Khai Cuộc Lưu Đày, Ta Được Cưng Chiều Ở Ác Nhân Cốc - Chương 691

Cập nhật lúc: 19/01/2026 04:27

Tháng đông gió tuyết, thảo nguyên bao la phủ một màu trắng xóa.

  Trời lạnh đến mức thở ra thành băng.

  Cùng với gió tuyết là lệnh truy nã toàn cảnh, được dán ở các bộ lạc lớn nhỏ.

  Gián điệp Trung Nguyên trà trộn vào Hung Nô, Khả Hãn ra lệnh các bộ lạc nghiêm ngặt kiểm tra người lạ qua lại, một khi phát hiện nghi ngờ lập tức bắt giữ.

  Thành Di phía bắc Hung Nô, trước cổng thành dán liền ba tờ cáo thị.

  Mấy người quấn kín mít từ đầu đến chân dừng lại trước cáo thị.

  "Lại là chữ viết kỳ quái, ta miễn cưỡng nhận ra được chữ 'lục', còn lại một chữ cũng không biết!" Trời quá lạnh, Tiểu Mạch Tuệ quấn mình thành con gấu nâu, dưới khăn quàng cổ chỉ lộ ra hai con mắt hung dữ, rất tức giận.

  Điềm Bảo hai tay khoanh trước n.g.ự.c, ăn mặc không khác gì Tiểu Mạch Tuệ, nhận xét về cáo thị chỉ một câu, "Họa sĩ Hung Nô, tay nghề không khá."

  Độc lão đầu tức giận nhất, "Sáu bức chân dung, mặt không giống thì thôi đi, mái tóc của lão già này ít nhất cũng dễ vẽ nhất chứ? Đây vẽ cái quái gì, trông như lão già đội một đống phân trên đầu!"

  Mẹ nó chứ!

  Bạch Úc và Tô Võ hai người đã cười đến ôm nhau, dựa vào nhau mà đứng.

  Bách Hiểu Phong kéo tấm che mặt vướng víu xuống, đôi môi mỏng nhếch cao, thong thả quay người, "Đi thôi, vào thành xem. Thành Di là thành phố nô lệ nổi tiếng của Hung Nô, có nô lệ bị bắt từ khắp nơi, người lạ ở đây không gây chú ý, quản chế trong thành cũng lỏng lẻo, chúng ta ở đây vài ngày dưỡng sức."

  Sau khi lệnh truy nã này được ban hành, mấy người họ suốt đường đi đã giao chiến với quân truy đuổi của Hung Nô, thật sự là đ.á.n.h suốt một đường, không có cả thời gian để thở.

  Dù có tài giỏi đến đâu cũng sẽ mệt.

  Nhất là bây giờ trời lạnh giá, lại ở nơi xa lạ, không thích nghi với khí hậu, địa hình, ăn uống cũng là một vấn đề, thực sự rất vất vả.

  "Danh hiệu sói thảo nguyên của Hung Nô không phải hư danh, người dân đều giỏi cưỡi ngựa, dũng mãnh hiếu chiến, nếu yếu một chút, chúng ta đã không đến được thành Di." Bị Độc lão đầu đá mạnh một cái, Bạch Úc và Tô Võ mới nín cười, "Ở đây tìm một nơi nghỉ ngơi vài ngày, chúng ta phải bàn lại đối sách."

  Dừng một chút, hắn ngửa mặt lên trời thở dài, "Ta không bao giờ muốn bị ch.ó săn đuổi nữa."

  Tô Võ, "Ha ha ha ha!"

  Người Hung Nô gần như nhà nào cũng nuôi ch.ó săn, ngày thường dùng để trông coi đàn cừu, còn có thể đ.á.n.h hơi truy địch.

  Thú cưng theo chủ, cũng dũng mãnh hiếu chiến.

  Họ đi suốt chặng đường này, mệt nhất không chỉ là bị người ta thay phiên truy đuổi, mà còn bị những con ch.ó săn thoắt ẩn thoắt hiện đuổi c.ắ.n.

  Bôn ba giang hồ bao nhiêu năm, gặp không biết bao nhiêu sóng gió, lần này là lần t.h.ả.m hại nhất của họ.

  Điềm Bảo dẫn theo Tiểu Mạch Tuệ, bước trên tuyết dày theo sau mấy người.

  Dưới đôi ủng da, tuyết bị giẫm kêu ken két.

  Cô ngước mắt nhìn sâu vào thành Di, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh nhạt, "Thành phố nô lệ... Xích Lặc cố ý đuổi chúng ta đến đây, để xem hắn bày trò gì trong thành."

  "Chuyện dò đường cứ giao cho gia gia! Ta là giỏi nhất!" Lão già lập tức kích động xoa tay, hai mắt sáng rực.

  Tài năng dò đường, thăm dò của gia gia cũng là nhất tuyệt, cho lão hai ngày, lão nhất định sẽ tìm ra nhà nào giàu nứt đố đổ vách, nhà nào có nhiều hàng tốt!

  Tiểu Mạch Tuệ không bỏ lỡ bất kỳ cơ hội nào để nổi danh, "Độc gia gia, nhất định phải mang theo con!"

  "Được, nhưng ngươi không được cản trở gia gia đâu đấy, nếu không lần sau không mang ngươi đi!"

  "Lão già thối tha này, tay nghề của ta chưa bao giờ mất mặt!"

  "Hừ!"

