Khai Cục Hòa Li, Ta Về Nhà Mẹ Đẻ Quá Hô Mưa Gọi Gió - Chương 191: Bán Mình Làm Nô

Cập nhật lúc: 09/02/2026 07:34

Hai người vừa nghe dọa c.h.ặ.t t.a.y liền lập tức gào khóc t.h.ả.m thiết.

Anh em Triệu gia mặt mày ủ rũ, bọn họ không đành lòng nhìn con cái bị c.h.ặ.t t.a.y, mất tay rồi thì thành phế nhân.

Nhưng một trăm lượng bạc a, bán cả nhà bọn họ đi có khi cũng không đáng giá nhiều tiền như vậy.

Chẳng lẽ lại phải bán đất sao? Đó là đất tổ tiên để lại, bán hết rồi thì cả nhà uống gió Tây Bắc mà sống à?

Lý gia tuy có tiền, nhưng bọn họ cũng không còn mặt mũi nào để vay mượn nữa. Dựa vào việc làm nông và đi làm thuê lặt vặt, biết bao giờ mới trả hết nợ.

Lý Vãn Nguyệt liếc nhìn người nhà họ Triệu, cha mẹ nàng cũng lộ vẻ lo lắng, muốn nói lại thôi.

Nàng hỏi: "Biểu đệ, các đệ thật sự nợ nhiều như vậy sao?"

"Bọn đệ chỉ vay của họ hai mươi lượng. Chưa được mấy ngày, lãi mẹ đẻ lãi con, bọn họ bảo phải trả sáu mươi lượng, giờ lại đùng một cái nói là một trăm lượng."

Lý Vãn Nguyệt bình thản nói: "Nghĩ đến Huyện lệnh đại nhân mấy ngày nay chỉ lo xử lý đám Tào huyện thừa, chưa kịp dọn dẹp đến đám tép riu các ngươi. Ai chẳng biết sòng bạc là trò tay trái đổi tay phải. Các ngươi nếu nhất quyết đòi một trăm lượng, vậy thì cứ c.h.ặ.t t.a.y bọn họ đi. Giữ lại cái tay, còn có thể giúp trong nhà đan cái sọt cái rổ đem bán, vừa hay bọn họ sau này khỏi đi đ.á.n.h bạc, cả nhà cũng được hưởng thái bình. Chặt xong, chúng ta sẽ mang bọn họ cùng cái tay đứt lên huyện nha tìm Huyện lệnh đại nhân phân xử, hỏi xem Huyện thái gia thấy các ngươi làm như vậy có hợp quy hợp pháp hay không."

Gã tráng hán nhíu mày, tiểu cô nương này gan cũng to thật. Sòng bạc bọn họ trước kia được Tào huyện thừa bảo kê, giờ Tào huyện thừa đã vào tù, bọn họ cũng phải thu liễm bớt.

Nhưng đám dân đen này vốn nhát gan, chỉ cần dọa một chút là sẽ ngoan ngoãn xì tiền ra.

Dù vậy, hắn cũng không thể để mất khí thế.

"Ngươi tưởng Huyện lệnh đại nhân là ai, muốn gặp là gặp được sao? Mau trả tiền, không trả ta c.h.ặ.t cả tay lẫn chân bọn nó."

"Xem ra trước khi đến các ngươi không hỏi thăm tình hình nhà ta. Vậy thì cứ thử xem, ngươi cứ việc c.h.ặ.t."

Gã tráng hán thấy Lý Vãn Nguyệt thần tình chắc chắn, lỡ như đúng như lời nàng nói, tiền không đòi được mà hắn còn phải vào tù thì khổ.

Vị Huyện lệnh mới này không phải đèn cạn dầu, mềm cứng đều không ăn.

Chủ nhân của bọn họ cũng đã dặn dò phải hành sự cẩn thận, đừng đụng vào họng s.ú.n.g của Huyện lệnh, nếu không ông ta cũng mặc kệ sống c.h.ế.t.

Nghĩ đến đây, hắn nói: "Thế này đi, các người trả sáu mươi lượng, không thể thiếu hơn được nữa."

"Hai mươi lượng, muốn lấy thì lấy, không muốn thì cứ việc mang người đi."

