Khai Cục Hòa Li, Ta Về Nhà Mẹ Đẻ Quá Hô Mưa Gọi Gió - Chương 37: Ngươi Không Phải Lý Vãn Nguyệt

Cập nhật lúc: 09/02/2026 07:07

Lý Vãn Nguyệt rất ngạc nhiên, vị thiếu chủ nhân này thật hào phóng. Nàng đã nói rõ là không bán độc quyền cho mỗi nhà hắn, vậy mà hắn vẫn đưa ra cái giá một trăm lượng?

Thấy Lý Vãn Nguyệt ngạc nhiên, Tần Duẫn Diệc nói tiếp: "Đương nhiên, ta cũng có một yêu cầu nhỏ. Trong vòng ba tháng tới, cô nương không được bán công thức này cho người khác. Sau ba tháng thì tùy ý."

Túy Tiên Cư của họ có vài chi nhánh ở các huyện khác, ba tháng là đủ để hắn kiếm lại gấp nhiều lần số tiền một trăm lượng này. Hơn nữa hắn tin rằng, dù sau này Lý cô nương có bán công thức cho người khác thì món thạch đậu xanh này vẫn sẽ tiếp tục mang lại lợi nhuận cho họ.

Lý Vãn Nguyệt cười đồng ý: "Được, vậy đa tạ thiếu chủ nhân."

Tần Duẫn Diệc nhìn sang Ngô chưởng quầy: "Ngô thúc, đi thảo hợp đồng đi."

Ngô chưởng quầy vâng dạ rồi lui ra.

Tần Duẫn Diệc lại hắt hơi vài cái, một lúc sau mới nói: "Phải là ta cảm ơn cô nương mới đúng. Nhờ món ăn cô nương cung cấp mà việc kinh doanh của Túy Tiên Cư ở cả trấn Đá Xanh lẫn huyện thành đều khởi sắc. Sau này nếu cô nương có món gì mới, xin cứ mang đến Túy Tiên Cư."

Lý Vãn Nguyệt cười gật đầu: "Đa tạ thiếu chủ nhân." Nàng tạm thời cũng không có ý định bán lẻ tẻ.

Ngô chưởng quầy mang hợp đồng đến, hai bên cùng ký tên ấn dấu.

Lý Vãn Nguyệt viết lại chi tiết các bước chế biến, đồng thời bảo Lý Tam Đống dùng bột mì hướng dẫn đầu bếp cách pha trộn tỷ lệ.

Nhìn nét chữ trên giấy, Tần Duẫn Diệc càng thêm coi trọng người con gái trước mặt.

Theo yêu cầu của Lý Vãn Nguyệt, hắn đưa cho nàng chín mươi lượng ngân phiếu và mười lượng bạc vụn.

Ngô chưởng quầy định sai người mang thùng thạch đậu xanh còn thừa đi cân, nhưng Lý Vãn Nguyệt ngăn lại: "Ngô chưởng quầy, chỗ thạch này xin biếu Túy Tiên Cư."

Ngô chưởng quầy cười: "Vậy đa tạ cô nương."

Tần Duẫn Diệc nói: "Ngô thúc, cho người chuẩn bị một bàn rượu và thức ăn, ta muốn mời hai vị dùng cơm."

Lý Vãn Nguyệt cũng không khách sáo, vừa hay để Lý Tam Đống làm quen với những trường hợp thế này.

Ăn xong, Ngô chưởng quầy còn chu đáo dùng bát tre đựng vài món đặc sản của quán bỏ vào thùng gỗ để họ mang về cho người nhà nếm thử. Sau đó ông lại lấy ra hai hộp điểm tâm đưa cho Lý Vãn Nguyệt: "Đây là điểm tâm ta vừa sai tiểu nhị đi mua. Hiện giờ việc buôn bán của t.ửu lầu đã tốt lên, ta phải cảm ơn cô thật nhiều. Chút lòng thành này mong Lý cô nương đừng chê."

