Khai Cục Hòa Li, Ta Về Nhà Mẹ Đẻ Quá Hô Mưa Gọi Gió - Chương 102: Chuẩn Bị Xây Nhà
Cập nhật lúc: 09/02/2026 07:19
Thôi bà t.ử gật đầu: “Con nói đúng. Được rồi, vậy thì trả tiền cho nó. Cái con toi ôn Lý Vãn Nguyệt này, bà đây chống mắt lên xem sau này nó sống ra cái dạng gì.”
Chập tối, Cao Chí Viễn tự mình đi đến thôn Đạo Hoa, lờ đi ánh mắt người khác nhìn mình, gõ cửa nhà họ Lý.
Hắn muốn cho mọi người thấy hắn đã trả hết nợ, từ nay về sau không còn liên quan gì đến Lý Vãn Nguyệt nữa, xem ả ta còn lấy gì uy h.i.ế.p hắn.
Lý Đại Xuyên mở cửa, thấy là hắn liền nhíu mày, nghe được mục đích đến thì mày mới giãn ra.
Triệu Tố Anh lấy giấy nợ đưa cho hắn. Cao Chí Viễn châm lửa đốt ngay tại chỗ rồi xoay người bỏ đi.
Nhà họ Lý ruộng ít, chỉ hai ngày là cấy xong. Cũng có thời gian để làm trứng bắc thảo.
Lý Vãn Nguyệt đã dạy ba anh em cách trộn bùn để làm trứng bắc thảo. Ba anh em trộn bùn xong, lại thuê mấy thím hàng xóm thân thiết, trả mỗi người mười văn tiền, cùng Triệu Tố Anh lăn từng quả trứng vịt qua bùn, xếp trứng đã làm xong vào lu. Chỉ nửa ngày đã làm xong một ngàn quả.
Lý Vãn Nguyệt cùng Vương Quế Hương thì đi xử lý đậu tằm. Không có ai bán đậu tằm lên men sẵn, bọn họ chỉ có thể tự làm. Tôn Tú Cần và Vương Quế Hương đã bóc vỏ và phơi khô đậu.
Lý Vãn Nguyệt dạy Vương Quế Hương cùng Tiểu Lan, Tiểu Đào cách ủ mốc đậu tằm. Lót một lớp lá cây to xuống đáy sọt tre phơi nắng, rửa sạch đậu tằm khô bằng nước ấm, rải đều lên lớp lá, bên trên lại phủ thêm một lớp lá hoặc cỏ khô, đặt lên giá gỗ ở góc sân sau là được. Thời gian ủ mốc khoảng sáu bảy ngày, sau đó mới có thể lấy ra làm tương hạt.
Lý Vãn Nguyệt nhìn sân sau chất đầy đồ đạc, sắp không còn chỗ đặt chân. Xem ra việc xây nhà phải được đưa vào kế hoạch sớm.
Trong bữa cơm tối, Lý Vãn Nguyệt hỏi: “Cha, xây nhà nếu dùng gạch xanh thì có phải đặt trước không ạ?”
Mọi người trên bàn cơm đều đồng loạt nhìn về phía nàng.
Lý Hữu Sơn sửng sốt một chút mới nói: “Cái gì? Con muốn xây nhà gạch xanh á?”
“Vâng, nhà gạch xanh chắc chắn, ở cũng thoải mái.”
Tôn Tú Cần vẻ mặt hưng phấn, trong thôn này chỉ có nhà trưởng thôn là nhà gạch xanh, nàng cũng sắp được ở nhà gạch xanh rồi.
Lý Hữu Sơn nhỏ giọng nói: “Nguyệt Nguyệt, xây nhà gạch xanh tốn mấy chục lượng bạc đấy, chuyện tiền nong nói thế nào đây? Con chẳng phải bảo muốn kín tiếng sao?”
Lý Vãn Nguyệt suy nghĩ một chút: “Cứ nói là giúp chưởng quầy Bách Vị Lâu trên huyện thành trồng thử nghiệm khoai tây và khoai lang đỏ, người ta cảm ơn chúng ta nên cho một ít tiền. Hơn nữa, người trong thôn chúng ta đa phần đều tốt, việc buôn bán măng cũng giúp họ có thu nhập mỗi ngày, chúng ta sống tốt thì họ cũng được nhờ mà.
Con định tìm thời gian thử nghiệm xe chở nước, nếu xe dùng tốt thì đối với người trong thôn lại là một lợi ích lớn. Người được hưởng lợi tự nhiên sẽ không để người khác phá hoại, sẽ bảo vệ chúng ta.”
Lý Hữu Sơn gật đầu: “Con nói đúng. Con định xây mấy gian?”
Lý Vãn Nguyệt đã sớm tính toán, ban đầu định xây một khu nhà chính hai gian, thêm hai khu nhà phụ đông tây. Giữa hai khu nhà phụ xây thêm một cổng nguyệt môn. Như vậy, gia đình đại ca nhị ca đều có thể có sân riêng, sau này phân gia, bịt cổng nguyệt môn lại là thành sân độc lập. Nhưng làm thế thì quá lộ liễu, trước cứ xây nhà chính đã, sau này sẽ xây thêm nhà phụ đông tây, hoặc là xây sân riêng cho đại ca nhị ca.
Lý Vãn Nguyệt nói: “Con định xây một khu nhà hai gian có sân, nhà chính ba gian, thêm hai gian phòng xép trái phải, đông tây sương phòng mỗi bên hai gian. Sương phòng xây to một chút, bên trong có thể chia thành hai phòng trong ngoài, cũng có thể ngăn thành hai gian.
