Khai Cục Hòa Li, Ta Về Nhà Mẹ Đẻ Quá Hô Mưa Gọi Gió - Chương 173: Tào Huyện Thừa Bị Phạt

Cập nhật lúc: 09/02/2026 07:31

Tào huyện thừa thầm mắng Tạ Yến ngu ngốc, công lao to lớn như thế mà hắn lại đẩy ra ngoài. Còn tưởng là do hắn tự mình nghiên cứu ra nên ông ta mới không làm gì, biết sớm là do dân thường làm thì ông ta đã sớm ra tay rồi. Nếu có được công lao trồng ra loại lương thực năng suất cao như thế này cùng với xe nước, con trai ông ta ít nhất cũng được phong quan lục phẩm.

Từ tri phủ và hai vị đại nhân kia cũng không ngờ hắn lại không tham công như vậy, trong mắt càng thêm tán thưởng.

Hàn đại nhân nói: "Đó cũng là nhờ ngươi cẩn trọng, chịu tin tưởng bọn họ, nếu không cũng sẽ không có thành quả như vậy. Công lao của ngươi, bản quan cũng sẽ tâu lên Thánh thượng một cách trung thực."

"Đa tạ đại nhân." Tạ Yến chắp tay thi lễ, nói: "Sắc trời không còn sớm, ba vị đại nhân đi đường vất vả, hạ quan đã sắp xếp chỗ ở ổn thỏa. Chi bằng các vị đại nhân dùng bữa trưa trước, nghỉ ngơi một chút, những chuyện khác để sau hãy bàn."

"Được."

Tạ Yến giơ tay làm động tác mời, dẫn mấy người về phòng khách hậu viện.

Tào huyện thừa bị ngó lơ suốt buổi tức đến nghiến răng, nhưng không sao, công lao chiếc xe nước đừng hòng cướp mất của ông ta.

Hôm sau, sau khi nghỉ ngơi lại sức, ăn sáng xong, mọi người đi xem máy tuốt lúa trước.

Tạ Yến bảo Thanh Phong dùng rơm rạ làm mẫu cách sử dụng máy tuốt lúa, còn hắn đứng bên cạnh giải thích. Mọi người xem mà tấm tắc khen ngợi, có thứ này việc tuốt lúa sẽ đỡ tốn sức hơn nhiều.

Buổi chiều đi xem xe nước, Tào huyện thừa vô cùng tích cực làm mẫu và giải thích cho mọi người. Thấy mấy vị đại nhân gật đầu tán thưởng, trong lòng ông ta đắc ý vô cùng.

Sau khi làm mẫu xong, ông ta nói: "Thưa các vị đại nhân, chiếc xe nước này là do khuyển t.ử (con trai) nhà hạ quan trong một lần đi trấn nhỏ thăm bạn học, nhìn thấy nông dân vất vả gánh nước tưới ruộng mà nảy sinh cảm xúc, về nhà vắt óc suy nghĩ mới chế tạo ra. Thân làm cha, hạ quan cũng thấy mừng vì nó biết suy nghĩ cho bá tánh, tạo phúc cho dân."

Tạ Yến nói: "Tào đại nhân, ông chắc chắn chiếc xe nước này là do lệnh lang nghĩ ra chứ?"

Tào huyện thừa nhìn hắn, trong lòng giật thót, nhưng vẫn cố trấn tĩnh gật đầu: "Đúng vậy, lúc báo cáo với ngài chẳng phải đã nói rồi sao?"

Từ tri phủ và hai vị đại nhân nhìn nhau, im lặng không nói.

Tạ Yến nói: "Tào đại nhân, khi ông báo cáo với bản quan về chuyện xe nước, bản quan đã sớm báo cáo việc này lên Tri phủ đại nhân rồi. Thư hồi âm của Tri phủ đại nhân gửi cho bản quan còn sớm hơn ngày ông báo cáo."