Lý Vãn Nguyệt nhìn hộp điểm tâm, chỉ xem bao bì cũng biết là loại hảo hạng trong tiệm. Mỗi hộp nặng chừng hai cân. Nàng nhận lấy, cười nói: "Ngô chưởng quầy khách sáo quá. Nếu không có ngài, tôi cũng chẳng kiếm được tiền, phải là tôi cảm ơn ngài mới đúng."

Ngô chưởng quầy xua tay: "Sau này cứ gọi ta là Ngô thúc. Giữa chúng ta không cần nói những lời khách sáo đó. Sau này có gì cần giúp đỡ, cứ việc đến tìm ta."

"Vâng, đa tạ Ngô thúc." Lý Vãn Nguyệt cảm tạ.

Ngô chưởng quầy nói thêm: "Phải rồi, bát tre nhà cô làm rất tốt. Sau này bát tre dùng cho Túy Tiên Cư đều giao cho nhà cô làm nhé. Cách một thời gian ta sẽ cho tiểu nhị đến báo số lượng cần thiết."

Lý Vãn Nguyệt không ngờ chuyến đi này lại nhận thêm được một đơn đặt hàng dài hạn, nàng lập tức đồng ý.

Ra khỏi Túy Tiên Cư, chân tay Lý Tam Đống vẫn còn cứng đờ. Hắn hít sâu một hơi mới cảm thấy mình như sống lại. Hắn kích động nắm c.h.ặ.t t.a.y, mắt nhìn dáo dác xung quanh, hạ giọng nói: "Tỷ ơi, tỷ giỏi quá! Một lúc kiếm được cả trăm lượng!"

Lý Vãn Nguyệt gật đầu: "Chịu khó học hỏi theo tỷ, sau này còn kiếm được nhiều hơn nữa."

Lý Tam Đống nằm mơ cũng không dám nghĩ có thể kiếm được nhiều tiền như vậy một lúc. Hắn ôm khư khư cái túi tiền trong n.g.ự.c, đôi mắt cứ liếc ngang liếc dọc đầy cảnh giác. Người biết thì bảo hắn đang phòng cướp, người không biết còn tưởng hắn là tên trộm đang tìm mục tiêu.

Lý Vãn Nguyệt bất lực nhìn em trai: "Đệ có thể tự nhiên chút được không? Vốn chẳng ai để ý đệ, nhưng cái bộ dạng lén lút này của đệ khiến người ta không muốn chú ý cũng khó."

"Hả? Thế à?" Lý Tam Đống thả lỏng người một chút, ít nhất cũng đỡ hơn vừa nãy.

"Tỷ, sao tỷ lại bán đứt công thức thế?" Lý Tam Đống tò mò hỏi, rồi lẩm nhẩm tính toán trên đầu ngón tay: "Nếu không bán, tính theo giá tỷ đưa ra là tám văn một cân, một cân đậu xanh làm được hai cân thạch, hai cân là mười sáu văn. Chúng ta tìm thêm vài quán cơm nữa, một ngày có thể kiếm... kiếm được không ít đâu, lâu dài còn kiếm được nhiều hơn nữa."

Lý Tam Đống cảm thấy ngón tay mình không đủ dùng, tính mãi không ra, dứt khoát không tính nữa, chỉ biết là kiếm được rất nhiều.

Lý Vãn Nguyệt cười: "Mười cân đậu xanh làm được hai mươi cân thạch, tương đương một cân đậu ra hai cân thạch giá mười sáu văn. Trừ chi phí mua đậu bốn văn một cân, lãi ròng mười hai văn. Một trăm cân lãi sáu trăm văn."

"Tỷ, tỷ tính nhanh quá."