  "Hừ hừ!"

  Thành Di là một trong những thành lớn nhất phía tây Hung Nô, đứng ở cổng thành đã có thể nghe thấy tiếng ồn ào từ khắp nơi trong thành, trông rất náo nhiệt.

  Nhưng đằng sau sự náo nhiệt này lại ẩn chứa một nỗi buồn và tuyệt vọng bị đè nén.

  Náo nhiệt, nhưng không có sức sống.

  Náo nhiệt là những người ở trên cao, chiếm một phần mười dân số trong thành.

  Buồn bã và tuyệt vọng là những nô lệ bị coi như ch.ó lợn, chiếm chín phần mười dân số.

  Một con phố dài phủ đầy tuyết, trên tuyết in đầy những dấu chân lộn xộn.

  Khi đám người Điềm Bảo đi sâu vào thành, dọc đường có thể thấy những người đeo gông cùm, quần áo rách rưới, đầu tóc bù xù.

  Từng nhóm, từng hàng, bị xích sắt dài khóa lại thành chuỗi, hoặc đi chân trần, hoặc đi những đôi giày rách nát, nặng nề chậm chạp bước đi trên tuyết một cách vô hồn.

  Bên cạnh các nô lệ có quản sự phụ trách trông coi, tay cầm roi da vừa quất vừa lớn tiếng mắng c.h.ử.i, như đang xua đuổi gia súc.

  Mà người dân bình thường trong thành đối với điều này không có gì lạ, đã quen rồi.

  Cả nhóm tìm một quán trọ ở góc hẻm gần đường lớn để ở.

  Thấy mấy người ăn mặc sạch sẽ, mặc áo khoác lông thú đắt tiền, dù quấn kín mít không thấy mặt, cũng có thể đoán là không giàu thì cũng quý, tiểu nhị ân cần đón tiếp, tươi cười, "Mấy vị khách quan có muốn ở trọ không? Trên lầu có phòng tốt, mấy phòng ạ?"

  Bạch Úc ném một thỏi bạc qua, mở miệng là một chuỗi tiếng chim lưu loát, "%...¥%¥#..."

  Tiểu nhị cầm thỏi bạc, hai mắt mờ mịt, "???"

  Không hiểu.

  Bạch Úc nhìn hắn từ trên xuống dưới, vẻ mặt lộ ra sự không vui, chuyển sang nói tiếng Hung Nô lơ lớ lặp lại một lần, "Bốn phòng thượng hạng, hầu hạ tốt sẽ có thưởng lớn, gia đây đến làm ăn, không thiếu tiền! Trong thành Di thương khách khắp nơi, ngươi mở quán trọ mà ngay cả mấy câu tiếng ngoại quốc cũng không biết, chẳng trách làm ăn ế ẩm! Nếu không phải các quán trọ khác đã kín phòng, gia đây đã đi rồi!"

  Tiểu nhị: "..."

  Không dám phản bác.

  Hắn làm ở quán trọ đã nhiều năm, dù là tiếng ngoại vực hay Trung Thổ đều biết nói, chỉ là chưa từng nghe vị gia trước mắt này nói là ngôn ngữ của nước nào.

  Không biết là đến từ nơi nhỏ bé nào chưa từng nghe tên.

  Nhưng người ta ra tay hào phóng.

  Cho bạc chính là gia.

  "Vâng vâng, là tiểu nhân tiếp đãi không chu đáo, chư vị thông cảm! Tôi sẽ dẫn các vị lên phòng! Đừng thấy quán chúng tôi nhỏ, nhưng môi trường không tệ đâu, phòng thượng hạng sạch sẽ gọn gàng, xuống lầu là có thể ăn cơm ở đại sảnh, tay nghề nấu ăn của đầu bếp ở đây cũng thuộc hàng nhất nhì con phố này! Mấy vị quý khách ở lại tuyệt đối sẽ không hối hận!" Tiểu nhị cười làm lành, làm một tư thế mời.

  Bạch Úc hai tay chắp sau lưng, hơi ngẩng cằm, liếc mắt, lúc này mới chậm rãi dẫn người lên lầu.

  Phong thái của một nhị thế tổ nhà giàu được thể hiện một cách tự nhiên.

  Tiểu nhị bước nhanh theo sau, để lấy lòng mấy vị quý khách, thuận miệng nói, "Mấy vị đến thành Di làm ăn, chắc là muốn mua nô lệ để thưởng ngoạn phải không? Nhìn dáng vẻ các vị chắc là lần đầu đến, nếu có gì muốn hỏi cứ tìm tôi!"

  "Không mua nô lệ, gia đây đến cái nơi rách nát này làm gì? Tiểu nhị, nghe ngươi có vẻ rất rành trong thành, nói cho chúng ta nghe đi."

  "Được! Tiểu nhân sẽ nói cho các vị nghe!" Giọng điệu của khách cao ngạo, tiểu nhị không để bụng, vẫn cười toe toét.

  Ở thành phố nô lệ chuyên buôn bán nô lệ để giải trí này, đủ loại người, không bao giờ có người kiêu ngạo nhất, chỉ có người kiêu ngạo hơn.

  Dù là "nhất" hay "hơn", đều là những người mà người bình thường không thể đắc tội.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Khai Cuộc Lưu Đày, Ta Được Cưng Chiều Ở Ác Nhân Cốc - Chương 691: Chương 691 | MonkeyD