Kết Hôn Trước Yêu Sau, Anh Chồng Cảnh Sát Hình Sự Hoang Dại Hết Chỗ Nói - 89.

Cập nhật lúc: 29/12/2025 07:03

Cô nàng vỗ vai Tống Nam Thu: “Cứ yên tâm đi, chỉ cần nắm bắt tốt chừng mực là được thôi mà. Chủ yếu là để nhen nhóm cái đốm lửa trong lòng anh ta vốn dĩ chưa cháy bùng lên hẳn đó phải cháy rực rỡ lên mới thôi!”

Tống Nam Thu nhìn vẻ mặt đầy quả quyết của cô bạn thân rồi khẽ thở dài: “Được rồi.”

Chu Mạch Mạch vỗ đùi một cái rồi cầm điện thoại lên: “Nào nào nào, để ăn mừng tớ thất nghiệp chúng mình đặt đồ ăn đêm thôi! Lẩu tôm hùm đất thế nào nhỉ? Thêm chút đồ nướng với bia nữa nhé?”

Tống Nam Thu: “.......”

Cái người vừa mới bảo là “đau lòng xuống dốc” cần người bầu bạn lúc nãy là ai vậy cà?

Sáng sớm ngày hôm sau.

Lúc Giang Diễn Chi thức dậy thì trời mới chỉ vừa lờ mờ sáng.

Anh theo thói quen vươn tay ra định ôm lấy người nằm cạnh.

Cánh tay hẫng nhịp.

Anh mở mắt ra rồi nghiêng đầu sang bên.

Chiếc gối bên cạnh phẳng phiu chẳng có chút dấu vết nào chứng tỏ có người đã nằm ngủ cả.

Đây là lần đầu tiên kể từ khi cưới nhau đến nay.

Lần đầu tiên anh thức dậy mà bên cạnh trống không chẳng có ai cả.

Đăm đắm nhìn vào cái vị trí trống trải đó vài giây anh mới chậm rãi ngồi dậy.

Anh tựa lưng vào đầu giường và đưa tay lên day day trán, cố gắng xua tan đi cái cảm giác hẫng hụt khó chịu sâu trong lòng.

Trong phòng vô cùng yên tĩnh.

Yên tĩnh quá mức.

Anh liếc nhìn chiếc đồng hồ điện t.ử ở đầu giường: 05:17.

Thời gian vẫn còn sớm.

Anh tung chăn xuống giường đi tới tủ quần áo lấy một bộ đồ thể thao mùa hè màu xám đậm rồi thay đồ.

Rửa mặt xong xuôi anh thắt dây giày chạy bộ rồi bước ra khỏi cửa.

Không khí buổi sớm tinh sương mang theo hơi lạnh, trong tiểu khu gần như chẳng có bóng người.

Anh chạy bộ theo lộ trình quen thuộc, bước chân vững chãi và nhịp thở đều đặn.

Chạy bộ xong xuôi quay trở về nhà, mở cửa ra thấy đôi dép lê của cô vẫn nằm im lìm ở huyền quan.

Anh thay dép lê rồi bước vào phòng khách.

Ánh bình minh rọi vào trong phủ lên đồ đạc một lớp ánh sáng vàng nhạt dịu dàng.

Mọi thứ vẫn hệt như lúc anh mới ra ngoài, gọn gàng và yên tĩnh.

Nhưng chính cái sự gọn gàng và yên tĩnh này lúc này đây lại khiến anh thấy vắng vẻ lạnh lẽo vô cùng.

Anh bước tới kệ đồ ăn để rót nước.

Tầm mắt rơi trên hàng hạt cà phê được xếp ngay ngắn kia.

Anh cầm ly nước lên và nốc một hơi thật lớn, cố gắng ép xuống cái cảm giác bồn chồn ngày càng rõ rệt trong lòng.

Cái nhà này yên tĩnh quá rồi.

Yên tĩnh đến mức anh có thể nghe rõ mồn một tiếng nước trôi qua yết hầu khi uống nước, có thể nghe thấy cả tiếng chim hót líu lo từ phía xa ngoài cửa sổ.

Nhưng lại chẳng nghe thấy tiếng nói cười của cô.

Cái cảm giác này thực sự là rất kỳ lạ, và cũng chẳng hề dễ chịu chút nào.

Giống như một thứ gì đó đã bén rễ trong cuộc đời mình, mình đã quen với nó rồi nhưng bỗng chốc bị người ta nhổ đi mất vậy.

Anh đặt ly nước xuống rồi bước ra ban công mở cửa sổ ra.

Không khí buổi sớm ùa vào trong, anh châm một điếu t.h.u.ố.c rồi tựa bên cửa sổ nhìn xuống khu vực công viên bên dưới nơi bắt đầu có người lác đác hoạt động.

Hút xong một điếu t.h.u.ố.c cái sự bực bội trong lòng dường như đã vơi đi đôi chút, nhưng cảm giác hẫng hụt thì vẫn còn đó.

