Khanh Vi Mộ Mộ Triều Triều - Chương 14

Cập nhật lúc: 03/07/2026 01:02

Ta đứng ngoài cửa sổ, qua khe hở tham lam nhìn người mà mình hằng mong nhớ bấy lâu. Càng nhìn càng thấy nàng thuận mắt, chỉ là dạo gần đây dung mạo ta quá tiều tụy, nên nhất thời không dám bước vào gặp nàng.

"Thái t.ử điện hạ, Hoàng hậu rất lo lắng cho huynh, nên đã để ta xin phép phụ hoàng đến xem huynh có bình an không." Minh Hi nói, giọng nàng thật trong trẻo. Đã lâu rồi ta không nghe giọng nàng, sao mà nghe êm tai đến vậy.

"Vẫn chưa c.h.ế.t, nàng thất vọng rồi sao?" Thái t.ử đáp lời với giọng điệu chẳng mấy thiện cảm.

"Thái t.ử không cần phải giận dỗi, chuyện của Thái t.ử phi, phụ hoàng và Hoàng hậu cũng rất đau lòng."

"Hả, phụ hoàng sẽ đau lòng sao? Ha ha ha ha ha." Thái t.ử cười lớn đầy mỉa mai, nhưng ta lại nhìn thấy nước mắt nơi khóe mắt huynh ấy.

Minh Hi ngập ngừng một chút, đưa mắt nhìn quanh căn phòng, rồi tìm một chiếc ghế ngồi xuống, tiếp tục nói: "Thái t.ử điện hạ, phụ hoàng luôn luôn đúng."

Thái t.ử đột nhiên hung hăng ngước mắt nhìn nàng: "Phụ hoàng luôn đúng? Nhốt ta ở đây, chẳng đưa ra lý do gì, khiến A Nặc m.a.n.g t.h.a.i nặng nề phải sống trong lo âu, khó sinh mà c.h.ế.t, ông ấy cũng đúng sao? Nếu ông ấy đúng, vậy nàng nói cho ta biết, ta sai ở đâu? Ta sai ở đâu cơ chứ?"

Ta thấy Thái t.ử thật sự không ra thể thống gì, sao có thể hung dữ với Minh Hi như vậy? Vừa định xoay người đẩy cửa bước vào thì nghe thấy giọng Minh Hi vang lên, khiến ta khựng lại.

"Sở Minh Dục, huynh còn nhớ dáng vẻ của ta năm mười tuổi không?" Minh Hi đột nhiên gọi thẳng tên húy của Thái t.ử.

Thái t.ử nhíu mày nhìn nàng, không đáp.

"Chắc huynh cũng chẳng nhớ đâu. Lúc đó huynh vừa được sắc phong Thái t.ử không lâu, được phụ hoàng Hoàng hậu sủng ái, cung nhân thì xu nịnh, đâu có ai để mắt tới vị công chúa do tiền Hoàng hậu sinh ra như ta đây?"

Thái t.ử mất kiên nhẫn nhìn nàng, không biết nàng định nói gì.

"Năm Sở Nguyên thứ bốn mươi, ta mười tuổi, mẫu hậu ta đã qua đời được ba năm," Minh Hi gập ngón tay hồi tưởng, "Thái giám Tiểu Quế T.ử trong cung ta bị vu oan trộm cắp, bị đ.á.n.h c.h.ế.t ngay trước mắt ta. Nhũ mẫu Trương ma ma của ta bị đ.á.n.h hai mươi gậy, m.á.u chảy đầm đìa rồi ném vào Hoán Y Cục. Cung nữ thân cận của ta bị tát năm mươi cái, đ.á.n.h đến sưng mặt, đầy đi làm việc nặng ở khắp các cung. Còn ta, sau khi tận mắt chứng kiến những cảnh tượng đẫm m.á.u đó, bị ép phải uống hết một bát lớn canh huyết vịt vừa nấu xong."

"

Ta lập tức căng cứng cả người, nắm c.h.ặ.t t.a.y lại.

