Khai Cuộc Lưu Đày, Ta Được Cưng Chiều Ở Ác Nhân Cốc - Chương 510: Ngươi Có U Mê Gì Không?

Cập nhật lúc: 17/01/2026 06:08

Hải tặc sống theo bầy, một già một trẻ vào trận, như hổ vào bầy dê.

Tóm được một tên là lôi ra cả ổ.

Bận rộn một canh giờ, thu hoạch đầy ắp trở về, cái túi vải lớn mà lão đầu đặc biệt mang theo đã được nhét căng phồng.

"Không ngờ trong tay hải tặc lại có nhiều đồ tốt như vậy, vàng bạc châu báu, lụa là rượu ngon... Tiếc là địa bàn quá lớn, bận rộn lâu như vậy mà cũng chẳng hạ được bao nhiêu tên." Lão đầu vẫn chưa thỏa mãn, "Tối mai chợ quỷ mở, nghỉ một đêm, tối mốt tiếp tục cướp của người giàu chia cho người nghèo!"

Điềm Bảo nhận lấy cái túi lão đầu đang vác trên vai, quăng lên vai mình, "ừm" một tiếng.

Lão đầu cười quái dị kiệt kiệt, "Ây da da, nha đầu thối nhà ngươi, sao gia gia càng nhìn càng thấy thuận mắt thế này!"

Gió đêm rất lớn, thổi vào mặt mang theo mùi vị đặc trưng của nước biển, vừa ẩm vừa mặn.

Vào tháng tám giữa thu, đã mang theo hơi lạnh thấm người, quần áo mặc mỏng manh khiến người ta nổi da gà trên cánh tay.

Độc lão đầu rụt người lại, khịt khịt mũi ngửi, "Một mùi cá mặn... Lạ thật, sao lão đầu cảm thấy mùi này hình như đã ngửi thấy từ rất lâu rồi nhỉ? Không phải hai năm trước đâu, mà là lâu hơn nữa!"

Điềm Bảo nghe vậy, nghiêng đầu, "Hình như con cũng từng ngửi thấy mùi này từ rất lâu rồi."

"Thấy chưa, thấy chưa, lão đầu vừa nói gì nào? Chẳng trách lão đầu nhìn ngươi càng ngày càng thuận mắt, đây chính là cùng chung chí hướng! Cùng một giuộc! Kiệt kiệt kiệt!"

Tiếng cười của lão đầu tuy kỳ quái, nhưng sự vui vẻ trong đó rất dễ lây lan, Điềm Bảo cũng cong môi cười theo.

Sau khi hai người rời đi, ở một góc đảo Nam, đám hải tặc nằm trên đất giả c.h.ế.t lần lượt bò dậy, chạy đi báo tin.

"Mau đi thông báo cho các đoàn khác, trên đảo có hai đại ma đầu, võ công cực cao, chuyên đi cướp của các đoàn hải tặc!"

"Đại ca, nhất định phải nghĩ cách, lão già kia nói qua hai ngày nữa sẽ lại đến! Đồ chúng ta cực khổ cướp về, cuối cùng đều thành của bọn họ, như vậy huynh đệ nào còn chịu làm nữa!"

"Tập hợp các thủ lĩnh hải tặc, có đại sự cần thương lượng! Chậm vài ngày nữa, đến cả sào huyệt của chúng ta cũng phải chắp tay dâng cho người khác chiếm mất! Mẹ nó chứ, rốt cuộc bọn họ từ đâu đến!"

...

Trong căn nhà gỗ nhỏ ở đảo Tây Bắc yên tĩnh không một tiếng động.

Lúc Điềm Bảo và lão đầu trở về đã cố ý đi nhẹ bước chân, để không đ.á.n.h thức Lỗ ma ma.

Khi cô gái nằm xuống, mí mắt Lỗ ma ma giật giật, cuối cùng như thể buông xuôi tất cả mà chìm vào giấc ngủ say.

Đến sáng thức dậy ra ngoài, chuẩn bị tiếp tục đi đ.á.n.h cá, ma ma mới phát hiện trước cửa nhà xuất hiện rất nhiều ngư dân giả vờ đi ngang qua, chỉ một lát đã đi qua đi lại trước mặt bà ba bốn lần, ánh mắt nhìn bà đều vô cùng kỳ lạ.

Ánh mắt đó phải nói thế nào nhỉ?

Giống như nhìn vật hiếm lạ, hai mắt sáng rực, vừa muốn đến gần, lại vừa do dự.

Lỗ ma ma nuốt nước bọt, ngập ngừng hỏi người phụ nữ quấn khăn quen thuộc nhất, "Các người không đi làm việc, cứ đứng trước cửa nhà ta làm gì? Có chuyện gì sao?"

Người phụ nữ lập tức trợn to mắt, vô cùng kinh ngạc, "Ma ma, bà không biết sao?"

"Biết gì?"

"Tối qua, tối qua những nhà trong thôn chúng ta, nhà nào nhà nấy nửa đêm đều rơi bạc! Rất nhiều bạc! Tối qua tôi thấy, Điềm Bảo và Độc gia gia của cô ấy đi..." Người phụ nữ chỉ về phía nam, "Đi cướp bóc bên đó... à không, đi cướp của người giàu chia cho người nghèo!"

Lỗ ma ma: "..."

Thật sự là cướp của người giàu chia cho người nghèo?

Bà mím môi, rồi bật cười thành tiếng.

Ngay sau đó, những ngư dân đang do dự liền ùa lên, vây quanh bà nói chuyện ríu rít đầy phấn khích.