Anh rút điện thoại ra xem thời gian là 07:27.

Chuông báo thức của cô là bảy giờ rưỡi.

Anh nhấn vào khung chat Wechat với Tống Nam Thu, ngón tay lơ lửng trên ô nhập văn bản một lát, anh đang suy nghĩ xem nên nói điều gì đây?

Chương 70: Bao giờ thì em về?

Cuối cùng Giang Diễn Chi chẳng hỏi lời nào mà thoát khỏi Wechat.

Anh xoay người vào phòng tắm tắm một cái bằng nước lạnh, thay chiếc áo sơ mi và quần dài rồi cầm chìa khóa xe bước ra khỏi cửa.

Liên tục ba ngày trời Tống Nam Thu chẳng hề quay về nhà.

Ngày ngày quay về nhà là một sự tĩnh lặng trống huơ trống hoác đón chờ anh.

Mấy gói hạt cà phê cạnh máy pha cà phê vẫn được xếp ngay ngắn hệt như cũ, đến cả vị trí cũng chẳng hề thay đổi chút nào.

Để được nhìn thấy cô một lần anh thậm chí còn cố tình chọn lúc sớm hơn thường ngày một chút để lái xe vòng qua tiệm hoa.

Kết quả phát hiện ra thời gian tiệm hoa tắt đèn đóng cửa cũng sớm hơn hẳn so với trước đây.

Cái cảm giác bị người ta cố tình né tránh này khiến cái chỉ số bực bội trong lòng Giang Diễn Chi tăng lên theo từng ngày.

Mãi đến đêm ngày thứ tư quay về nhà đối diện với căn phòng lạnh lẽo chỉ có mùi hương của riêng mình anh, cuối cùng anh đã không còn gồng nổi nữa.

Anh ngồi xuống sofa lấy điện thoại ra tìm đến số của Tống Nam Thu và gọi đi.

Điện thoại reo bảy tám tiếng mới có người nhấc máy.

“Alo?”

“Bao giờ thì em về?” Anh hỏi thẳng luôn, giọng điệu có phần trầm mặc vì sự bực bội dồn nén suốt mấy ngày qua.

Đầu dây bên kia im lặng hai giây: “Để mấy hôm nữa đã ạ.”

Lại còn phải mấy hôm nữa ư?

Chân mày Giang Diễn Chi nhíu c.h.ặ.t lại.

Ngón tay anh siết c.h.ặ.t lấy điện thoại, chút mong đợi trong lòng bị câu nói này tạt cho một gáo nước lạnh buốt giá.

Anh ngả người ra sau tựa vào sofa, ánh mắt lướt qua mấy gói hạt cà phê kia.

“Chu Nghiệp có người bạn mở quán cà phê, anh ta tặng mấy gói hạt cà phê mới nhập về cho anh, bảo anh nếm thử giúp để cho ý kiến phản hồi.”

Anh khựng lại để tìm từ ngữ, “Về mảng này thì anh chẳng thạo cho lắm. Anh nhớ là em khá am hiểu về hạt cà phê phải không? Hay là...... em về nếm thử xem sao? Tham mưu giúp anh chút nhé?”

Cái ý tứ trong lời này đã không thể nào rõ ràng hơn được nữa rồi.

Nào là “nếm thử giúp”, nào là “tham mưu”, chẳng qua là muốn tìm một cái cớ để cô quay về mà thôi.

Đầu dây bên kia im lặng ngắn ngủi rồi vẫn là giọng nói bình thản dịu dàng của cô truyền lại: “Em cũng chẳng tính là chuyên gia gì đâu ạ, chỉ là tự uống cho vui thôi ạ. Vạn nhất mà nói sai về hạt cà phê của người ta làm ảnh hưởng đến việc kinh doanh của người ta thì chẳng hay tí nào đâu ạ.”

Một câu nói nhẹ tênh nhưng đầy đủ lý lẽ của cô đã khước từ lời mời của anh.

Và cũng khước từ luôn cái cành ô liu mà anh đang cố tình chìa ra để lấy lòng cô.

Giang Diễn Chi cầm điện thoại, do dự vài giây rồi chỉ thốt ra được đúng một chữ khô khốc nơi cổ họng: “Được.”

Sau đó anh lại hỏi thêm lần nữa: “Bao giờ thì em về?”

Lúc này Tống Nam Thu đang ngồi trên chiếc ghế xích đu ở ban công rộng rãi nhà Chu Mạch Mạch, nghe thấy câu hỏi này cô hơi ngẩn người ra một lát.

Vấn đề này chẳng phải vừa nãy đã hỏi rồi sao?

Vả lại giọng điệu của anh nghe có vẻ hơi hậm hực, thậm chí còn vương chút tủi thân nữa cơ chứ.

Cô hỏi ngược lại: “Có chuyện gì vậy ạ?”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.