Kết Hôn Trước Yêu Sau, Anh Chồng Cảnh Sát Hình Sự Hoang Dại Hết Chỗ Nói - 87.
Cập nhật lúc: 29/12/2025 07:02
Sau đó cô thay bộ đồ để ra ngoài, chọn một chiếc váy liền thân không tay bằng vải lanh màu be, chiều dài đến bắp chân trông rất thanh mát dễ chịu. Mái tóc được cô tết lỏng lẻo một bên vai.
Trước khi ra khỏi nhà cô trải lại ga giường mới và phơi nốt vỏ chăn đã giặt xong ra ban công.
Xong xuôi cô mới xách túi ra khỏi cửa.
Mười một giờ ba mươi phút sáng, trong một nhà hàng món Tứ Xuyên ở trung tâm thương mại.
Chu Mạch Mạch đã đến từ trước và gọi sẵn một bàn đầy thức ăn.
Tống Nam Thu ngồi xuống đối diện cô nàng: “Nói đi nào, vì lý do gì thế?”
Chu Mạch Mạch đẩy ly đồ uống đã gọi sẵn sang trước mặt cô, lúc này mới bắt đầu dốc hết tâm can kể tội đủ mọi chuyện oái oăm ở công ty cũ.
Từ những chuyện đấu đá vô vị nơi công sở đến việc tăng ca vô nghĩa, và cuối cùng nguyên nhân gốc rễ chính là cái gã sếp hãm tài kia.
“...... Tớ sớm đã chẳng muốn làm nữa rồi!” Chu Mạch Mạch kết luận cuối cùng, “Cứ làm tiếp chắc không phải tớ bị họ ép đến phát điên thì cũng là tớ đốt luôn cái công ty đó mất thôi!”
Tống Nam Thu lặng lẽ lắng nghe rồi cầm đũa gắp thức ăn cho cô nàng: “Thế kế hoạch tiếp theo là gì? Định nghỉ ngơi một thời gian à?”
Chu Mạch Mạch đặt đũa xuống, đôi mắt bỗng sáng rực lên: “Còn nhớ cái lần sinh nhật cậu tớ đưa cậu đến cái quán bar đó không? Cái lần cậu bị chồng bắt quả tang ấy.”
Tống Nam Thu muốn quên cũng khó nên gật gật đầu.
“Ông chủ quán bar đó là bạn tớ, người cũng khá tốt và cũng có ý tưởng kinh doanh nữa. Dạo này anh ấy định mở rộng quy mô và mở thêm một chi nhánh nữa nên có hỏi tớ xem có hứng thú cùng hùn vốn không.”
Chu Mạch Mạch nói với vẻ khá phấn khích, “Tớ thấy cũng khá bùi tai đấy. Dù sao thì giờ cũng đang rảnh rỗi, trong tay cũng có chút tiền nhàn rỗi nên chi bằng cứ thử xem sao?”
Nghe vậy Tống Nam Thu hỏi thẳng luôn: “Có đủ tiền không? Nếu thiếu tớ có đây này.”
Chu Mạch Mạch “phì” một cái bật cười rồi nháy mắt với cô: “Đủ rồi mà! Cậu cứ yên tâm đi bảo bối của tớ ơi! Ba tớ bảo ba sẽ hỗ trợ vốn khởi nghiệp cho tớ rồi.”
Cô nàng chống cằm, “Cậu chẳng phải không biết tớ đi làm thuần túy chỉ là để g.i.ế.c thời gian thôi sao, nếu không thì ba mẹ tớ ngày nào chẳng chăm chăm giục tớ lấy chồng cơ chứ.”
Điều này đúng là sự thật.
Gia cảnh Chu Mạch Mạch rất khá giả, mẹ kinh doanh chuỗi thẩm mỹ viện còn ba thì làm về mảng đầu tư.
Cô nàng đi làm phần nhiều là vì không muốn bản thân nhàn rỗi quá mức, và cũng là một sự nổi loạn nhỏ với gia đình thôi.
Tống Nam Thu cũng mỉm cười: “Phải rồi, tớ quên mất Chu đại tiểu thư là xuống nhân gian để trải nghiệm cái khổ mà.”
Chu Mạch Mạch: “Cậu lại trêu tớ rồi!”
Ngay sau đó cô nàng sán lại gần với đôi mắt lóng lánh đầy vẻ hóng hớt: “Thôi không nói chuyện của tớ nữa, nói chuyện bên phía cậu đi nào? Hôm nọ cậu bảo đi câu cá ấy, thế nào rồi? Cá đã c.ắ.n câu chưa hả?”
Tống Nam Thu nhớ lại tối qua, da mặt hơi nóng lên.
Cô gắp một đũa rau và mập mờ đáp lại một tiếng: “Ừm..... coi như là..... c.ắ.n câu rồi ạ.”
Chu Mạch Mạch: “Cái gì mà coi như là c.ắ.n câu rồi hả? Nói cụ thể chút xem nào?”