Ma ma bị chặn ở giữa, đến nửa bước cũng không đi được, quay đầu muốn cầu cứu Điềm Bảo và lão đầu, thì thấy một già một trẻ đã lẳng lặng chuồn đi từ lúc nào.

"..."

Bên này vui mừng hớn hở, bên kia lại khổ không tả xiết.

Tính cách Điềm Bảo rất lì, đã bắt tay vào việc gì là nhất định phải làm cho đến cùng.

Nửa tháng sau.

Lão đầu đã bào chế thành công Băng Cơ Cao.

Đám hải tặc trên đảo Nam cũng gần như bị Điềm Bảo dọn dẹp sạch sẽ.

Tiền bạc tài vật mà ngư dân bị hải tặc cướp đi bao năm qua, nay đã được trả lại gấp bội.

Đêm hôm đó, lão đầu và Điềm Bảo lại đến đảo Nam, đứng trên tảng đá ngầm cao nhìn xuống bên dưới.

Ngày đầu tiên họ đến đây, bên dưới những cột gỗ, góc lều, cửa hang đá đều treo đầy đèn bão để chiếu sáng.

Hôm nay đi tuần tra lại, đèn bão đã trở nên thưa thớt, chỉ còn lại vài cái đếm trên đầu ngón tay.

Độc lão đầu thở dài, "Không chịu đòn, thật sự không chịu đòn, mới bị đ.á.n.h mấy trận đã chạy sạch, không bằng một ngón tay của tiểu t.ử họ Bạch, hừ!"

Tim Điềm Bảo khẽ giật một cái, "Tiểu t.ử họ Bạch? Ai?"

Lão đầu ngơ ngác, "Hả? Tiểu t.ử họ Bạch nào? Lão đầu không quen."

Trong lúc bốn mắt nhìn nhau, bên dưới có người xách đèn bão, giơ cao lên nhìn về phía hai người đang đứng, một lúc sau liền quăng đèn bão c.h.ử.i bới, "Mẹ nó chứ, hai tên sát tinh đó lại đến rồi! Huynh đệ mau chạy đi! Cái nơi quỷ quái này không ở được nữa! Đi hết đi!"

Theo tiếng hét của tên hải tặc, từ các góc lại có mười mấy bóng người lồm cồm bò dậy, vừa la vừa mắng chạy về phía bóng tối xa xa.

"Các người có phải người không? Dù có cướp của cướp thì cũng đừng có túm một con cừu mà vặt lông mãi thế chứ! Mẹ kiếp!"

"Đến đi, đến đi! Có giỏi thì cứ tiếp tục đến đây! Lão t.ử không chơi với các người nữa! Đuổi hết hải tặc đi rồi lão t.ử xem các người còn vặt lông cừu ở đâu được!"

"Cậy mình võ công cao mà ức h.i.ế.p kẻ yếu! Phỉ! Có giỏi thì đi cướp thuyền buôn qua lại đi! Mười ngày nữa ngoài đảo sẽ có thuyền buôn đi qua, để bọn ta xem bản lĩnh của các người! Nếu không có gan thì thừa nhận các người cũng là đồ rùa rụt cổ!"

Độc lão đầu hai tay chống nạnh nhìn bóng lưng đám người bỏ chạy, "phì phì" hai tiếng đáp trả, "Các người có giỏi thì đừng chạy! Dám dùng kế khích tướng với gia gia, mấy trò này gia gia đã chơi chán từ lâu rồi! Hừ!"

Mắng xong, phía trước không còn ai, lão đầu lập tức quay sang mách tội với cô gái bên cạnh, "Điềm Bảo, bọn chúng quá đáng lắm, đào hố cho gia gia nhảy! Nếu thật sự có thuyền buôn đến, gia gia mà không đi cướp một chuyến, chẳng phải là thừa nhận mình không có gan sao?!"

"..." Khóe miệng Điềm Bảo giật giật, "Biết là hố mà ông còn nhảy?"

"Gia gia không thể thừa nhận mình không có gan!" Lão đầu đáng thương chớp mắt.

Điềm Bảo quay đầu đi không nỡ nhìn thẳng, thở dài, "Đợi thuyền đến, con đưa ông đi 'đánh' thuyền."

"Đánh thuyền? Không phải cướp bóc?"

"Ma ma vẫn luôn muốn dành dụm tiền để đưa chúng ta về Trung Nguyên, nếu có thuyền buôn đi qua, có thể sẽ đi nhờ được."

"Ở đây chơi vui thế này về Trung Nguyên làm gì, lão đầu còn chẳng nhớ trước đây mình ở đâu... Không đúng, phải về, ta còn phải tìm Điềm Bảo nhà ta nữa! Băng Cơ Cao đưa cho ngươi nhớ bôi hàng ngày, đừng làm cháu gái ta sợ!"

"Ma ma nói ông có u mê gì đó, con không chấp nhặt với ông."

"..." Đầu có u mê? Ngươi cứ đợi đấy, gia gia tự chữa! Đợi chữa xong, gia gia sẽ đ.ấ.m ngươi!

Qua Trung thu, thoáng cái đã là tháng chín.

Hải tặc trên đảo Nam đã chạy sạch, cả hòn đảo lại có vẻ náo nhiệt hơn trước.

Ngư dân ngày ngày nói cười, niềm vui từ tận đáy lòng, nụ cười trên môi như tỏa ra một lớp ánh sáng.

Không còn đối tượng để cướp bóc, lão đầu bắt đầu chạy khắp đảo, tìm d.ư.ợ.c liệu để chữa cái u mê trên đầu.

Điềm Bảo tính toán thời gian, vào ngày thứ hai của tháng chín, bắt đầu ngồi trên cao bên bờ biển ngắm gió.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.