Khi Chim Nhạn Trở Về - 8

Cập nhật lúc: 06/08/2026 02:01

Ta chưa từng tưởng tượng Giang Thiền lại có suy nghĩ thế. 

Thân hình ta như kiềm không nổi mà bật cười, nha hoàn tưởng ta lại phát điên. 

Thực ra người thực sự nhẹ nhõm là ta.

“Hoá ra cuối cùng cũng để ta bắt được sơ hở rồi. Ta liền biết, ngươi làm sao có thể như người ngoài đồn đãi, thanh khiết vô tỳ vết, hoàn toàn không nhiễm bụi trần?”

Giang Thiền nghe vậy liền đỏ bừng mặt, lóng ngóng phủi tay lên mặt như thể nếu ta nói thêm, nàng sẽ xấu hổ đến muốn đ.â.m đầu vào tường.

“Xin lỗi… xin lỗi! Ta thực quá tệ.”

“Muội làm thế nào mới chịu tha thứ cho ta?”

Ta im lặng. 

Quả nhiên, với loại người này chẳng đáng nói nhiều. 

Ta móc ra một miếng ngọc bài khắc chữ “Yến” ném vào lòng nàng. 

Giang Thiền sững sờ nhìn.

“Ngươi đã nói muốn du ngoạn bốn phương, mang theo mấy nha hoàn tệ hại đó rồi nghĩ có thể đi khắp non sông? Ta bố trí vài người âm thầm bảo vệ ngươi, giữ kỹ miếng ngọc này, có chuyện gì họ sẽ bảo hộ cho ngươi.”

Mắt nàng sáng rỡ, nhảy lên ôm lấy ta. 

Hương ngọc lan thoang thoảng trên tóc nàng, vương mãi nơi mũi ta. 

Ta ghé ra đẩy nàng, lạnh lùng cười:

“Ha, chỉ sợ ngươi gặp chuyện thì còn ai cho ta đi tìm đâu.”

Lần này, ta thật sự nhận thua.

15

Có lẽ lời nói không thể tùy tiện thốt ra.

Ta khó nhọc kiếm đủ lý do để thoát khỏi phụ thân và ca ca. 

Vừa bước ra ngoài thì trùng hợp gặp ngay Thẩm Hàn Chu. 

Hắn ta vận y phục đơn bạc, có lẽ vì đã mệt bệnh mấy ngày, sắc mặt hơi tái nhợt. 

Tóc đen được cắm lỏng lẻo bằng một chiếc trâm ngọc xanh, vài lọn tóc rơi xuống mai, rõ ràng là vội vã tới, vì ai thì khỏi phải nói.

Ta ngẩng nhìn những bông tuyết rơi trên trời, tốt bụng nhắc khẽ:

“Nghe nói Thẩm đại nhân vừa mới khỏi bệnh, vẫn nên để ý giữ sức.”

Thẩm Hàn Chu nở một nụ cười gượng:

“Cảm ơn A Nguyệt muội đã quan tâm.”

Ta chỉ gật nhẹ, định quay đi thì hắn gọi lại:

“A Nguyệt, nếu kiếp này, là ta nhớ ra tất cả trước, liệu kết cục giữa ta và nàng có khác không?”

N.g.ự.c ta khựng lại, có thứ gì đó như từ từ sụp đổ trong lòng. 

Nhưng đồng thời, nhẹ nhõm như được tháo gỡ.

Thẩm Hàn Chu từng là vầng trăng chiếu rọi lên ta. 

Khổ nỗi, hắn là trăng tròn: không chừa khoảng trống nào để ta chen vào.

Ta quay lại nhìn hắn.

“Thẩm Hàn Chu, chẳng phải ta giờ đã khác rồi sao?”

Kiếp này, chúng ta không còn trở thành oán lữ, không cùng nhau hành hạ nhau.

Những người ta trân trọng cũng không còn bị c.h.ế.t yểu.

