Khai Cục Chạy Nạn: Mang Theo Trăm Tỷ Vật Tư Ở Cổ Đại Dọn Gạch - Chương 137

Cập nhật lúc: 01/04/2026 18:22

“Được được được, cứ thế mà làm!” Đàm Trích Tinh phấn khích nói.

Qua giờ Thìn, tiên sinh dạy học mới khoan t.h.a.i mà đến.

Vị tiên sinh này nhìn tuổi đã qua hoa giáp, chòm râu dê bạc phơ treo ở cằm. Ông mặc một thân áo vải thô màu xám trắng, ngồi sau án thư phía trước, đối diện với Đàm Thanh Thanh và mọi người.

Ở đây tổng cộng có tám án thư.

Bảy lớn một nhỏ.

Bảy cái lớn tự nhiên là dành cho các tiểu bối Đàm thị cùng Trần An, Trần Thạch. Còn cái án thư nhỏ kia, là dành cho Trần Hoa ngồi.

Trần Hoa nhỏ mà lanh. Mặc dù nàng chưa từng vỡ lòng, dù có đưa cho nàng một quyển sách, nàng lăn qua lộn lại cũng chẳng nhìn ra được cái gì. Nhưng nàng lại thật thà hơn các ca ca tỷ tỷ. Tiên sinh bảo nàng tự mình ở đó luyện tập cầm b.út, nàng liền ngoan ngoãn ngồi yên, véo vào giữa thân b.út lông, lặng lẽ đếm xem b.út lông sói có mấy sợi.

Lão tiên sinh ngồi xuống, liền bắt đầu tự giới thiệu.

“Lão phu họ Thái, tên Ôn Thăng, tự Du Chi.” Ông nói, “Các ngươi có thể gọi ta là Thái tiên sinh.”

“Học thức của ta tuy không bằng Bồ tiên sinh, cũng không bằng Thẩm lão thái gia. Nhưng tự nhận học thức vẫn có thể sánh được với đại đa số người. Hiện giờ được chưởng sự Long Môn Tiêu Cục mời đến dạy học cho các ngươi, cũng coi như là một loại duyên phận giữa thầy trò.”

“Các ngươi thành thật nghe giảng bài, lão phu liền an ổn dạy. Nhưng nếu như các ngươi ở trong giờ học của ta mà có chút tâm tư không nên có, thì ta liền phải bẩm báo cho trưởng bối của các ngươi, để các ngươi được tiếp nhận trừng phạt thích đáng.”

“Bây giờ hãy lật 《 Lễ Ký 》 đến trang thứ nhất.”

……

Tứ thư ngũ kinh nhiều nội dung như vậy, lại bắt đầu giảng từ đầu. Dù cho bọn họ có tính toán đâu ra đấy học xong tám chương trình học, thì tám ngày sau, ai nên trượt vẫn cứ trượt.

“Phụt phụt.” Đàm Vân Tinh ngồi phía sau Đàm Thanh Thanh, đột nhiên phát ra một tiếng động nhỏ kỳ lạ. Đồng thời với tiếng động đó, nàng chọc chọc lưng Đàm Thanh Thanh.

Đàm Thanh Thanh biết phía sau có người đang chọc mình, liền nghiêng người về sau, nhỏ giọng hỏi Đàm Vân Tinh, “Làm gì?”

“Ngươi muốn vào tư thục của Thẩm lão thái gia sao?”

“Không muốn.” Đàm Thanh Thanh đáp lại rất dứt khoát. “Đời này ghét nhất là đọc sách viết chữ. Ta thà nằm trên đống tiền đếm bạc, cũng không muốn lật sách biết chữ.”

Đặc biệt là nội dung những quyển sách này đều được viết bằng chữ phồn thể.

Trời biết nàng nhìn có bao nhiêu mệt mỏi không?

Trước đây ở trường học cũng vậy.

Viết một bài luận văn, đầu muốn trọc, mỗi ngày điểm phát lượng đều ở -11111. Rối rắm tới rối rắm lui, lật hết tất cả tài liệu thư viện, mà vẫn không viết ra được nửa chữ.