Gã tráng hán thấy những người khác không dám hó hé, chỉ có Lý Vãn Nguyệt là cứng rắn.

Do dự một chút, hắn nghĩ hai tên này đã nghiện c.ờ b.ạ.c, trừ phi bị trói cả đời, nếu không kiểu gì cũng sẽ mò đến sòng bạc, đến lúc đó tha hồ mà kiếm chác.

Hắn nói: "Được, hai mươi lượng thì hai mươi lượng. Đưa tiền đây ta thả người."

Triệu Mãn Thương chua xót nói: "Các người theo ta về thôn Thượng Loan, ta lấy tiền trả."

Trước mắt cứ đưa đám người này rời khỏi Lý gia đã rồi tính tiếp.

Lý Vãn Nguyệt vỗ vỗ cánh tay Triệu Mãn Thương: "Cậu cả, con còn có việc dùng đến bọn họ, cậu chờ một lát."

Nói xong nàng xoay người vào nhà, một lát sau, trên tay bưng ra một cái khay, bên trên có đặt giấy b.út.

Mọi người không hiểu nàng định làm gì.

Lý Vãn Nguyệt chỉ vào hai tờ giấy, nhìn về phía Triệu Văn Hổ và Triệu Văn Lượng.

"Hai vị biểu đệ, hai tờ này là văn tự bán mình. Các đệ ký vào, ta sẽ giúp trả nợ. Hai mươi lượng bạc kia coi như là tiền mua các đệ."

Hai người không dám tin nhìn Lý Vãn Nguyệt, biểu tỷ nói cái gì cơ? Bắt bọn họ bán mình làm nô lệ sao?

Mọi người có mặt ở đây cũng không ngờ nàng lại xử lý như vậy, đều sửng sốt.

Triệu Tú Anh định lên tiếng khuyên can thì bị Triệu Tố Anh giữ lại.

Hai người mợ vội nói: "Nguyệt Nguyệt, số tiền này cứ tính là chúng ta vay, nhất định sẽ trả, chứ bán mình làm nô sao được?"

Lý Vãn Nguyệt nhàn nhạt nói: "Mợ cảm thấy bán mình làm nô tốt hơn, hay là cụt tay cụt chân tốt hơn?"

Hai người lập tức im bặt.

Triệu Mãn Thương và Triệu Mãn Lương nhìn nhau, rồi đồng thanh nói: "Chúng ta đồng ý, cứ để bọn nó bán cho nhà cháu làm nô tài đi."

"Cha!" Hai người con trai gào lên.

"Đừng gọi ta là cha, ta không có đứa con ngỗ nghịch như mày. Vốn dĩ ta cũng định chờ bọn mày về sẽ đoạn tuyệt quan hệ."

Lý Vãn Nguyệt nói: "Ký đi, không ký thì các người tự ra ngoài giải quyết. Muốn cụt tay cụt chân hay là lành lặn làm nô tài, chọn một cái."

Triệu Văn Lượng đảo mắt, dù sao cũng là biểu tỷ nhà mình, không thể nào thật sự bắt bọn họ làm nô tài được, tờ giấy này ký xong chắc cũng chỉ là dọa thôi.

Hắn lập tức nói: "Đệ ký."

Nói xong, hắn khó khăn vươn ngón tay ấn dấu tay lên tờ giấy.

Triệu Văn Hổ thấy thế cũng chỉ đành ngoan ngoãn ấn dấu tay.

Lý Vãn Nguyệt chỉ vào hai thoi bạc trên khay: "Đây là biên lai, ngươi ký vào là có thể mang bạc đi. Nhớ kỹ, hai người này từ nay mang nô tịch, ngày mai ta sẽ đưa bọn họ lên huyện thành giao cho chủ nhân mới. Sau này bọn họ mà còn bén mảng đến sòng bạc các ngươi, chủ gia người ta sẽ trực tiếp đ.á.n.h c.h.ế.t đấy."

Gã tráng hán không ngờ nàng lại chơi chiêu này, như vậy sau này hắn không thể dụ dỗ hai tên này vào sòng bạc được nữa.

Hắn hậm hực ấn dấu tay, cầm tiền rồi bỏ đi.

