Kết Hôn Trước Yêu Sau, Anh Chồng Cảnh Sát Hình Sự Hoang Dại Hết Chỗ Nói - 81.

Cập nhật lúc: 29/12/2025 07:01

Anh đã cố ý đặt chiếc nhẫn ở vị trí dễ thấy rồi vì nghĩ chắc chắn lúc cô rửa tay sẽ thấy ngay.

Là thực sự không thấy sao?

Hay là không muốn đeo?

Hay là....... chẳng còn để tâm đến nó nữa rồi?

Ý nghĩ này khiến luồng khí nghẹn ứ trong l.ồ.ng n.g.ự.c anh càng thêm nặng nề.

Động tác rửa bát vô thức mạnh tay hơn mấy phần khiến bát sứ va vào thành bồn phát ra những tiếng động không hề nhỏ chút nào.

Trong phòng khách Tống Nam Thu đang ngồi trên sofa lơ đễnh lướt điện thoại.

Điện thoại rung lên một cái là tin nhắn Wechat từ Chu Mạch Mạch gửi tới.

【Bảo bối ơi thế nào rồi thế nào rồi? Tối qua về nhà chắc hẳn là củi khô bốc hỏa, một mồi là cháy bùng lên luôn phải không nào? [Cười đểu] [Cười đểu]】

Tống Nam Thu nhìn dòng tin nhắn này rồi gõ chữ trả lời: 【Chuyện tối qua mà giờ cậu mới nhớ ra để hỏi hả?】

Chu Mạch Mạch trả lời lại ngay lập tức: 【Ái chà, tớ chẳng phải nghĩ chắc chắn tối qua cậu mệt rã rời rồi nên hôm nay cần nghỉ ngơi để hồi phục nguyên khí đó sao! Vả lại cậu chẳng phải không biết cái kiếp làm thuê khổ cực như tớ sao, tớ mới vừa tan làm về đến nhà là nhớ ngay đến cuộc sống hạnh phúc của cậu rồi đấy thôi! Nói mau xem nào! [Xoa xoa tay hóng hớt]】

Tống Nam Thu mím môi rồi trả lời lại: 【Không có chuyện đó đâu.】

Chu Mạch Mạch: 【???】

Chu Mạch Mạch: 【Ý cậu là sao hả??? Cái gì mà không có chuyện đó hả??? Đội trưởng Giang không làm ăn gì được nữa à?】

Tống Nam Thu: 【..... Cậu nghĩ cái gì thế không biết! Tối qua anh ấy quay lại cục để tăng ca rồi.】

Chu Mạch Mạch gửi qua một cái icon 【[Choáng váng]】 to đùng.

Ngay sau đó lại là một tin nhắn nữa: 【Thế là cái màn trợ giúp tối qua của tớ công cốc hết cả rồi à?】

Tống Nam Thu nghĩ nghĩ rồi trả lời: 【Cũng chẳng hẳn là công cốc đâu.】

Ít nhất thì cô cũng đã thấu hiểu rõ tâm tư của chính mình rồi.

Còn về phần Giang Diễn Chi thì.....

Cô lắng nghe những tiếng động truyền lại từ phía nhà bếp, tiếng nước chảy lẫn với tiếng bát đũa va chạm nghe không hề nhỏ chút nào.

Chu Mạch Mạch: 【Ý cậu là sao hả?】

Chu Mạch Mạch: 【Hai người đúng là mệt thật đấy, cứ nói cho thật rõ ràng rành mạch ra chẳng phải là được rồi sao?】

Chu Mạch Mạch: 【Được thì tiến tới mà không được thì dẹp nghỉ, bái bai luôn, người sau chắc chắn sẽ ngoan hơn mà!】

Chu Mạch Mạch: 【Sốt ruột c.h.ế.t đi được ấy.】

Chu Mạch Mạch: 【Sao chẳng thấy nói năng gì thế hả?】

Chu Mạch Mạch: 【Tống Nam Thu! Cậu đang làm cái gì thế hả?】

Tống Nam Thu ngoảnh lại nhìn màn hình điện thoại, khóe môi cô không kìm nén được mà cong lên thành một đường cong rất nhạt, thậm chí có phần hơi tinh quái.

Cô trả lời lại một câu: 【Đang..... câu cá chơi thôi mà.】

Chương 64: Nhạt nhẽo ư?

Giang Diễn Chi bước ra khỏi bếp thấy Tống Nam Thu đang tựa lưng vào sofa nhìn vào điện thoại và mỉm cười vui vẻ.

Chút bực dọc vì chuyện chiếc nhẫn trong lòng anh lại bị khơi gợi lên.

Anh bước tới ngồi xuống cạnh cô và làm bộ hỏi han tùy ý: “Đang trò chuyện với Chu Mạch Mạch à?”

“Vâng.” Tống Nam Thu gật đầu nhưng chẳng thèm nói thêm gì nhiều.

Giang Diễn Chi còn định tìm thêm chủ đề nào đó để nói chuyện, ví dụ như hỏi han xem hôm nay tiệm hoa có bận không, hoặc là hỏi thẳng luôn về chuyện chiếc nhẫn.

