Khi Cặn Bã Gặp Cặn Bã - Chương 5
Cập nhật lúc: 18/06/2026 12:45
Vỗ vỗ nhẹ vào thắt lưng tôi.
"Đứng lên, chồng yêu làm chủ cho em."
?
Chu Vân Sinh lật tôi sang một bên, đứng dậy phủi phủi quần áo, khẽ nhấc mí mắt liếc nhìn Trần Chí một cái, cười lạnh: "Mày cũng biết chơi gớm nhỉ?"
Dường như Trần Chí bị khối cầu đá lạnh buốt trên tay làm cho đông cứng, run rẩy lắp bắp: "Chu tổng, xin lỗi ngài, tôi... không biết nó là người của ngài."
Chu Vân Sinh cầm lấy cục nước đá trên tay gã, lạnh lùng buông một câu: "Há mồm ra."
Trần Chí cun cút ngoan ngoãn há miệng, Chu Vân Sinh không nói không rằng mạnh bạo nhét tọt khối cầu tuyết to chà bá đó vào tận sâu trong miệng gã.
Hắn chùi chùi bàn tay ướt nhẹp lên quần áo tôi, dùng chất giọng đầy vẻ hiền lành ôn hòa nói với Trần Chí: "Ăn hết cục đá này đi rồi tao sẽ tha cho mày."
4
Tôi vốn định tranh thủ lúc hỗn loạn lén lút chuồn êm, thế nhưng Chu Vân Sinh không cho tôi cơ hội đó, túm áo xách tôi vào một căn phòng bao khác.
Vài người bên trong trông khá quen mắt, trước đây lúc làm công trình Khu Đại Loan tôi đã từng chạm trán qua.
Có một gã lạ hoắc lên tiếng trêu ghẹo Chu Vân Sinh: "Sao Chu lão bản ra ngoài một lát đã dắt thêm một em về thế này?"
Chu Vân Sinh cười nhạt, nét mặt nhuốm vài phần tà mị côn đồ: "Tên này da dày thịt béo, tương đối dai sức nên chơi sẽ bền hơn."
Ánh mắt của mấy kẻ quen biết cũ nhìn tôi tức thì thay đổi trở nên quái dị lạ thường.
Trước đây còn gọi tôi một tiếng là "Bùi tổng", giờ thì trở thành "bồi tổng" (giám đốc bồi tiếp) luôn rồi.
Không còn tí mặt mũi nào nữa.
Tôi cúi gằm mặt căm phẫn gặm nhấm đĩa hoa quả, trong lòng đã lôi tám đời tổ tông nhà Chu Vân Sinh ra chào hỏi một lượt.
Chu Vân Sinh dắt tôi vào xong là bỏ mặc không thèm đoái hoài, bên trái hắn là một cô em xinh tươi nương tựa, hết đút rượu lại châm t.h.u.ố.c cho.
Tôi vểnh tai cố gắng chắt lọc tin tức hữu ích từ miệng mấy vị giám đốc này, với hi vọng nắm bắt được thời cơ làm lại từ đầu.
Kết quả đám người này không thèm bàn một chữ nào vào chuyện chính.
Chu Vân Sinh cực kỳ ít nói, chỉ ngồi yên lắng nghe người khác ba hoa, khi nào hỏi đến hắn thì hắn mới ừ hử đáp trả vài ba câu.
Chờ tôi quét sạch sành sanh đĩa hoa quả, Chu Vân Sinh cuối cùng nhịn không nổi nữa, vươn tay tóm lấy tôi lôi tuột đến trước mặt: "Anh đến đây chỉ để ăn vã trái cây của tôi thôi hả?"
Chứ không thì sao?
Tôi nhìn thấy một tia ghét bỏ không giấu được trong đáy mắt của Chu Vân Sinh.
Hắn nghiêng đầu tu một ngụm rượu, quay mặt sang, kề sát vào môi tôi, cường thế rót dòng rượu vào miệng tôi, dùng lưỡi giám sát tôi nuốt cạn xuống dạ dày mới chịu dứt ra.
Vuốt ve gáy tôi, hắn hỏi nhỏ.
"Thế nào? Hội sở không đào tạo nghiệp vụ trước khi cho anh đi làm à?"
?
Dứt lời, bất thình lình hắn ôm eo nhấc bổng tôi đặt lên đùi mình.
Đỉnh thật.
Tôi cao một mét tám ba, nặng bảy mươi ba cân, vậy mà hắn chỉ dùng một tay nhấc bổng tôi lên dễ như trở bàn tay.
Nhưng cái tư thế dạng háng ngồi trên người hắn trông tôi cứ như một con chim khổng lồ e ấp rúc vào l.ồ.ng n.g.ự.c người ta vậy.
Thêm nữa là tư thế ngồi này, thật sự quá mức quái gở.
Tôi vặn vẹo hông cựa quậy, rắp tâm muốn tuột xuống.
Cánh tay đang siết eo tôi của Chu Vân Sinh bóp c.h.ặ.t lại, trán hắn gục vào vai tôi, áp sát bên tai tôi khàn giọng nhắc nhở: "Đừng cử động."
Hơi thở nóng hổi ẩm ướt chui tọt vào màng nhĩ, ngứa ran cả người.
Tôi còn chưa kịp thả tâm trí đi suy tính chuyện gì khác, đã nghe thấy tiếng thì thầm của ác quỷ Chu Vân Sinh kề bên tai.
"Anh nợ bao nhiêu tiền?"
Tôi lập tức ỉu xìu: "Mười bảy triệu năm trăm hai mươi vạn."
"Đưa tôi rời khỏi đây, tôi sẽ giúp anh trả nợ."
Thế là tôi lại xông pha liền.
Chưa kịp để tôi hỏi nhiều, cô em chân dài bên cạnh đột nhiên hất trọn ly rượu vào người Chu Vân Sinh.
Cô ả hốt hoảng hét lên: "Xin lỗi Chu tổng, để em lau cho ngài."
Chu Vân Sinh buông tôi ra, ngả người ra sau một chút, không mở miệng nói nửa lời.
Ả người đẹp xô tôi sang một bên, với tay cởi nút áo của Chu Vân Sinh: "Chu tổng, quần áo ướt nhẹp dính vào người khó chịu lắm đúng không ạ..."
Chu Vân Sinh liếc nhìn ả một cái, nụ cười nửa miệng khó dò: "Khó chịu thật đấy."
Vẻ mặt hắn không hề có nét gì giống như đang vui vẻ thỏa mãn.
Cảm xúc của hắn rất nhạt, nhưng bao nhiêu năm lão luyện lăn lộn khiến tôi quen thói nhìn sắc mặt người khác sống qua ngày, về phương diện cảm xúc này tôi cực kỳ nhạy bén.
Chu Vân Sinh đang dằn cục tức trong lòng.
Thật cmn thú vị.
Tôi quét mắt nhìn đủ loại hạng người muôn hình muôn vẻ trong phòng bao.
Mấy gã phụ trách dự án Khu Đại Loan tôi đều quen mặt cả, còn lại một đám lạ hoắc, phần lớn là lũ tép riu chạy tới cho đủ hội bày binh bố trận. Kẻ duy nhất có đủ tư cách bắt chuyện được với Chu Vân Sinh, e rằng là nhân vật tai to mặt lớn áp ch.ót trận này.
Thì ra là Hồng Môn Yến.