Phòng xép đông sương làm bếp và phòng khách, tức là chỗ ăn cơm. Phòng xép tây sương có thể làm kho hoặc phòng chứa đồ lặt vặt. Trước cổng hoa xây một dãy nhà đảo tọa, có thể làm phòng chứa củi các thứ. Nhà tắm, nhà xí xây phía sau phòng xép. Đúng rồi, sân cũng lát gạch luôn, như vậy trời mưa sân cũng sạch sẽ. Bản vẽ con đã vẽ xong rồi, lúc nào cha mang đi cho quản sự lò gạch xem, cần bao nhiêu thì đặt trước một đợt.”
Mọi người nghe mà há hốc mồm. Cổng hoa là gì? Phòng xép, nhà tắm là gì? Xây nhiều phòng như vậy tốn bao nhiêu tiền? Bọn họ vốn tưởng cũng chỉ xây cái sân nhỏ như bây giờ, thêm hai gian phòng là cùng, nhưng nghe nàng miêu tả thì to bằng hai ba cái nhà mình hiện tại.
Triệu Tố Anh hoàn hồn hỏi: “Nguyệt Nguyệt à, con nói nhiều như thế, có phải nhiều phòng quá không? Chúng ta đâu ở hết nhiều phòng như vậy?”
“Không nhiều đâu ạ. Như vậy cơ bản mỗi người đều có phòng riêng, một bước đúng chỗ luôn, vạn nhất có thân thích bạn bè đến chơi cũng có chỗ ở.”
Lý Đại Xuyên đi đầu ủng hộ: “Ý kiến của tiểu muội hay đấy, đại ca nghe theo muội.”
Lý Nhị Hồ, Lý Tam Đống cũng sôi nổi ủng hộ.
Lý Hữu Sơn đồng ý: “Được, vậy mấy ngày nữa ta đi trấn trên hỏi xem. Còn thợ, cứ nhờ người trong thôn giúp một tay đi, mỗi ngày trả hai mươi văn tiền, thấy thế nào?”
Lý Vãn Nguyệt gật đầu: “Cũng được, nhưng cha tốt nhất nên tìm mấy người thợ chuyên nghiệp, con có một số yêu cầu sợ là người trong thôn không làm được.”
“Cái này... Nhà nông chúng ta toàn là người trong thôn giúp nhau xây nhà, làm gì có ai chuyên đi thuê người, biết đi đâu mà hỏi thăm?”
Lý Vãn Nguyệt quên mất chuyện này, nàng nói: “Vậy để hai ngày nữa con đi huyện thành hỏi Lý chưởng quầy xem sao.”
Chuyện xây nhà tạm thời tính toán như vậy.
Triệu Tố Anh chợt nhớ ra chuyện gì, vỗ đùi cái đét: “Ôi chao, có chuyện quên mất tiêu. Nguyệt Nguyệt, dầu gội đầu kia con định bán thế nào? Hôm qua thím trưởng thôn còn hỏi nương đấy, bảo là ống dầu gội của thằng cháu Văn Hiên dùng hết rồi, muốn mua thêm hai ống nữa. Hơn nữa bạn học của Văn Hiên ở thư viện cũng đang hỏi nó mua dầu gội ở đâu.”
Lý Vãn Nguyệt vỗ trán, nàng quên béng mất việc này.
“Nương, lần trước con chẳng phải nấu thêm mấy ống sao, nương cứ lấy hai ống đưa cho nhà trưởng thôn. Ngày mai con cùng cha và các anh đi trấn trên một chuyến. Đại ca nhị ca đưa hai đứa nhỏ đến thư viện, cha đi hỏi chuyện gạch ngói, con đi tìm xem cửa hàng.”
“Được.”
Mắt Lý An, Lý Khang sáng rực lên, bọn họ sắp được đi học rồi.
Lý Vãn Nguyệt nhìn về phía Tiểu Lan và các bé gái nói: “Tiểu Lan mấy đứa cũng có thể đi trấn trên chơi.”
“Tuyệt quá.”
Mấy bé gái cũng vui vẻ hẳn lên.
Triệu Tố Anh nói: “Cả nhà cùng đi đi. Đại tẩu nhị tẩu con cũng lâu rồi không lên trấn, hơn nữa chuyện đi học là chuyện lớn, các con dâu cũng nên đi cùng xem xét...”
Vương Quế Hương cùng Tôn Tú Cần tất nhiên là vui vẻ đồng ý.
Cơm nước xong xuôi, Lý Vãn Nguyệt lại kể mấy câu chuyện thành ngữ, mấy đứa trẻ mới chịu đi ngủ. Tiểu viện trở nên yên tĩnh.
Sáng sớm hôm sau, làm xong mọi việc, cả nhà họ Lý ngồi xe bò đi trấn Đá Xanh.
Đến trấn, Lý Vãn Nguyệt và Lý Tam Đống xuống xe đi tìm người môi giới xem cửa hàng, vợ chồng Lý Hữu Sơn đi lò gạch, hai nhà Lý Đại Xuyên đ.á.n.h xe bò đưa mấy đứa trẻ đến thư viện. Hẹn xong việc thì tập trung dưới gốc liễu ở đầu trấn.
Lý Đại Xuyên đ.á.n.h xe bò, Tiểu Lan Tiểu Đào và mấy đứa trẻ nhìn ngó xung quanh không chớp mắt. Chúng rất ít khi được lên trấn, lần này lại được mặc quần áo vải bông mịn mới, trong lòng vô cùng kích động.
Tiểu Đào hỏi: “Nương, lát nữa chúng con có được đi dạo phố không ạ?”
Vương Quế Hương cười đáp: “Được chứ, đợi lo xong chuyện nhập học cho đệ đệ, sẽ đưa các con đi dạo phố chính.”
Nụ cười trên mặt lũ trẻ càng thêm rạng rỡ.