"Đệ chịu khó học toán thì cũng sẽ nhanh như tỷ thôi. Chỉ là không thể chỉ tính xem kiếm được bao nhiêu. Chúng ta kiếm tiền là để cuộc sống thoải mái hơn. Làm thạch đậu xanh phải mua đậu, vận chuyển về, xay bột, chế biến rồi lại đi giao hàng, dù có thuê người làm thì cũng mệt. Hiện tại nhà mình đã có nguồn thu, sau này sẽ còn cách kiếm tiền khác, chúng ta nên chọn cách nào nhẹ nhàng hơn.

Hơn nữa lỡ sau này người khác cũng mày mò ra cách làm thì sao? Trên đời này thiếu gì người thông minh, công thức này cũng chẳng có gì khó. Giờ chúng ta kiếm được món hời này là tốt rồi."

Lý Tam Đống gật gù hiểu ra.

Hai người đang trò chuyện thì phía sau có tiếng gọi: "Lý Vãn Nguyệt!"

Lý Vãn Nguyệt quay đầu lại, thấy Cao Chí Viễn đang nhìn nàng chằm chằm với ánh mắt u ám. Nàng quay người tiếp tục bước đi.

Thấy thái độ của nàng, Cao Chí Viễn càng thêm tức giận, rảo bước chặn đường hai người.

Lý Vãn Nguyệt lạnh nhạt nói: "Chó ngoan không cản đường, đừng làm bẩn mắt tôi."

"Cô là phận nữ nhi, sao ăn nói thô tục như thế? Không thể nói chuyện t.ử tế được à?"

"Ồ, giai khuyển (chó đẹp) xin đừng cản đường."

Thấy hắn ngẩn ra, nàng bồi thêm: "Hay là anh đến trả tiền tôi? Đưa đây."

Cao Chí Viễn nhìn bàn tay chìa ra trước mặt, cau mày: "Mở miệng ra là tiền, sao cô trở nên con buôn thế này? Còn nữa, cô đến Túy Tiên Cư làm gì? Tại sao chưởng quầy ở đó lại khách sáo với cô như vậy?"

"Việc của tôi không liên quan đến anh, anh không có quyền được biết. Anh không con buôn, anh thanh cao, thế thì mau trả tiền đi. Hơn hai mươi tuổi đầu rồi còn để gia đình nuôi báo cô, tôi thấy xấu hổ thay cho anh đấy. Ở bến tàu đầy học trò tan học đi bốc vác kiếm thêm, sao mỗi anh là vẫn ăn bám thế?"

Mặt Cao Chí Viễn xanh mét, nhìn chằm chằm vào nàng: "Ngươi không phải Lý Vãn Nguyệt. Ngươi là ai? Lý Vãn Nguyệt chưa bao giờ dám nói chuyện với ta như thế. Rốt cuộc ngươi là ai?"

Lý Vãn Nguyệt ở nhà họ Cao gần ba năm, trước giờ chưa từng dám nhìn thẳng vào hắn, mỗi lần chỉ dám lén lút nhìn trộm. Chỉ cần hắn nhìn sang là nàng cúi đầu, nói năng nhỏ nhẹ, hay đỏ mặt, làm gì có ánh mắt lạnh lùng, thái độ cường thế như bây giờ?

Lý Vãn Nguyệt nheo mắt, rồi nhàn nhạt đáp: "Anh đang nói nhảm cái gì thế? Nếu đầu óc có vấn đề thì đi tìm đại phu mà khám, đừng có đến trước mặt tôi sủa bậy."

Cao Chí Viễn tưởng nàng chột dạ: "Ngươi không dám thừa nhận à? Lý Vãn Nguyệt dù sao cũng ở nhà ta lâu như vậy, ta hiểu rõ cô ta. Cô ta một chữ bẻ đôi không biết, nói gì đến tài học, lại càng không thể giải được câu đố khó như thế. Ngươi rốt cuộc là ai? Tại sao phải giả mạo cô ta?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Khai Cục Hòa Li, Ta Về Nhà Mẹ Đẻ Quá Hô Mưa Gọi Gió - Chương 37: Chương 37: Ngươi Không Phải Lý Vãn Nguyệt | MonkeyD