"Mỗi ngày ta phải ăn năm bữa, gà vịt cá thịt không thiếu thứ gì, chỉ là không được bỏ muối hay gia vị, cá không đ.á.n.h vảy, thịt heo còn vương m.á.u. Ma ma giám sát ta nhìn ta ăn hết, không được thừa lấy một miếng. Nếu thừa, họ sẽ cạy miệng ta mà nhét vào. Nếu nôn ra, họ sẽ bắt lấy cung nữ nhỏ từng theo ta mà tát, đ.á.n.h đến mức mặt mũi m.á.u me đầy mặt." Giọng Minh Hi vẫn bình thản, như thể đang kể chuyện của người khác.

"Ta rất nhanh đã trở nên ngoan ngoãn, mỗi bữa đều cố gắng ăn hết sạch, rồi ta béo lên. Béo đến mức khiến ai cũng chán ghét, quần áo lúc nào cũng nhỏ hơn một cỡ, trông xấu xí không chịu nổi. Lúc đó mấy vị hoàng t.ử các huynh gặp ta đều phải đi đường vòng, còn phụ hoàng, kể từ lúc ta béo lên, ông ấy không bao giờ nhìn thẳng lấy ta một lần."

Ta chưa bao giờ biết quá khứ của Minh Hi lại như thế, lại... Lòng ta như đang rỉ m.á.u, đủ loại cảm xúc phức tạp đan xen trong tim.

"Nàng nói với ta những chuyện này làm gì? Do bản thân nàng không biết phấn đấu, không biết tìm phụ hoàng tố cáo cầu cứu thì trách ai?" Thái t.ử nói.

"Phải đó, vậy nên Thái t.ử điện hạ, huynh chịu ấm ức sao không đi tìm phụ hoàng tố cáo cầu cứu đi?" Minh Hi phản vấn.

Thái t.ử nghẹn lời. Khốn cảnh trước đây của Minh Hi cũng giống như hiện trạng của huynh ấy bây giờ, thực chất đều do sự thờ ơ của phụ hoàng gây ra, kẻ đầu sỏ chính là Hoàng đế.

"Phụ hoàng luôn luôn đúng. Là con cái của ông ấy, nếu không thể làm ông ấy vui lòng, thì chính là sai rồi. Đâu còn chỗ để hỏi xem mình sai ở đâu, sai chỗ nào nữa chứ." Minh Hi nói.

Thái t.ử nghe vậy thì im lặng, lẩm bẩm: "Phụ hoàng luôn luôn đúng, luôn luôn đúng sao?"

"Phải!" Minh Hi đáp, "Tất nhiên, nếu sau này điện hạ đăng cơ, điện hạ cũng sẽ luôn luôn đúng."

"

Thái t.ử đột nhiên nhìn nàng đầy hy vọng. Minh Hi chậm rãi đứng dậy: "Hoàng hậu nói, để ta bế đứa trẻ đi cho bà xem thử. Ta báo với huynh một tiếng, rồi sẽ đưa nhũ mẫu qua đó luôn."

"Hoàng tỷ," Thái t.ử đột nhiên gọi nàng lại, "Nàng chưa từng, chưa từng hận phụ hoàng sao?"

Minh Hi cúi đầu nói: "Ta từng thề rằng nếu rời khỏi cung, ta sẽ không bao giờ quay lại, dù có phải sống cuộc đời của thứ dân cũng sẽ không dính líu đến hoàng cung nửa bước."

"Vậy tại sao? Sau khi đại hôn, nàng như biến thành một người khác vậy?" Thái t.ử khó hiểu hỏi. Ta cũng nhìn chằm chằm vào nàng, ta cũng muốn biết, tại sao.

"Bởi vì người ta gả là Chu Phỉ mà. Người ta sống trên đời này, phải có chút chấp niệm mới có thể sống lâu hơn một chút. Thái t.ử điện hạ, huynh hãy suy nghĩ kỹ xem chấp niệm của mình là gì, thông suốt rồi thì những thứ khác đều không còn quan trọng nữa." Nói xong, Minh Hi liền bước ra ngoài.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Khanh Vi Mộ Mộ Triều Triều - Chương 14: Chương 14 | MonkeyD