"Bản quan niệm tình ông nhất thời hồ đồ, muốn kiếm chút công lao cho con trai, nhưng ông không nên chiếm đoạt công lao của người khác làm của riêng, càng không nên lừa dối Tri phủ đại nhân cùng hai vị Hàn, Trịnh đại nhân. Bản quan đã nhắc nhở ông, cũng đã cho ông cơ hội, là do ông vẫn còn ôm tâm lý may mắn, muốn giấu giếm đến cùng."

Nói rồi, hắn lấy từ trong tay áo ra bức thư hồi âm của Từ tri phủ, trên đó có ghi rõ ngày tháng. Tào huyện thừa c.h.ế.t sững. Tạ Yến cho ông ta cơ hội lúc nào? Hắn chẳng phải vẫn luôn khen ông ta làm việc tốt sao? Hóa ra hắn cố ý, cố ý không nhắc đến, đợi đến khi các vị đại nhân đến mới lật bài ngửa, hắn muốn dìm c.h.ế.t ông ta đây mà.

Tào huyện thừa mồ hôi lạnh vã ra như tắm, vội vàng quỳ xuống xin tha: "Đại nhân tha tội, hạ quan cũng không biết chuyện là thế nào. Hôm đó nghe khuyển t.ử nói về xe nước này, hạ quan chỉ nghĩ đến việc giúp bà con đỡ vất vả khi tưới ruộng, nhất thời cao hứng nên không đi xác minh, mới gây ra hiểu lầm này. Là hạ quan sơ suất, nếu hạ quan biết sự thật thì tuyệt đối sẽ không làm như vậy, mong đại nhân minh xét."

Từ tri phủ đã nghe Tạ Yến bẩm báo, lúc này nghe Tào huyện thừa chối tội, cùng lắm chỉ gánh cái tội sơ suất tắc trách.

Ông nói: "Con trai Tào huyện thừa thân là tú tài, đáng lẽ phải biết lấy chữ tín làm đầu, nhưng hắn lại tham công, lừa trên gạt dưới, hành vi bất chính, tước bỏ công danh tú tài, phạt trượng hai mươi, phạt bạc 500 lượng. Tào huyện thừa sơ suất tắc trách, phạt trượng mười, phạt bổng lộc một năm."

Tào huyện thừa mặt xám ngoét bị giải đi.

Hàn đại nhân hỏi: "Tạ đại nhân, vừa nghe Từ tri phủ nói chiếc xe nước này cũng là do vị thôn dân kia làm ra?"

"Đúng vậy."

"Chúng ta có thể gặp vị thôn dân này không?"

Tạ Yến nói: "Hạ quan không thể thay mặt nàng ấy quyết định, để hạ quan cho người đi hỏi ý kiến nàng ấy trước rồi sẽ hồi âm lại cho đại nhân."

Mấy người cười, tỏ vẻ thấu hiểu. Dù sao dân thường gặp quan lớn đều có tâm lý sợ hãi, không dám gặp cũng là điều dễ hiểu.

Đoàn người tạm thời trở về huyện nha. Tạ Yến sai Thanh Phong đi thôn Đạo Hoa một chuyến, giải thích tình hình cho Lý Vãn Nguyệt.

Lý Vãn Nguyệt đồng ý. Nàng muốn tạo ấn tượng tốt trước mặt mấy vị đại nhân, biết đâu lại được che chở đôi chút.

Hôm sau, nàng ăn mặc chỉnh tề, bảo Lý Tam Đống mang theo mấy món ăn vặt mình làm đến huyện nha.

Lý Tam Đống vô cùng lo lắng, đó là quan lớn đấy, nói sai một câu có khi bị bắt giam cũng nên. Hắn vốn không muốn đi, nhưng lại sợ chị gái đi một mình nguy hiểm nên đành lấy hết can đảm đi theo.

Lý Vãn Nguyệt thấy vậy bèn nhắc lại những lời an ủi tối qua cho hắn nghe. Lý Tam Đống lặng lẽ nắm tay tự cổ vũ bản thân.

Trong sảnh chính hậu viện, mấy vị đại nhân nghe tin người đến, đồng loạt nhìn ra cửa. Vốn tưởng sẽ thấy một người đàn ông trung niên hoặc một lão già, không ngờ bước vào lại là một cô nương đang độ tuổi thanh xuân.