Triệu Mãn Thương giơ chân đạp mạnh Triệu Văn Hổ một cái: "Chúng mày làm mất mặt ở thôn mình chưa đủ, còn đến đây liên lụy cô cả. Nếu mày đã bán cho nhà cô cả, sau này tao coi như không có đứa con trai này nữa."

Nói xong, ông nhìn về phía Triệu Tố Anh: "Em gái, Nguyệt Nguyệt, làm phiền gia đình rồi. Hiện tại nó là nô tài nhà em, các em muốn dùng thì dùng, không muốn dùng thì bán đi nơi khác, bọn anh tuyệt đối không can thiệp."

Dứt lời, ông dẫn người nhà đi nhanh ra cửa.

Triệu Mãn Lương cũng nói những lời tương tự rồi đi theo.

Người nhà họ Trương cũng lẳng lặng đi sau.

Lý Hữu Sơn đi tiễn, lén dúi cho Triệu Mãn Thương và Triệu Mãn Lương mỗi người mười lượng bạc.

Ông vừa nghe bọn họ phải vay nợ bán đất, liền lén về phòng lấy tiền.

Thảo nào nhìn hai người anh vợ già đi trông thấy so với năm ngoái.

Nếu không phải vì con cái dính vào thứ tệ nạn kia, cuộc sống nhà họ đâu đến nỗi khổ sở như vậy.

Anh em Triệu Mãn Thương hoảng sợ, số tiền này quá lớn, vội vàng đẩy lại.

Lý Hữu Sơn nói nhỏ: "Đại ca, nhị ca, cứ cầm lấy mà dùng, mua ít thịt về cho người nhà bồi bổ. Các anh không màng bản thân thì cũng phải nghĩ đến con cái, nhìn bọn nhỏ đứa nào đứa nấy sắc mặt vàng vọt kìa."

Triệu Mãn Thương thở dài, đành phải nhận lấy: "Em rể, coi như anh vay của các em, sau này nhất định sẽ trả."

Lý Hữu Sơn gật đầu.

Triệu Tố Anh cùng em gái đi phía sau, bà hỏi: "Thảo nào chị thấy thái độ của Trương Đại Hải với em không giống trước kia, là vì chuyện của Văn Hổ bọn nó sao?"

Triệu Tú Anh cười khổ: "Cũng không hẳn. Người nhà anh ấy làm công trên trấn, có khi em gặp liền đưa cho mấy cái bánh nướng hoặc bánh bao, làm người nhà họ Trương không vui. Hơn nữa, bên cạnh lại mới mở thêm hai sạp hàng, một nhà bán bánh nướng, một nhà bán bánh bao hoành thánh, buôn bán không bằng trước kia. Cho nên bọn họ cảm thấy là do em cứ đem đồ đạc, thức ăn trong nhà cho nhà mẹ đẻ nên làm tổn hại tài vận. Em cũng biết mình làm hơi quá, nhưng mà... haizz."

"Sao không ai nói với chị tiếng nào?"

"Hoàn cảnh nhà chị cũng đâu có dư dả gì. Tuy nói Tam Đống đã trả lại tiền, nhưng nghĩ các chị cũng phải thắt lưng buộc bụng mà sống, Tam Đống lại sắp cưới vợ cũng cần tiền, sao có thể mở miệng được. Chuyện này nếu không phải người khác nói cho em biết, chắc các anh ấy cũng giấu nhẹm đi thôi."

Triệu Tố Anh thở dài, hy vọng qua kiếp nạn này, các anh trai có thể trở lại cuộc sống bình yên.

Lý Vãn Nguyệt đi theo phía sau, nàng hỏi: "Dì út, nhà dì hiện tại bán bánh nướng và bánh bao à?"

"Đúng vậy."

"Bánh nướng bên trong có kẹp nhân không ạ?"

Triệu Tú Anh lắc đầu.

"Dì, con có cái đề nghị này, dì có thể thử xem."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Khai Cục Hòa Li, Ta Về Nhà Mẹ Đẻ Quá Hô Mưa Gọi Gió - Chương 181: Chương 191: Bán Mình Làm Nô | MonkeyD