay, trên mặt thoáng qua sự bất ngờ và vui sướng, anh ta chào hỏi bạn đi cùng rồi đi thẳng về phía hai người.
“Chu Mạch Mạch, lâu rồi không gặp!” Hàn Đông bước tới bàn của hai người, chào hỏi Chu Mạch Mạch trước rồi mới nhìn sang Tống Nam Thu, “Tống Nam Thu, lâu rồi không gặp, em...... vẫn như xưa vậy.”
Tống Nam Thu ngẩng đầu lên mỉm cười lịch sự: “Lâu rồi không gặp ạ.”
Chu Mạch Mạch đứng bên cạnh tiếp lời: “Đúng là lâu thật rồi đấy ạ, chắc cũng phải bảy tám năm rồi anh nhỉ?”
Hàn Đông gật đầu rồi theo bản năng định ngồi vào vị trí trống bên cạnh Tống Nam Thu.
Chu Mạch Mạch nhanh tay lẹ mắt, gần như cùng lúc đó cô nàng kêu lên một tiếng “Ái chà”, giả bộ muốn lấy tờ khăn giấy trên bàn đối diện khiến người nghiêng hẳn sang một bên và ép Tống Nam Thu vào sát vị trí cạnh tường.
Sau đó cô nàng vỗ vỗ vào vị trí trống ở phía bên kia của mình và cười với Hàn Đông với vẻ mặt vô hại: “Đại soái ca Hàn Đông ngồi đây ngồi đây này anh!”
Hàn Đông ngẩn ra một lát rồi đành phải vòng qua phía bên kia của Chu Mạch Mạch để ngồi xuống.
Nhưng rõ ràng là anh ta vẫn chưa từ bỏ ý định trò chuyện cùng Tống Nam Thu, anh ta cách một người là Chu Mạch Mạch để chủ động tìm chủ đề hỏi thăm tình hình dạo này của cô, hỏi Tống Nam Thu hiện giờ đang làm gì.
Tống Nam Thu chỉ đành lịch sự trả lời từng câu một.
Chu Mạch Mạch nâng ly rượu lên nhấp một ngụm, cô nàng nhìn ra được sự thiếu kiên nhẫn của Tống Nam Thu.
Khi Hàn Đông lại một lần nữa định bắt chuyện với Tống Nam Thu cô nàng đột nhiên ngoảnh lại và mỉm cười bảo với anh ta: “Anh Hàn à, anh đừng có phí tâm sức nữa làm gì cho mệt! Nam Thu bây giờ đã là người có chồng rồi, đang ân ái mặn nồng lắm đấy ạ!”
Vừa nói cô nàng vừa cố tình kéo tay Tống Nam Thu qua để chỉ vào chiếc nhẫn cưới đó.
Ánh mắt Hàn Đông dừng lại trên chiếc nhẫn, nụ cười trở nên gượng gạo.
Ngay sau đó anh ta nâng ly rượu trước mặt lên uống một ngụm: “Thế à? Vậy thì chúc mừng em nhé.”
Anh ta lại hỏi: “Kết hôn lúc nào vậy em? Sao chẳng nghe thấy chút tin tức gì thế nhỉ? Trong nhóm lớp đại học cũng chẳng thấy ai nhắc tới cả.”
Chu Mạch Mạch nhanh nhảu cướp lời Tống Nam Thu: “Ái chà, Thu Thu nhà em vốn dĩ kín tiếng mà anh! Kết hôn là chuyện riêng của mình chứ có phải họp báo đâu mà. Giờ anh biết cũng đâu có muộn đâu phải không nào?”
Hàn Đông gật gật đầu, nụ cười nơi khóe miệng có chút khiên cưỡng: “Cũng đúng.”
Anh ta lại uống thêm một ngụm rượu nữa, lần này động tác có vẻ hơi bực bội.
Ánh mắt anh ta lại một lần nữa liếc về phía Tống Nam Thu đang lặng lẽ uống nước trái cây, anh ta không cam tâm hỏi tiếp: “Anh ấy làm nghề gì vậy em?”
Mắt Chu Mạch Mạch sáng rực lên, đang đợi anh hỏi đúng câu này đây!
Cô nàng lập tức hắng giọng một cái: “Ồ! Nhắc đến chuyện này thì chồng Thu Thu giỏi giang lắm luôn ấy chứ! Đội trưởng cảnh sát hình sự nhé, tuổi trẻ tài cao, vai rộng chân dài, đẹp trai l.ồ.ng lộn luôn ạ!”
Cô nàng cứ thế khen lấy khen để khiến Tống Nam Thu không nhịn được mà khẽ cong môi cười.
Hàn Đông nghe xong mà nụ cười gượng gạo trên mặt suýt chút nữa là không giữ nổi nữa.
Anh ta nhếch môi, giọng điệu chua loét và cứng ngắc: “Thế à? Nghe qua thì có vẻ cũng được đấy.”
Anh ta lắc lắc ly rượu trên tay, dường như muốn tìm lại chút thể diện, lại như đang tự an ủi bản thân: “Đội trưởng cảnh sát hình sự..... địa vị xã hội nghe thì có vẻ sang đấy. Nhưng mà làm cái nghề đó của các anh ấy thì lương bổng chắc cũng chỉ thường thôi nhỉ? Khá là thanh đạm, trách nhiệm thì nặng nề mà áp lực lại lớn nữa chứ.”
Lời này nghe qua thì có vẻ là đ.á.n.h giá khách quan, nhưng thực chất là đang ngấm ngầm hạ thấp đối phương, ẩn ý chẳng qua là: chỉ được cái danh hão thôi chứ thực tế chẳng có tiền đồ gì cả.
Tống Nam Thu nghe thấy vậy thì ánh mắt vốn dĩ đang bình thản bỗng khựng lại.
Cô không thích cái giọng điệu này của Hàn Đông.
Và càng không thích việc anh ta bóng gió tỏ ý coi thường Giang Diễn Chi.
Cô đặt ly nước trái cây xuống, nhìn thẳng vào Hàn Đông và khẽ nói: “Nếu không có những người mang trọng trách nặng nề như các anh ấy gánh vác ở phía trước thì lấy đâu ra cái tư cách để chúng ta ngồi ở đây uống rượu tán gẫu, tận hưởng sự bình yên thế này chứ?”