Nhưng anh chưa kịp mở lời thì Tống Nam Thu đã đứng dậy.

“Tôi đi tắm đây ạ.”

Nói xong cô cũng chẳng thèm nhìn anh lấy một cái mà đi thẳng vào phòng tắm trong phòng ngủ chính.

Giang Diễn Chi định nói lại thôi.

Anh ngả người ra sau sofa rồi đưa tay lên day day trán và thở dài một tiếng.

Trong phòng tắm nhanh ch.óng truyền lại tiếng nước chảy.

Anh ngồi ở phòng khách mà tâm trí cứ rối bời hết cả lên.

Một lát sau Tống Nam Thu tắm xong bước ra thấy Giang Diễn Chi đã nằm trên giường rồi, anh tựa vào phía bên mình và tay cầm điện thoại, màn hình vẫn đang sáng.

Cô chẳng mấy để tâm, bước ra ngoài uống một ngụm nước rồi quay lại tắt đèn, bước về phía bên giường của mình và tung chăn nằm xuống.

Giang Diễn Chi đặt điện thoại xuống và ngoảnh lại, anh đang định hỏi cô về chuyện chiếc nhẫn.

“Ngủ ngon ạ.”

Tống Nam Thu tắt chiếc đèn đầu giường bên mình đi rồi nằm xuống xoay người quay lưng về phía anh.

Giang Diễn Chi: “......”

Mọi lời định nói ra đều bị câu “ngủ ngon” kia chặn đứng hết cả, nghẹn ứ nơi l.ồ.ng n.g.ự.c chẳng thể nào thoát ra được.

Anh mở trừng mắt trong bóng tối, lắng nghe nhịp thở của cô dường như cô đã thực sự ngủ say rồi.

Còn bản thân anh thì chẳng có chút buồn ngủ nào cả.

Cái mớ bòng bong trong lòng lại càng thắt c.h.ặ.t lại hơn.

Ngày hôm sau khi trời vẫn chưa sáng hẳn Giang Diễn Chi đã thức giấc rồi.

Nói một cách chính xác thì tối qua anh chẳng ngủ được lấy một giấc t.ử tế cả.

Anh nhẹ chân nhẹ tay ngồi dậy thay quần áo, đi tới cửa phòng thì bước chân khựng lại.

Do dự vài giây anh xoay người quay lại bên giường và ngồi xổm xuống cạnh đầu giường phía Tống Nam Thu nằm.

Ánh bình minh mờ ảo xuyên qua khe rèm cửa rọi loang lổ lên mặt cô.

Cô ngủ rất say, nhịp thở đều đặn, đôi má áp vào chiếc gối mềm mại trông vô cùng tĩnh lặng và yên bình.

Vài lọn tóc dài xõa trên má khẽ đung đưa theo từng nhịp thở của cô.

Giang Diễn Chi đăm đắm nhìn gương mặt khi ngủ của cô, cái sự bực dọc nén nhịn suốt cả đêm đã được xoa dịu đi đôi chút.

Nhìn chằm chằm vào bờ môi hơi bĩu ra của cô anh định làm điều gì đó.

Nhưng cuối cùng anh vẫn kiềm chế lại được.

Anh đứng dậy rồi xoay người bước ra ngoài, khẽ khép cửa phòng ngủ lại.

Trong phòng vệ sinh cho khách anh nhanh ch.óng rửa mặt xong rồi bước ra khỏi cửa, trực tiếp lái xe đến cục cảnh sát.

Thời gian còn quá sớm nên trong cục chẳng có mấy người.

Giang Diễn Chi ngồi sau bàn làm việc nhìn ra khung cảnh trời đang sáng dần ngoài cửa sổ, đầu óc là một mảnh hỗn độn.

Anh giơ tay lên đăm đắm nhìn vào chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út tay trái của mình, trong đầu chỉ toàn nghĩ đến việc cô đã tháo nhẫn ra rồi.

Tại sao cô lại tháo ra nhỉ?

Chẳng lẽ là không muốn chung sống với anh nữa sao?

Càng nghĩ lòng anh lại càng thấy khó chịu, cứ như bị thứ gì đó đ.â.m vào vậy, thấy nghẹn ứ vô cùng.

“Chà, Đội trưởng Giang lại đến sớm thế ạ?” Chu Nghiệp đẩy cửa bước vào.

Giang Diễn Chi chẳng thèm đáp lại, sắc mặt anh lộ rõ vẻ không vui.

Chu Nghiệp quan sát sắc mặt anh nên chẳng dám chọc vào vị đại Phật này, anh ta lập tức định chuồn lẹ ngay: “Cái đó, em đi ăn sáng đây ạ.....”

“Quay lại đây.” Giang Diễn Chi mở lời.

Bước chân Chu Nghiệp khựng lại tại chỗ, anh ta nhăn mặt ngoảnh lại: “Có chỉ thị gì vậy ạ?”

Giang Diễn Chi nhìn anh ta, bờ môi máy động định hỏi điều gì đó nhưng lại thấy thật khó mở lời, cuối cùng anh bực bội xua xua tay: “...... Thôi bỏ đi, cậu đi đi.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.