Khanh Vi Mộ Mộ Triều Triều - Chương 5
Cập nhật lúc: 03/07/2026 01:01
Qua lại vài lần, ta đã xuất giá mà lại giành lại được ân sủng của phụ hoàng. Những phần thưởng như nước chảy liên tục tuôn vào phủ công chúa, hôm nay là vài rương trang sức quý hiếm, mai là vài rương lụa là gấm vóc. Phụ hoàng có được thứ gì tốt đều nhớ đến phần của ta. Còn bên phía Đức Hiền Hoàng hậu, ta cũng không ít lần ghé thăm, giữ trọn lễ nghĩa, dẫu sao bà ấy cũng có ơn tái tạo đối với ta.
Một năm nhanh ch.óng trôi qua, cảnh ngộ của ta so với một năm trước đã khác biệt hoàn toàn, dư luận trong kinh thành cũng bỗng chốc đảo chiều.
Những kẻ trước đây đợi xem kịch vui của nhà họ Chu giờ chẳng dám cười nữa, dẫu sao ân sủng của hoàng gia cũng là thể diện. Hơn nữa, mỗi lần được ban thưởng ta đều trích ra một nửa gửi tới nhà họ Chu, mức sống của họ nhờ đó mà nâng lên mấy bậc.
Dù Chu đại nhân coi trọng khí tiết văn nhân, coi tiền bạc như cỏ rác, nhưng cũng không cản được những xe "cỏ rác" ta vận tới. Con dâu là công chúa, không gây sóng gió lại còn hiếu thuận, nhà họ Chu cũng được thơm lây.
Một năm thành thân này, mọi phương diện ta đều lo liệu thỏa đáng, chỉ trừ Chu Phỉ.
Dù sống cùng phủ, nhưng số lần ta gặp chàng còn ít hơn cả số lần gặp phụ hoàng.
Đa số những lần ta tìm Chu Phỉ đều là khi phải tham dự các buổi tiệc tùng bắt buộc, hai người phải diễn kịch phu thê ân ái trước mặt người ngoài. Trở về phủ thì ai nấy về lãnh địa nấy, không ai can thiệp chuyện ai, nếu không cố tình tìm gặp thì cả tháng cũng chẳng chạm mặt lấy một hai lần.
Thời gian lâu dần, ta và Chu Phỉ thì không sao, nhưng Trương ma ma và Thúy Châu lại lo sốt vó. Sau này mẹ chồng cũng nhận ra manh mối, bóng gió nhắc nhở ta, ta giả vờ ngốc nghếch cho qua chuyện.
Chu Phỉ bắt đầu không đoán ra tâm tính của ta, tưởng ta có sở thích kỳ lạ nên cố ý tránh mặt chàng. Dẫu sao hai người cũng chẳng có tình cảm gì, ép buộc ở bên nhau cũng khó chịu. Nhưng sau này thấy ta xử lý mối quan hệ với cha mẹ chồng, phụ huynh và cả hạ nhân đều khéo léo, tiến thoái có chừng mực, chàng mới thấy thắc mắc, chỉ là vì lòng tự trọng nên không chịu cúi đầu tìm ta mà thôi.
Ta đương nhiên hiểu rõ sự kiêu hãnh của Chu Phỉ, thứ kiêu hãnh đó đã khắc sâu vào tận xương tủy. Chàng từ nhỏ được cha mẹ yêu chiều, lại là người tài hoa bẩm sinh, tự tin và ôn hòa. Nhưng những người càng ôn hòa thì nội tâm lại càng kiên định, càng khó thuần phục.
Ta chưa bao giờ nghĩ đến việc thuần phục Chu Phỉ, ta chỉ là, sợ chàng thôi.
Trước mặt người ngoài thì không sao, dù là diễn cảnh phu thê tâm đầu ý hợp, tình sâu nghĩa nặng thế nào ta cũng có thể giả vờ được. Nhưng nếu chỉ còn lại hai người, chỉ cần cách chàng trong vòng ba bước là ta đã khó thở, toàn thân cứng đờ như thép, chỉ muốn lập tức xoay người chạy trốn.
Nhiều hơn cả là việc ta đứng từ xa ngắm nhìn bóng lưng chàng: nhìn chàng đọc sách trong thư phòng, nhìn chàng dùng bữa. Chỉ cần nhìn một cái là đã mãn nguyện, tràn đầy vui sướng.
Cuộc sống như vậy, ta hài lòng vô cùng.
06
Thấy ta sau khi rời cung như phượng hoàng niết bàn, cuộc sống ngày càng tốt đẹp, Huệ Quý Phi không phải không có ý xấu. Dẫu sao người cháu rể mà bà ta ưng ý đã bị kẻ bị bà ta coi là cóc ghẻ như ta cướp mất. Chỉ là ta ra tay dọn dẹp nhân lực nhanh hơn bà ta tưởng, hơn nữa, tay bà ta không với tới bên ngoài cung được.
Nhưng ta đã đ.á.n.h giá thấp tâm lý đen tối của bà ta, rốt cuộc thì bà ta cũng chớp được thời cơ mà ra tay.
Khi Chu Phỉ mang người phụ nữ yếu đuối, xinh đẹp đó về, ta đã biết ngay là kẻ không mời mà đến. Tâm tính Chu Phỉ trong sáng, đường hoàng, sao biết được người phụ nữ này là cố tình sắp đặt để đợi chàng cứu? Lại vì tính chàng da mặt mỏng nên bị người ta bám lấy, đành bất đắc dĩ đưa về phủ.
Ta phái người âm thầm điều tra thì biết đó là trò của Huệ Quý Phi. Bà ta quen dùng những thủ đoạn trong quan hệ nam nữ, với cái tầm trí tuệ của bà ta thì chẳng nghĩ ra được chiêu nào cao minh hơn.
Ta lạnh lùng đứng xem cô nàng kia diễn kịch trà xanh, nào là đưa cơm ân cần, nào là thêm áo ấm áp. Ánh mắt tình tứ ấy dù là nam t.ử bình thường cũng phải đắm chìm, nhưng Chu Phỉ là ai cơ chứ?
Phụ nữ đẹp cỡ nào đứng trước mặt chàng cũng phải kém vài phần. Chàng vốn đã quen với việc được các thiên kim tiểu thư liếc mắt đưa tình từ nhỏ, nên hễ thấy phụ nữ lạ tiếp cận là lại nghĩ đối phương muốn lợi dụng mình. Chàng sợ bị thiệt thòi, nên cứ cố thủ tránh né như tránh tà, khiến ta cười nghiêng ngả đến mức nước mắt chảy dài.
Người phụ nữ này quậy phá chưa được mấy ngày đã bị Chu Phỉ nhức đầu tống cổ đi xa. Ta cũng phái người dọn dẹp đuôi đằng sau để đảm bảo cô ta không còn cơ hội tác quái, cũng không để lại không gian cho Huệ Quý Phi lợi dụng nữa.
Nếu bà đã chê cuộc sống quá an ổn, vậy thì chúng ta cùng nhau đừng mong sống yên bình.
Kinh thành không thiếu những gia đình muốn trèo cao, mấy năm nay không ít sĩ tộc đưa mỹ nữ vào cung, nhưng đều bị Huệ Quý Phi kiểm soát hậu cung chặn đứng. Những người có thể có chút mặt mũi cuối cùng đều phải đi qua cửa của bà ta và bị bà ta nắm thóp.
