Kết Tóc Thành Phi - Chương 7
Cập nhật lúc: 25/06/2026 11:01
Ta vờ như sốt sắng sai người hầu đi xuống bếp nấu một bát canh giải rượu, đồng thời mượn cớ đó lui hết toàn bộ cung nữ, thái giám ra ngoài, chỉ giữ lại duy nhất v.ú nuôi ở trong phòng.
Vú nuôi sau khi tiến lên bắt mạch cho Tiêu Tuân thì giọng nói bắt đầu run rẩy bần bật:
“Nương nương, Bệ hạ không đơn giản là say rượu đâu, Ngài ấy... Ngài ấy đã trúng phải kịch độc rồi! Phải mau ch.óng truyền thái y tới thôi, chậm trễ e là đại tiên cũng vô phương cứu chữa.”
Ta thong thả rót một chén nước uống cạn sạch rồi mới chịu mở miệng:
“Bệ hạ chỉ là say rượu thôi.”
Vú nuôi nghe xong liền nghệch mặt ra đứng thẫn thờ tại chỗ như không tin vào tai mình.
“Bệ hạ chỉ là say rượu, việc gì phải gọi thái y làm chi?”
Ta vô cùng bình thản nhìn bà ấy, gằn giọng lặp lại một lần nữa. Vú nuôi nhìn sang Tiêu Tuân đang nằm trên giường, trong mắt thoáng qua tia lo lắng, bất an hoảng sợ:
“Thế nhưng Bệ hạ đang ở chỗ hành cung của chúng ta, nếu như xảy ra chuyện gì bất trắc, liệu người ta có đổ hết tội trạng lên đầu chúng ta không nương nương?”
Ta bước tới gần, nắm thật c.h.ặ.t lấy bàn tay đang run rẩy liên hồi của v.ú nuôi:
“Bấy nhiêu người ở buổi tiệc đều tận mắt chứng kiến Tiêu Tuân say bí tỉ nên mới được ta dìu về hành cung. Lúc đó màn đêm buông xuống dày đặc, căn bản chẳng ai nhận ra sắc mặt hắn có điểm kỳ lạ. Huống hồ độc này vốn dĩ đâu phải do ta hạ, dù có điều tra thế nào đi chăng nữa cũng tuyệt đối không thể tra được đến đầu chúng ta. Vì thế, v.ú nuôi bà cứ yên tâm, đừng lo lắng quá.”
“Vú nuôi, bà hãy nghĩ cho Cảnh nhi đi. Nếu như thân phận thật sự của thằng bé bị phơi bày ra ánh sáng, e rằng tất cả chúng ta ở đây đều phải chịu chung số phận đầu rơi m.á.u chảy. Đã như vậy, chi bằng chúng ta đ.á.n.h cược một phen lớn. Đợi đến khi Tiêu Tuân nhắm mắt xuôi tay, chúng ta sẽ có được tự do thực sự, từ nay về sau cũng không cần phải tiếp tục làm con rối chịu sự sai khiến của Tô gia nữa.”
Vú nuôi nghe xong liền im bặt không nói thêm lời nào nữa, bà chỉ run rẩy đưa tay lên vuốt ve khuôn mặt ta, trong mắt ngập tràn vẻ xót thương khôn xiết.
13
Độc tính bộc phát vô cùng dữ dội. Sắc mặt Tiêu Tuân chuyển sang xanh mét, đôi môi đen ngòm như mực tàu. Hắn tuy vẫn đang trong cơn hôn mê sâu nhưng hai đầu chân mày lại cau c.h.ặ.t vào nhau, dường như đang phải chịu đựng một nỗi đau đớn tột cùng xé gan xé thịt.
Chỉ một lát sau, hắn đột ngột phun ra một ngụm m.á.u tươi lớn. Ta và v.ú nuôi nhìn nhau một cái, lập tức vội vàng lao về phía giường để đỡ lấy Tiêu Tuân. Trong mắt ta nhanh ch.óng nhuộm một tầng “lo lắng hốt hoảng”, giọng nói cũng cố tình cao v.út lên:
“Bệ hạ, Ngài làm sao thế này? Mau đến đây, có ai không, Bệ hạ thổ huyết rồi! Mau đi truyền thái y, nhanh lên!”
Cung nhân trong ngoài lập tức cuống cuồng hết cả lên, chạy ra chạy vào hỗn loạn.
