Khê Quân Độ Nguyệt - Chương 5
Cập nhật lúc: 21/07/2026 17:06
Thái tôn lại tưởng ta đang cổ vũ mình, tiếp tục lớn tiếng nói:
“Đám người xấu kia vẫn chưa bị bắt, con phải ở lại bên cạnh A Quân để bảo vệ tỷ ấy!”
Giọng nói non nớt của nó khiến mọi người có mặt đều bật cười.
Tạ Kỳ càng tỏ vẻ khinh thường, khẽ xì một tiếng.
“Chỉ bằng con mà cũng đòi bảo vệ người khác? Một cước là có thể đá con bay rồi.”
Hắn dừng lại, ánh mắt như có như không lướt qua ta.
“Còn nữa, sao con lại không biết lễ phép như vậy? Người ta cứu con, ngay cả một tiếng cô cô cũng không chịu gọi sao?”
Ta lập tức xua tay, ra hiệu không cần câu nệ lễ nghi.
Phụ thân cũng vội vàng giải thích:
“Quân thần có khác biệt, tiểu điện hạ nếu thật sự gọi như vậy sẽ không hợp quy củ.”
Tạ Kỳ lại chẳng để tâm, khẽ cười nhạt.
“Quy củ rách nát gì chứ? Ta nói gọi được thì gọi được.”
Phụ thân lúc này mới chợt phản ứng lại.
Vị trước mặt chính là người không tuân thủ quy củ nhất trong toàn bộ hoàng thất.
Thái tôn lại nâng mặt ta lên, nghiêm túc phản bác:
“A Quân trẻ trung xinh đẹp như vậy, gọi cô cô sẽ khiến tỷ ấy già đi, phải gọi là tỷ tỷ!”
Tạ Kỳ nghiến nhẹ răng, sau đó bỗng bật cười.
“Được, gọi tỷ tỷ.”
Hắn lại đưa tay, xách cổ áo sau gáy Thái tôn lên.
“Con thật sự không theo ta về sao? Nhũ mẫu của con khóc đến sắp mù mắt rồi, con không đi gặp bà ấy à?”
Vừa nhắc đến nhũ mẫu, khóe miệng Thái tôn lập tức xệ xuống, trên mặt đầy vẻ do dự.
Cuối cùng, nó ghé tới hôn lên má ta một cái rồi nghiêm túc hứa:
“A Quân tỷ tỷ, nhũ mẫu của đệ tới rồi, đệ phải đi gặp bà ấy, nếu không bà ấy sẽ đau lòng. Ngày mai đệ lại tới tìm tỷ nhé?”
Tạ Kỳ xách nó đi như xách một con mèo nhỏ, thuận miệng dạy dỗ:
“Không được cô nương cho phép thì không thể tùy tiện hôn người ta, con có biết không?”
Thái tôn nghển cổ phản bác:
“A Quân tỷ tỷ nhất định sẽ đồng ý, bởi vì tỷ ấy thích con!”
Ta đứng tại chỗ, mỉm cười ra dấu 【thích】 với nó.
Thái tôn cũng ra dấu 【thích】 lại với ta.
Tạ Kỳ bất đắc dĩ nhìn nó rồi xách người đi ra ngoài.
Khi bọn họ dần đi xa, ta nghe thấy giọng nói trầm thấp của Tạ Kỳ theo gió truyền tới:
“Cử chỉ vừa rồi hai người ra dấu có nghĩa là gì?”
Thái tôn vô cùng lạnh lùng hừ một tiếng.
“Là tạm biệt!”
Tạ Kỳ khẽ cười.
Nhưng ngay khoảnh khắc bước ra khỏi cửa viện, hắn bỗng nghiêng đầu lại.
Sau đó, hắn cũng ra dấu 【thích】 với ta.
Hình như hắn đã hiểu lầm rồi.
…
Nghe tin Vinh vương đã đến Thường Ninh, Bùi Cánh lập tức không ngồi yên được nữa.
Hắn nhờ người đưa tới một bức thư, từng câu từng chữ đều toát lên vẻ thân quen đương nhiên như thể giữa chúng ta chưa từng xảy ra chuyện gì, còn bảo ta nghĩ cách tiến cử hắn trước mặt Tạ Kỳ.
Cuối thư, hắn lại nói đã bao trọn một chiếc thuyền hoa đẹp nhất trên Ngọc Hồ, muốn mời ta cùng đi du hồ, coi như bồi tội vì chuyện ném vỡ mấy chiếc rương hôm trước.
Nếu là trước kia, có lẽ ta thật sự sẽ dễ dàng được hắn dỗ dành nguôi giận.
