Khi Chị Gái Tôi Và Thái Tử Gia Giới Thượng Lưu Bắc Kinh Sắp Đám Cưới Thì Nhà Họ Lục Phá Sản - Chương 4
Cập nhật lúc: 05/07/2026 16:02
Tôi nhỏm dậy đi pha t.h.u.ố.c cho anh uống. Trình Tự Thâm vừa khóc sướt mướt vừa bảo vì đang sốt nên muốn mang đến cho tôi một trải nghiệm mới mẻ độc đáo.
Tôi bất lực đỡ trán.
“Câm miệng.”
“Ngoan ngoãn dưỡng bệnh đi.”
“Tôi có phải loài cầm thú đâu, cái chuyện thừa nước đục thả câu, lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn thế này tôi không làm nổi.”
Điện thoại của Lục Sâm lại réo lên vài hồi. Tôi uể oải nhấn nút nghe.
“Cô đang ở đâu đấy hả? Lâm Thanh Từ, cô có biết là tôi đã đặc biệt chạy vội về nhà chỉ để gặp cô không?”
Trình Tự Thâm nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại của tôi với ánh mắt đầy thù địch, rồi nảy ra ý xấu, thò tay lách vào trong vạt áo mặc ở nhà của tôi. Tôi không kiềm chế được mà phát ra một âm thanh vô cùng nhạy cảm và không đúng lúc.
Tôi giơ chân định đá bay Trình Tự Thâm ra, nhưng cổ chân đã bị anh tóm c.h.ặ.t lấy, đầu ngón tay ấm nóng của anh khẽ ve vuốt nhè nhẹ.
Tôi vội vã cúp điện thoại cái rụp: “Em có việc gấp, có gì về nhà rồi nói sau.”
Cúp máy xong, nhìn bộ dạng tội nghiệp của Trình Tự Thâm, tôi phải cố nhịn lắm mới không gõ cho anh một cái cốc đầu đau điếng.
Nghĩ lại lần trước chiếc bánh kem sinh nhật tôi mang tặng cho Lục Sâm vốn là do Trình Tự Thâm tự tay làm, Lục Sâm lúc đó lạnh lùng sa sầm mặt mũi nhận lấy, nhưng ngay hôm sau liền quay sang tặng cho tôi hẳn một chiếc du thuyền hạng sang.
Miệng thì bảo buổi tối thức chờ Lục Sâm về đến mức ngày nào cũng ngáp ngắn ngáp dài, nhưng thực chất là tôi đang bận cày game thâu đêm suốt sáng vui vẻ đến quên trời đất. Trần Mặc thì cứ khăng khăng đòi thức cùng đợi với tôi, ánh mắt tràn ngập vẻ xót xa nhìn tôi đăm đắm. Tôi ngước đôi mắt đỏ hoe do thức đêm cày game lên nhìn anh ấy.
Thế là ngay ngày hôm sau, tin đồn phu nhân vì mòn mỏi chờ đợi Lục tổng trở về mà đau đớn khôn nguôi, tan nát cõi lòng đã lan truyền khắp toàn bộ dinh thự nhà họ Lục. Thế là những khoản bồi thường của Lục tổng nào là thẻ đen quyền lực, siêu xe, biệt thự, đồ hiệu xa xỉ cứ ùn ùn kéo đến như nước chảy, ào ào đổ thẳng vào túi của tôi.
Tôi không khỏi cảm thán, một người phụ nữ thật thà lại giàu tình cảm như tôi, chẳng qua cũng chỉ muốn chu toàn chăm sóc tốt cho tất cả những người đàn ông chu đáo của mình thôi, sao mà làm người tốt lại gian nan đến thế chứ?
5.
【Lâm Thanh Từ, tôi ra lệnh cho cô ngay lập tức cút về nhà cho tôi.】
Trong lòng tôi thầm lẩm bẩm c.h.ử.i rủa: Lục Sâm ăn phải t.h.u.ố.c s.ú.n.g hay sao thế nhỉ?
Các dòng bình luận nổ tung trời.