Tống Nam Thu bị cô nàng bám dính lấy chẳng còn cách nào khác, đành phải giơ tay phải ra và lắc lắc ngón áp út trước mặt cô nàng.
Viên kim cương trên chiếc nhẫn mới tinh rọi dưới ánh đèn lung linh, lấp lánh hơn hẳn chiếc nhẫn lúc trước.
Đôi mắt Chu Mạch Mạch tức khắc trợn tròn xoe, cô nàng chộp lấy tay cô nhìn ngắm chiếc nhẫn thật kỹ rồi lại ngước nhìn Tống Nam Thu.
“Đù má...... được đấy nha! Tiểu Thu Thu ơi đúng là không ra tay thì thôi, đã ra tay là trúng ngay điểm mấu chốt luôn nhé! Dùng chiếc nhẫn cũ làm mồi câu rồi rước về ngay một chiếc to bự chảng thế này hả? Chiêu này cao tay thật sự luôn đấy!”
Cô nàng nháy mắt ra hiệu liên tục: “Anh ta tặng à? Chủ động tặng ư? Từ lúc nào thế? Tặng thế nào vậy? Rồi có nói năng gì không?”
Tống Nam Thu kể lại sơ qua quá trình, dĩ nhiên là lược bỏ hết những chi tiết quá mức mãnh liệt sau đó rồi.
Chu Mạch Mạch nghe mà thấy thú vị vô cùng, cô nàng chống cằm đ.á.n.h giá: “Ừm..... cái khả năng hành động này của Đội trưởng Giang cũng được đấy chứ, điểm chiếm hữu đạt mức tối đa luôn.”
Lại hỏi tiếp: “Anh ta chỉ tặng nhẫn thôi à? Chẳng còn gì khác sao? Ví dụ như nói năng gì chẳng hạn?”
Tống Nam Thu biết cô nàng đang hỏi về chuyện gì nên lắc đầu: “Vẫn chưa nói gì rõ ràng cả.”
“Thế còn cậu?” Chu Mạch Mạch truy hỏi, “Cậu đã xác định rõ tâm tư của mình rồi, giờ cũng xác nhận được là anh ta cũng có ý với cậu rồi, thế cậu đã thú nhận với anh ta chưa?”
Tống Nam Thu lại lắc đầu lần nữa.
Chu Mạch Mạch trưng ra vẻ mặt đúng là kiểu rèn sắt không thành thép, cô nàng khoa trương đưa tay vỗ trán: “Trời đất ơi! Nếu tớ mà là ông Tơ bà Nguyệt phụ trách cái sợi dây tơ hồng của hai người thì ước chừng nhân loại tuyệt chủng hết rồi quá! Một người thì nín nhịn chẳng thèm nói mà chỉ biết làm thôi, một người thì lòng đã rõ mồn một rồi mà miệng vẫn cứ chẳng chịu mở lời! Hai người định làm khổ ai đây hả?”
Tống Nam Thu bị chọc cười, cô gắp miếng gà xào cay chậm rãi ăn rồi bảo: “Chẳng phải là tớ...... vẫn chưa tìm thấy cơ hội thích hợp đó sao.”
“Cơ hội ư?” Đôi mắt Chu Mạch Mạch đảo một vòng và nảy ra ý định, “Cần gì phải tìm cơ hội chứ? Cơ hội đều là do con người tạo ra cả thôi mà!”
“Đã là Đội trưởng Giang nhà cậu đã biết đường dùng nhẫn mới để xích cậu lại rồi thì rõ ràng là anh ta có ý đồ đó rồi, chỉ là có lẽ..... ừm, mồm miệng vụng về thôi? Hay là vẫn còn đang đắn đo chuyện gì đó chẳng hạn? Cần phải bồi thêm một cú đá vào m.ô.n.g anh ta nữa kìa!”
Cô nàng nhoài người về phía trước, trong mắt lóe lên tia sáng đầy hăng hái: “Có muốn người trợ giúp đắc lực là tớ đây bồi thêm cho một cú nữa không hả? Đảm bảo là không để lại dấu vết gì mà hiệu quả lại cực kỳ mỹ mãn luôn!”
Tống Nam Thu nhìn cái bộ dạng “lại chuẩn bị bày trò” của cô nàng thì trong lòng thấy hơi lo lắng mà cũng thấp thoáng có chút mong đợi: “Cậu..... lại định làm gì thế?”
Chu Mạch Mạch mỉm cười đầy bí hiểm.
Chương 69: Yên tĩnh quá mức
Trong cục cảnh sát, vừa mới qua năm giờ rưỡi chiều là Giang Diễn Chi đã tắt máy tính, đứng dậy cầm chìa khóa xe và bước ra khỏi phòng làm việc của Đội trưởng.
Chu Nghiệp thấy anh đi ra thì ngẩn người: “Đội trưởng Giang? Anh...... tan làm rồi ạ?”
Giọng điệu đầy vẻ không thể tin nổi.
Cái gã cuồng công việc này hôm nay sao lại về sớm thế? Lại còn đúng giờ thế nữa chứ?