Lư Hoàng hậu cũng nhanh ch.óng nhận được tin và chạy tới nơi. Nàng ấy sau khi biết chuyện Tiêu Tuân đang rơi vào tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc thì đùng đùng nổi giận lôi đình. Gương mặt nàng ấy lộ rõ vẻ giận dữ, thẳng tay trừng trị nặng nề một toán cung nữ thái giám vì tội hầu hạ không chu đáo. Đồng thời, nàng ấy cũng mượn ngay dịp này để tống giam hai người anh họ của ta vào ngục tối.
Nàng ấy đưa mắt nhìn sâu vào ta một cái đầy ẩn ý:
“Chiêu Quý phi, Bệ hạ gặp nạn trúng độc ngay tại tẩm điện của ngươi, ngươi có tội lớn không thể trốn tránh trách nhiệm. Người đâu, áp giải Chiêu Quý phi về cung giam lỏng, đợi sau khi điều tra rõ ràng ngọn ngành chân tướng sự việc sẽ cùng xử lý một thể.”
Ta lập tức tỏ vẻ “sợ hãi” đến mức mặt mày cắt không còn giọt m.á.u, loạng choạng lùi về sau vài bước. Thế nhưng vào chính giây phút quay người đi, khóe môi ta lại khẽ nhếch lên một nụ cười kín đáo.
Rất nhanh sau đó, Hoàng hậu đã dùng tốc độ sấm sét để nhanh ch.óng nắm trọn quyền kiểm soát toàn bộ hoàng cung đại nội.
Những ngày sau đó, ta sống vô cùng an nhàn tự tại, ngày ngày lật vài trang sách, trêu đùa đứa con nhỏ. Tiêu Tuân thì nằm thoi thóp trên giường bệnh kề cận cái c.h.ế.t, còn ta bị giam lỏng trong cung, tính ra lại giúp ta đỡ tốn bao nhiêu công sức phải đến trước linh sàng hầu hạ hắn.
Thời gian đầu v.ú nuôi lo sợ Hoàng hậu sẽ nhân cơ hội này ra tay tàn độc sát hại mẹ con ta. Bà ấy liền canh gác vô cùng nghiêm ngặt khu vực nhà bếp, mọi chuyện ăn uống của ta đều do một tay bà đích thân chuẩn bị. Ta nhìn bà ấy một cách bất lực rồi mỉm cười trấn an:
“Vú nuôi à, với tính cách của Lư Hoàng hậu, nếu như nàng ấy thật sự không thể dung thứ cho mẹ con ta thì dẫu không lấy mạng, nàng ấy cũng đã tống chúng ta vào ngục tù để đoàn tụ với người Tô gia từ lâu rồi. Làm sao có thể để chúng ta mang tiếng là bị giam lỏng mà cuộc sống lại thoải mái, nhàn nhã được như thế này.”
Vú nuôi nghe ta phân tích xong xuôi thì tảng đá trong lòng cũng dần được hạ xuống.
14
Thân thể Tiêu Tuân ngày qua ngày càng suy kiệt trầm trọng. Chẳng bao lâu sau, hắn rốt cuộc cũng băng hà.
Vào khoảnh khắc tiếng chuông tang vang vọng khắp hoàng thành, trong lòng ta chợt dâng lên một cảm giác thảng thốt như thể đã trải qua mấy kiếp người. Ta không cảm thấy có mấy phần đau lòng, thậm chí đến một giọt nước mắt cũng chẳng thể rơi nổi. Kể từ giây phút này, mọi ân oán tình thù giữa ta và Tiêu Tuân cuối cùng cũng tan thành mây khói. Ta trút bỏ được gánh nặng ngàn cân, từ nay về sau không còn phải ngày đêm thấp thỏm lo sợ thân thế của Yến Cảnh bị bại lộ nữa.
Hoàng hậu đem di chiếu của tiên đế ra để phò tá tiểu Thái t.ử lên ngôi cửu ngũ chí tôn. Đồng thời lấy lý do tân đế tuổi đời còn quá nhỏ để đường đường chính chính buông rèm nhiếp chính dưới danh nghĩa Hoàng thái hậu. Toàn bộ triều đình từ trên xuống dưới nhanh ch.óng bị một tay bà cô lập và nắm giữ thật c.h.ặ.t.
