Khanh Lan - 9

Cập nhật lúc: 28/07/2026 13:06

Một hôm, ta vừa xử lý xong công việc trong phủ, Trần ma ma đã vội vàng dẫn nhũ mẫu của Tiểu Bảo chạy đến. Nhũ mẫu nói Tiểu Bảo bị lạc.

Chỉ trong chớp mắt, bà ấy quay người lấy chiếc khăn, đến khi quay lại thì Tiểu Bảo đã không thấy đâu.

Nghe vậy, chân tay ta mềm nhũn. Nếu không có Thúy Bình đỡ lấy, e rằng ta đã ngã khuỵu xuống đất.

“Tiểu thư, phải làm sao đây?”

Giọng nói đầy lo lắng của Thúy Bình vang lên.

Ta hít sâu hai hơi, ép bản thân bình tĩnh lại, rồi dặn dò:

“Cho tất cả người của chúng ta ra ngoài tìm. Báo cho A Phúc, bảo người của hắn cũng đi dò hỏi khắp nơi!”

“Vâng!”

Thế nhưng Thúy Bình vừa đi chưa được bao lâu thì Lục Đình Thù đã trở về phủ.

Hắn biết ta coi trọng Tiểu Bảo đến mức nào nên cũng không chậm trễ, lập tức sai tất cả người trong phủ cùng đi tìm tiểu công t.ử.

Nhưng Hầu phủ bị lật tung từ trên xuống dưới, mấy chục nha hoàn, gia đinh được phái ra ngoài cũng đều không mang về bất cứ tin tức gì.

Lục Đình Thù dẫn người tìm kiếm một vòng bên ngoài, sau đó bị nha hoàn của Liễu Yên Nhiên gọi về, nói rằng nàng ta không khỏe.

Hắn sang nhìn nàng ta hai lần, rồi rất nhanh lại đến viện của ta.

“Nàng yên tâm, ta đã nhờ bằng hữu ở Ngũ Thành Binh Mã Ty và Hoàng Thành Ty giúp tìm rồi, chắc chẳng bao lâu nữa sẽ có tin!”

Ta thật không ngờ vào lúc này Lục Đình Thù lại giúp ta như vậy.

Tuy hắn là Hầu gia nhưng từ lâu đã rời xa trung tâm quyền lực ở kinh thành.

Muốn nhờ được người của Hoàng Thành Ty và Ngũ Thành Binh Mã Ty ra tay hoặc là phải bỏ tiền, hoặc là phải cầu cạnh người khác.

Mà chuyện này, vốn dĩ hắn chẳng có nghĩa vụ phải làm.

Vậy nên ta cũng không thể để hắn chịu thiệt.

“Đa tạ Hầu gia đã làm những việc này vì Tiểu Bảo. Mọi khoản chi phí phát sinh, ngài cứ đến tìm Hồ tiên sinh ở phòng sổ sách lĩnh là được.”

Lục Đình Thù ngẩn người.

Đột nhiên hắn lộ vẻ tức giận nhưng thấy thần sắc uể oải của ta, hắn vẫn nén cơn giận xuống, có chút tủi thân nói:

“Ta giúp nàng tìm Tiểu Bảo, không phải vì tiền!”

“À?” Lúc này ta mới phản ứng lại, hẳn là hắn hiểu lầm ý ta.

Ta bèn càng chân thành cảm tạ hắn hơn.

“Ta biết Hầu gia không phải vì tiền bạc. Chỉ là đi lại trong kinh thành, nhiều lúc vẫn phải dùng tiền mở đường. Ta chỉ mong sớm tìm được Tiểu Bảo, cũng mong Hầu gia làm việc được thuận tiện hơn, không bị người ta chậm trễ.”

Nghe vậy, hắn khựng lại.

Không biết nghĩ đến điều gì, cuối cùng hắn khẽ ho một tiếng.

“Nàng... nàng cứ yên tâm. Cho dù không thể lật tung cả kinh thành lên, ta cũng nhất định sẽ giúp nàng tìm được Tiểu Bảo!”

Hắn nói vô cùng chân thành và nghiêm túc.

Mũi ta bất giác cay xè, suýt nữa thì rơi nước mắt.

15

Nhưng điều ta tuyệt đối không ngờ tới là, Tiểu Bảo lại ở cùng Tiêu Minh Tu.

Tiêu Minh Tu nói hắn gặp Tiểu Bảo trên phố Minh Đức.

Đó là nơi cách cửa hông phía tây của Hầu phủ đến hai con phố.

Tiểu Bảo sao có thể chạy đến tận đó?

Có điều lúc này, có lẽ vì chơi mệt rồi nên thằng bé đang cuộn mình trong lòng Tiêu Minh Tu ngủ rất ngon.

Khóe môi còn mang theo nụ cười, chẳng biết đang mơ thấy điều gì.

Ta bế đứa bé từ tay Tiêu Minh Tu, trong lòng chỉ tràn ngập niềm may mắn vì tìm lại được đứa con đã mất.

Hắn đứng trên bậc thềm nhìn chằm chằm vào ta, ánh mắt từ đứa bé chuyển sang gương mặt ta, rồi đột nhiên hỏi:

“Nó là con của ai? Bao nhiêu tuổi rồi?”