Cuối cùng vất vả lắm mới đủ số lượng từ, kết quả khi kiểm tra đạo văn, tỷ lệ trùng lặp lại cao.

Chờ vất vả lắm tỷ lệ trùng lặp giảm xuống, nộp cho đạo sư.

Đạo sư lại chỉ nhíu mày, sau đó chỉ nói với Đàm Thanh Thanh sáu chữ, viết lại đi, đề thi hiếm thấy.

Người ta bảo nàng một lần nữa xem kỹ đề tài luận văn —— ông nói gà bà nói vịt, trọng điểm cũng chẳng nắm bắt được cái nào.

Bài luận văn này nộp lên, khẳng định là không thể qua được.

……

……

Quay lại chuyện bên này.

……

Nếu Đàm Vân Tinh hỏi mình, có muốn vào tư thục của Thẩm lão thái gia đọc sách hay không. Thì Đàm Thanh Thanh tự nhiên phải tìm cách, diệt trừ vận rủi ngay từ trong trứng nước.

Để khỏi phải chịu khổ mấy năm tiếp theo.

“Vừa nãy ta nói với Trích Tinh, nếu chúng ta không muốn đi đọc sách, vậy việc cần làm tiếp theo là, khi Thái tiên sinh dạy học chúng ta ‘nghiêm túc’ nghe. Nhưng tám ngày sau đi khảo thí, dù ‘dốc hết sức’ cũng vẫn không thể nhập học. Hiểu không?”

Đàm Vân Tinh biết một nửa hiểu một nửa, “Làm sao để giả vờ đã dốc hết sức?”

“Tranh thủ bây giờ, chép hết tất cả các đề mục có thể khảo. Khi khảo thí, hoặc là lén chép, hoặc là đổi bài thi. Tóm lại không thể nộp giấy trắng. Đến lúc đó chúng ta dù vì bài thi làm quá kém mà không thể nhập học, các trưởng bối cũng không dám nói gì.”

Chủ ý này hay thật.

Chỉ là hơi tốn b.út tốn mực.

“Biện pháp này có được không?”

“Được hay không, thử xem chẳng phải sẽ biết sao?”

Tóm lại nghe giảng bài là không thể nghe được.

Rốt cuộc vị Thái tiên sinh này thật sự chỉ biết dạy bọn họ chữ này đọc thế nào, rồi bảo bọn họ đọc theo. Ngay cả ý nghĩa của những lời này là gì, cũng không nói. Chỉ là lãng phí thời gian.

Những tiết học như vậy thật sự quá nhàm chán.

Thà ăn cơm ngủ đ.á.n.h đậu đậu còn hơn.

Mấy tiểu bối Đàm thị đến phía sau, chép văn chép chán, đều bắt đầu gấp giấy, chơi trò chuyền giấy nhỏ.

Ví dụ, Đàm Trích Tinh viết tờ giấy đầu tiên, viết, “Đêm qua ta đi tắm rửa, ở trong sân nghe được, ngũ muội cùng Trần An tựa hồ cãi nhau. Bất quá khi đó ta đi sau bếp múc nước, tiếng nước cùng củi lửa cháy bạch bạch khá lớn, cho nên liền không nghe rõ toàn bộ.”

Tờ giấy chuyền tới tay Đàm Vân Tinh, Đàm Vân Tinh tiếp tục viết câu tiếp theo.

“Ngươi sao có thể không nghe rõ chứ? Nói không chừng ngũ muội cùng Trần An có thể phát triển ra một đoạn nhân duyên đó. Tục ngữ nói hay lắm, thà phá mười tòa miếu, không phá một mối hôn nhân mà.”

Đàm Trích Tinh tiếp, “Có phải nhân duyên hay không ta không biết. Tóm lại nghe ngữ khí của ngũ muội, hình như còn rất hung. Chắc là cãi nhau.”

Đàm Vân Tinh, “Cãi nhau thế nào?”

Đàm Trích Tinh vẽ một biểu cảm giận dữ, “Không phải nói không nghe rõ sao?”

Đàm Vân Tinh dưới đoạn lời nói này, vẽ một con rùa đen.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.