【Tên nam chính đáng ghét kia, hắn phát điên rồi.】
【Hắn ta đang bắt nạt Tiểu Bảo kìa, tội nghiệp Tiểu Bảo quá đi mất thôi.】
【Nam chính mắng nữ phụ là đồ đàn bà hư hỏng, Tiểu Bảo khóc lóc gào lên cãi lại bảo nam chính mới là ông bố tồi. Nam chính liền xách bổng Tiểu Bảo lên quát: “Mày mới là đứa trẻ hư, nếu không phải tại mày thì làm sao bọn tao lại bị Lâm Uyển Đình bỏ rơi cơ chứ...”】
【Tiểu Bảo khóc nấc lên từng hồi, lòng các dì tan nát hết cả rồi, đây mà là nam chính truyện ngôn tình đấy à?】
【Tên phản diện đáng c.h.ế.t kia dám cả gan mạo danh nam chính hả, anh đã bị bắt giữ.】
Tôi giật nảy mình ngồi phắt dậy. Vớ lấy con d.a.o gọt hoa quả để trên bàn, tôi lao thẳng xuống lầu rồi phóng xe đi.
Lục Sâm, cái thằng tồi này.
Lục Sâm đã mấy ngày liền không thèm bước chân về nhà, vốn dĩ hắn định ở lại chỗ cô ả trợ lý, nhưng cứ nghe thấy lời khóc lóc than vãn của Lâm Thanh Từ, trong lòng hắn lại không kiềm chế được cảm giác bực bội xốn xang. Nỗi áy náy bủa vây dày đặc, lấp đầy cõi lòng hắn.
Đã thế tên quản gia Trần Mặc còn đổ thêm dầu vào lửa, nhắn tin báo cho hắn biết rằng sau đó phu nhân đã khóc lóc t.h.ả.m thiết đến mức tội nghiệp biết bao nhiêu. Thử hỏi làm sao hắn có thể không mủi lòng cho được?
Hắn lập tức đuổi khéo cô ả trợ lý đi, rồi đích thân đến một buổi đấu giá để tìm mua vài món trang sức quý giá mà Lâm Thanh Từ chắc chắn sẽ thích. Điều khiến hắn cảm thấy vô cùng hụt hẫng và bất lực là chiếc nhẫn kim cương đính hồng ngọc mà Lâm Thanh Từ hằng ao ước lại bị một vị khách mời bí ẩn nào đó mua mất.
Đến khi hắn về tới nhà thì phát hiện Lâm Thanh Từ cư nhiên không có ở đây, hắn gọi điện thoại cho cô vô số lần nhưng cô cũng chẳng thèm bắt máy. Mại về sau mới chịu nghe máy, nhưng giọng điệu của Lâm Thanh Từ lại cứ ấp úng ngập ngừng, âm thanh phát ra mập mờ đầy ám muội.
Lục Sâm đưa tay day day trán, nếu không phải vì biết rõ Thanh Từ yêu hắn sâu sắc đến mức nguyện giữ thân như ngọc vì mình, có khi hắn đã nghi ngờ rằng có thằng đàn ông hoang dã nào đó đang giữ chân cô lại rồi cũng nên.
Lục Minh An bị tiếng động làm cho thức giấc, thằng bé mơ màng ôm chiếc gối nhỏ lững thững bước ra, đòi bố phải cùng đi tham gia buổi họp phụ huynh với mình.
Lục Sâm nghe vậy càng thêm cáu bẳn. Họp phụ huynh cái nỗi gì cơ chứ, thằng bé không biết là hắn ngày trăm công nghìn việc, bận rộn đến mức hoàn toàn không có thời gian hay sao?
Lục Sâm gắt gỏng nói: “Bố không rảnh.”
Ánh mắt Lục Minh An lập tức tối sầm lại, thằng bé lủi thủi quay lưng bước đi.
Cái đồ lạt lòng không có lương tâm.
Lục Sâm túm c.h.ặ.t lấy thằng bé, vừa định mở miệng định nói gì đó thì đột nhiên ngửi thấy mùi đậu phụ thối nồng nặc phát ra từ trên người nó, cơn giận bấy lâu rốt cuộc cũng bùng phát dữ dội.
“Lâm Thanh Từ lại dắt mày đi ăn cái thứ đậu phụ thối hoắc kia đấy à?”
“Cái loại đồ ăn rác rưởi bẩn thỉu này mà cũng dám nhét vào mồm được hả?”
“Quả nhiên đúng như vậy, Lâm Thanh Từ thực sự là một mụ đàn bà tồi tệ, hư hỏng không còn lời nào để bào chữa!”