Ta khựng lại, sao ta lại quên mất chuyện Tiểu Bảo và Tiêu Minh Tu là cha con chứ?

Thấy ta không trả lời, hắn chuyển mũi nhọn sang Thúy Bình.

“Ngươi nói đi!”

Lần trước Thúy Bình đã biết Tiêu Minh Tu chính là đương kim Thái t.ử.

Vì vậy vừa nghe hắn lên tiếng, nàng ấy giật mình rồi lập tức quay sang nhìn ta.

Ta giao Tiểu Bảo cho nàng: “Đưa Tiểu Bảo về phòng.”

Tiêu Minh Tu định ngăn lại, nhưng ta bước lên chắn đường hắn, mỉm cười nói:

“Thái t.ử điện hạ, đứa bé mệt rồi.”

Tiêu Minh Tu nhìn chằm chằm vào ta.

“Phụ thân của nó là ai?”

“Là... là ta! Tiểu Bảo là con của ta!”

Đúng lúc ấy, Lục Đình Thù vội vã chạy về.

Hắn nhìn ta hai cái, thấy trên mặt ta đầy vẻ cảm kích, hắn càng kiên quyết đứng chắn trước mặt ta.

“Thái t.ử điện hạ, Tiểu Bảo là con của ta! Nếu ngài không tin, cứ việc tra gia phả của Hầu phủ!”

Truyện được đăng trên pge Ô Mai Đào Muối

Các tình iu nhớ ủng hộ sốp nhiều hơn nha

Trước đây, tuy ta và Lục Đình Thù từng nhiều lần mâu thuẫn vì Liễu Yên Nhiên, nhưng hắn là người nói được làm được.

Ngay từ khi ta bắt đầu quản lý việc trong Hầu phủ, hắn cũng đã bắt tay vào việc đưa tên Tiểu Bảo vào gia phả.

Ban đầu, mấy vị tộc lão của Lục gia đều không đồng ý để một đứa trẻ lai lịch không rõ như Tiểu Bảo được vào từ đường Lục gia.

Lục Đình Thù đã nhiều lần đến tận nơi thuyết phục, cuối cùng cũng khiến họ đồng ý.

Sau đó hắn còn đến Thuận Thiên phủ làm thủ tục nhập hộ tịch cho đứa bé.

Nói cách khác, thân phận hiện giờ của Tiểu Bảo chính là đích trưởng t.ử của Tấn An Hầu phủ.

Tiêu Minh Tu nhìn chằm chằm vào ta.

“Hai người thành thân mới chỉ mấy tháng, sao có thể có một đứa con lớn đến vậy?”

Lục Đình Thù rõ ràng có chút hoảng hốt.

Ta lặng lẽ đỡ lấy cánh tay hắn, rồi bình thản nhìn thẳng Tiêu Minh Tu.

“Điện hạ có điều không biết. Thiếp thân và phu quân đã sớm tư định chung thân. Tiểu Bảo chính là đứa trẻ được m.a.n.g t.h.a.i từ những năm trước…”

Trong mắt Tiêu Minh Tu thoáng hiện một tia đau đớn nhưng ta chẳng hề để tâm.

Hiện giờ, ngoài việc mang tai họa đến cho hai chúng ta, hắn chẳng thể làm được gì khác.

Ta tuyệt đối không thể đem sự an nguy của Tiểu Bảo ra làm canh bạc.

16

Tiêu Minh Tu lại bị ta chọc tức bỏ đi.

Lục Đình Thù đưa ta về viện. Trước khi rời đi, hắn chần chừ rất lâu, cuối cùng như đã hạ quyết tâm mới nói:

“Tuy Hầu phủ không thể sánh với Đông Cung nhưng chỉ cần nàng vẫn là thê t.ử của ta, vẫn còn nguyện ý ở lại Hầu phủ, ta nhất định sẽ bảo vệ nàng và Tiểu Bảo được bình an.”

Ta có chút kinh ngạc, không ngờ sau khi biết mối dây dưa giữa ta và Tiêu Minh Tu, hắn vẫn có thể nói ra những lời như vậy.

Dù sao thì Tấn An Hầu phủ đã sa sút, trong mắt bất kỳ ai cũng không thể là đối thủ của Thái t.ử.

Nhưng vẻ giằng xé trên mặt hắn vẫn chưa hoàn toàn tan biến, chính vì thế mà sự chân thành trong mắt hắn lại càng trở nên vô cùng đáng quý.

Ta cũng không khỏi thật lòng hành lễ với hắn.

“Đa tạ Hầu gia.”

Thế nhưng điều ta không ngờ tới là, việc Tiểu Bảo ra khỏi phủ rồi bị lạc, lại là do một tay Liễu Yên Nhiên sắp đặt.

Chẳng phải kế hoạch gì tinh vi cả.

Chỉ là một gã làm vườn không mấy nổi bật trong phủ, nhân lúc nhũ mẫu sơ ý, giấu Tiểu Bảo vào chiếc bao đựng cỏ dại của hắn, sau đó mang đứa bé vứt ngoài phố mà thôi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Khanh Lan - Chương 9: 9 | MonkeyD