Nhưng bây giờ, ngay cả số lễ vật bồi thường hậu hĩnh mà hắn gửi kèm, ta cũng bảo Xuân Âm nguyên vẹn trả lại.
Nếu ta còn chủ động đưa mình tới cửa để mặc hắn giày xéo, vậy thì đúng là ta ngu ngốc.
Sáng sớm hôm sau, Tạ Dã đã chạy tới tìm ta.
Phía sau nó còn có một ma ma dung mạo hiền hậu đi theo, nghĩ lại đây chính là nhũ mẫu của nó.
Vừa nhìn thấy ta, Ngô ma ma đã khuỵu gối định quỳ xuống.
Ta nhanh tay đỡ lấy bà, khẽ lắc đầu.
Bà nghẹn ngào nói:
“Nô tỳ khấu tạ đại ân của An tiểu thư đã cứu tiểu điện hạ! Nếu không có người, e rằng mạng của nô tỳ cũng khó giữ!”
Chu ma ma đứng bên cạnh thay ta khuyên nhủ:
“Ma ma mau đứng lên đi, đây đều là việc tiểu thư nhà chúng ta nên làm.”
Ta nghiêm túc gật đầu.
Lúc ấy Ngô ma ma mới chịu đứng dậy, ánh mắt nhìn ta tràn đầy cảm kích.
Tạ Dã nhân cơ hội kéo lấy vạt áo ta, ngẩng đôi mắt tròn xoe lên hỏi:
“A Quân tỷ tỷ, ta muốn tỷ đi chơi cùng ta, có được không?”
Nhìn dáng vẻ ấy của nó, ta thật sự không thể nói lời từ chối.
Ta thay một bộ y phục gọn nhẹ, lại dẫn theo đầy đủ hộ vệ, mặc cho đứa trẻ nắm tay mình đi tới t.ửu lâu khí phái nhất trong thành.
Tạ Dã kéo ta đi thẳng lên nhã gian chữ Thiên ở tầng hai.
Thế nhưng vừa đẩy cửa ra, ta lại sững người.
Tạ Kỳ đang tựa bên cửa sổ, trong tay thong thả xoay một chiếc chén rượu bằng bạch ngọc.
Hôm nay hắn không mặc bộ huyền y gọn gàng thường ngày, mà thay bằng một trường bào màu trắng ngà có hoa văn chìm.
Bớt đi vài phần lạnh lẽo sắc bén nơi sa trường, dung mạo hắn lại càng trở nên thanh tuyệt, mày mắt như họa.
Ta đứng khựng trước cửa, nhất thời không biết nên bước vào hay lui ra.
Ngô ma ma lại nhiệt tình tiến lên nghênh đón:
“An tiểu thư mau vào ngồi đi, bữa tiệc này là do điện hạ đặc biệt chuẩn bị để cảm tạ người đã cứu tiểu điện hạ.”
Lúc ấy ta mới bước vào ngồi xuống.
Ngoài chúng ta ra, trong nhã gian còn có một thiếu nữ trẻ tuổi.
Nàng ấy có dung mạo linh động xinh xắn, đang tò mò quan sát ta.
Ta khẽ mỉm cười với nàng ấy.
Nàng ấy lại chẳng hề e dè người lạ, trực tiếp ghé tới hỏi:
“Cô nương, cổ họng của cô bị sao vậy?”
Tạ Kỳ lập tức lên tiếng ngăn lại:
“A Dao, không được đường đột.”
Thiếu nữ tên A Dao mím môi, không nói thêm nữa.
Ta nhìn Chu ma ma một cái, bà lập tức hiểu ý, nhẹ giọng giải thích:
“Tiểu thư nhà chúng ta thuở nhỏ bị trúng độc, làm hỏng cổ họng nên không thể phát ra tiếng.”
A Dao lộ vẻ tiếc nuối, sau đó lại hỏi tiếp:
“Đã từng mời đại phu xem qua chưa? Bọn họ nói thế nào?”
Chu ma ma thở dài:
“Thành chủ đã tìm khắp danh y, hai năm trước còn mời được đồ đệ của Dược vương tới. Người đó nói có thể chữa khỏi, chúng ta mừng rỡ suốt một thời gian dài, nhưng uống t.h.u.ố.c mấy tháng vẫn chẳng thấy khá hơn.”
A Dao lập tức nói:
“Ta cũng học y! Có thể cho ta xem phương t.h.u.ố.c ấy không?”
Tạ Kỳ ngồi bên cạnh lên tiếng:
“A Dao tuy tuổi còn nhỏ, nhưng y thuật vô cùng tinh thông. Nếu An tiểu thư không ngại, chi bằng để nàng ấy xem thử.”