Tuyết rơi trên mi dài hắn, bị hơi ấm trên mặt hắn tan chảy rồi chầm chậm trượt xuống.

“Hừm.” 

Hắn không đổi sắc, chỉ khẽ mỉm cười, không lộ rõ tâm trạng.

Thẩm Hàn Chu nghĩ, nàng yêu thứ ánh trăng soi trên người nàng. 

Nhưng có lẽ chưa bao giờ nàng thực sự yêu vầng trăng ấy.

16

Ta trở về cung thì thấy Tiêu Chấp đang trong thư phòng bước đi qua lại. 

Hắn chợt liếc thấy ta, vội ngồi xuống, làm bộ cầm cuốn sách lên đọc, nào hay lại đang cầm ngược quyển sách. 

Rồi hắn giả bộ như vô tình hỏi:

“...thế chuyện sao rồi?”

Ta gật đầu đáp: 

“Cũng ổn, mọi chuyện đã nói rõ.”

Tiêu Chấp bật người đứng phắt dậy, nhìn ta không thể tin được:

“Nàng, các người thật sự đã thỏa thuận rồi sao?”

Ta chỉ gật đầu. 

Quả chẳng phải đã nói rồi sao. 

Thẩm Hàn Chu có ký ức kiếp trước, ta với hắn ta đương nhiên không cần nhắc thêm. 

Dù đời này ta chẳng làm gì, giữa ta và hắn ta đã từng có Giang Thiền và cả trăm sinh mạng chắn ngang, đó là điều không thể chối cãi. 

Thế cũng tốt, bớt được nhiều lời lẽ rối rắm.

Tiêu Chấp tiến tới trước mặt ta, muốn tìm một chút trò trêu trên gương mặt ta, nhưng chẳng tìm ra. 

Hắn nghẹn giọng nói:

“Vậy ta là gì, ta tính sao?”

Ta cố nén ý muốn mỉa mai, quay lưng đi không nhìn hắn. 

“Tính là ta thương hại ngài.” 

Phía sau, bỗng im bặt. 

Ta hơi lo. 

Chẳng lẽ mình đã làm người ta khóc thật? 

Lại sợ Ôn ma ma sẽ nói ta bắt nạt hắn.

Chưa kịp quay lại thì một thân thể ấm áp áp vào. 

Trên lát gạch cung, hai bóng người đan chồng lên nhau, vừa như đấu tranh vừa như quyện lấy nhau. 

“Vậy tại sao nàng không thương hại ta cả đời?”

Ngay khi trọng sinh, ta từng nghĩ hay mình đừng làm gì quá, học theo Giang Thiền trở thành cô nương nhà t.ử tế, làm người lương thiện. 

Có ký ức kiếp trước, hẳn ta tránh được những vết nhọ ấy. 

Nhưng ta đã không làm vậy. 

Ta chọn một con đường khác. 

Có thể lúc ấy ta đã biết trước câu trả lời.

Ngoại truyện 1

Gần đây Tiêu Chấp tinh thần khá tốt. 

Ngoại trừ đôi khi phải thấy Thẩm Hàn Chu xuất hiện. 

Dẫu hắn ta không có ý đến bên Tiêu Chấp, mà toàn đến bên Giang Yến Nguyệt, điều này khiến Tiêu Chấp bực mình. 

Nhưng hắn không thể tỏ lộ quá lộ liễu, kẻo lại lộ ra nhỏ nhen. 

Dù Tiêu Chấp nghĩ vậy, nếu Giang Yến Nguyệt có mắt thì đã không chọn Thẩm Hàn Chu. 

Chỉ nhìn dung mạo thôi, hắn hơn hẳn. 

Hơn nữa Thẩm Hàn Chu dường như còn lăng nhăng giữa hai tỷ muội họ, khiến hai người mâu thuẫn, loại nấm nhân như vậy càng không đáng giao phó cả đời.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.