Lý Vãn Nguyệt cụp mắt, trong lòng phân vân có nên quỳ hay không? Đáp án là: Phải quỳ! Đây là quy tắc không thể thay đổi.

Ngay khi nàng vừa nâng váy định quỳ xuống thì Hàn đại nhân nói: "Cô nương không cần đa lễ, chúng ta không mặc quan phục, không cần quỳ lạy."

Lý Vãn Nguyệt mừng thầm, thuận thế nhún gối hành lễ: "Đại nhân khoan dung nhân hậu, là phúc của bá tánh. Dân nữ Lý Vãn Nguyệt, tham kiến các vị đại nhân."

"Đứng lên đi."

Lý Vãn Nguyệt tạ ơn rồi đứng dậy, nhìn thẳng vào mấy người.

Mấy vị đại nhân cũng đang đ.á.n.h giá nàng, trong mắt lộ vẻ tán thưởng. Không kiêu ngạo không siểm nịnh, cử chỉ hào phóng, đôi mắt trong veo sáng ngời, nhìn là biết người thông tuệ.

"Lý cô nương, Tạ đại nhân nói xe nước, máy tuốt lúa bao gồm cả lương thực cao sản đều là công lao của cô, những thứ này cô biết được từ đâu?"

Lý Vãn Nguyệt lại lôi cái cớ cũ ra: "Bẩm đại nhân, dân nữ tình cờ xem được mấy cuốn tạp ký từ một thương nhân đi rong, những thứ này đều là đọc được trong sách ạ."

Trịnh đại nhân lại hỏi: "Tạ đại nhân còn báo cáo rằng cô dùng một phương pháp khiến người đã tắt thở sống lại, có thật không?"

"Đúng vậy, phương pháp đó gọi là hồi sức tim phổi. Tuy nhiên phương pháp này chỉ áp dụng để cấp cứu người vừa tắt thở trong vòng một hơi thở, và cũng không phải lúc nào cũng hiệu quả. Quá một hơi thở hoặc người cứu thao tác sai thì phương pháp này cũng vô dụng."

"Hóa ra là vậy. Cô nương đã có lòng đại nghĩa muốn phổ biến phương pháp này cho thiên hạ, lát nữa phiền Lý cô nương dạy lại cho người của chúng ta. Nếu người dân Tĩnh triều đều học được thì sẽ cứu sống được không ít mạng người."

"Vâng ạ." Lý Vãn Nguyệt đồng ý.

Sau đó trò chuyện thêm vài câu, thấy mấy vị đại nhân không nói gì nữa, không khí có vẻ trầm xuống. Lý Vãn Nguyệt bảo Lý Tam Đống đang đợi ngoài cửa mang hộp thức ăn vào.

Lý Tam Đống thở mạnh cũng không dám, cúi đầu bước tới, khom người hành lễ rồi đưa hộp thức ăn cho Lý Vãn Nguyệt.

Lý Vãn Nguyệt vừa lấy thức ăn ra vừa nói: "Các vị đại nhân đường xa tới đây, dân nữ có mang theo chút đồ ăn vặt tự làm, mong các đại nhân không chê."

Nàng bày thạch trâu cổ (băng phấn), nước mơ chua, bánh mơ, bánh đậu đỏ táo tàu lên bàn.

Tạ Yến thấy mấy người kia không có ý định động đũa, hắn hiểu rõ quy tắc, những người này sẽ không tùy tiện ăn đồ của người khác vì sợ có độc. Hắn tiên phong bưng một bát thạch lên ăn, nói: "Hạ quan xin phép thử trước thay các vị đại nhân."

Hàn đại nhân không đợi hắn ăn xong cũng bưng bát lên nếm thử. Hai người kia thấy thế cũng lần lượt thưởng thức.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Khai Cục Hòa Li, Ta Về Nhà Mẹ Đẻ Quá Hô Mưa Gọi Gió - Chương 163: Chương 173: Tào Huyện Thừa Bị Phạt | MonkeyD