Khi Cô Vợ Yếu Cụm Vớ Được Chồng Xịn - Chương 5
Cập nhật lúc: 14/08/2026 16:04
Tôi có chút thất vọng.
"Là anh đưa tôi tới đây sao? Cảm ơn."
Đoạn Thành không trả lời, ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh tôi.
"Anh và Hạ Yểu chia tay rồi."
Anh ta nhìn sâu vào mắt tôi: "Thực ra anh đã sớm nghi ngờ cô ta không phải X, rất nhiều chủ đề giữa chúng ta cô ta đều không tiếp lời được."
X là tên tài khoản phụ của tôi.
Tôi cụp mắt xuống: "Vậy thì sao?"
Đoạn Thành cười nhạt một tiếng: "Đêm đó cô ta ngủ rồi, anh lấy điện thoại cô ta xem lịch sử trò chuyện của hai người, cuối cùng tôi cũng xác định được, X chính là em."
"Chu Hướng Linh, mười vạn tệ, em bán anh cho cô ta rồi đúng không?"
Sự chất vấn và vẻ tan vỡ trong giọng điệu của anh ta quá mãnh liệt lại kích hoạt nguyên tắc "người hạnh phúc nhường nhịn" của tôi.
Tôi hèn nhát nói: "Xin…"
"Khụ khụ…"
Một tiếng ho nặng nề ngắt lời tôi.
Lục Minh Chi dựa người vào khung cửa với tư thế nhàn nhã.
Mái tóc vàng kiêu ngạo đã nhuộm đen.
Một tay xách áo khoác vest, tay kia xách món trà điểm tôi thích nhất.
Ánh mắt anh nhìn tới, thu lại vẻ kiêu ngạo nhưng lại có uy áp của kẻ bề trên.
"Chu Hướng Linh, là lỗi của cô à mà phải xin lỗi?"
"Quên tôi đã nói với cô những gì rồi à?"
Tôi run người lên.
Đúng nhỉ, đâu phải lỗi của tôi!
12
Lục Minh Chi nói làm gì cũng phải tìm nguyên nhân từ người khác trước.
Tôi nghĩ ngợi một chút, sống lưng đang khom xuống lại từ từ thẳng lên.
"Ngày gặp mặt ngoài đời đó, tôi và Hạ Yểu đều mặc váy dài màu hồng xuất hiện trước mặt anh nhưng trong mắt anh chỉ có cô ta."
"Cô ta hỏi anh thích cô ta trên mạng hơn hay ngoài đời thực hơn, anh đã nói gì nào?"
Sắc mặt Đoạn Thành cứng đờ: "Anh tưởng cô ta là em nên mới…"
"Vì cô ta xinh đẹp hơn tôi, đúng không?"
Tôi hỏi khiến anh ta á khẩu không nói được lời nào: "Vì anh nghĩ đối tượng yêu qua mạng của mình phải là kiểu như Hạ Yểu nên không thèm suy nghĩ đã nghe lời cô ta mà xóa tôi, thậm chí còn không cho tôi cơ hội sửa sai."
"Sau khi nhận ra có gì đó không đúng, thực ra anh đã từng cân nhắc việc cứ sai thì sai luôn rồi đúng không?"
Tôi nhìn khuôn mặt dần tái nhợt đi từng chút một và ánh mắt né tránh của Đoạn Thành mà lạnh mặt.
"Vậy nên, bây giờ anh tới tìm tôi là vì lý do gì?"
Lục Minh Chi mỉa mai chen vào.
"Hối hận rồi chứ gì, ghen tị với tôi rồi chứ gì, không cam tâm rồi chứ gì."
Tôi: ?
Sắc mặt Đoạn Thành tím tái, hít sâu một hơi, nhưng cũng thừa nhận.
"Tôi chính là ghen tị với Lục Minh Chi."
"Nếu ngày gặp mặt ngoài đời đó không nhận nhầm người thì đã không có chuyện của cậu ta rồi, dựa vào cái gì mà lại vênh váo trước mặt tôi?"
Lục Minh Chi cười lạnh hùa theo: "Đúng vậy nha, thế sao cậu lại nhận nhầm người chứ, là cố ý hay cố tình bất cẩn đây?"
Đoạn Thành: "..."
Cái miệng này của anh vẫn đanh đá không chịu thua kém ai.
Đoạn Thành đứng phắt dậy tiến lại gần tôi: "Hướng Linh, anh biết ngay từ đầu mình đã sai rồi, anh sớm đã hối hận rồi."
"Hôm nay anh đi theo con đường mà em vẫn thường đi, cũng xem những khung cảnh em gửi cho anh mỗi ngày, cả con mèo rất béo ở khu chung cư nữa....."
"Cho anh một cơ hội làm lại từ đầu có được không, chúng ta mới là người nên ở bên nhau."
Ánh mắt đen thẳm của anh ta cố chấp nhìn chằm chằm tôi, tràn ngập sự nài nỉ.
Tôi còn chưa kịp mở miệng, Lục Minh Chi đã giật phắt anh ta ra: "Xin lỗi nhé, Hướng Linh nhà chúng tôi không nhận đồ thừa."
"Hơn nữa, đây là hành vi bám đuôi biến thái, chúng tôi bảo lưu quyền báo cảnh sát đấy."
Cảnh tượng có bi thương đến đâu cũng có thể bị một câu nói của anh phá hủy hoàn toàn.
Đoạn Thành không chịu nổi nữa, giơ một đ.ấ.m lao về phía anh: "Cậu có thể ngậm cái miệng lại không?"
Lục Minh Chi thản nhiên né tránh: "Không ngậm đấy, tức c.h.ế.t cậu luôn."
Sợ làm ồn đến bảo vệ bệnh viện, tôi vội vàng lên tiếng ngăn cản.
"Đoạn Thành, cảm ơn anh hôm nay đã đưa tôi đến bệnh viện."
"Nhưng kể từ ngày anh nhận nhầm người, tôi đã không còn thích anh nữa rồi."
Lục Minh Chi sầm mặt xuống thấy rõ: "Đoạn Thành, cậu có thấy mất mặt không, có phải cậu đưa Hướng Linh đến bệnh viện đâu?"
"Một kẻ thích mạo nhận ơn cứu mạng, một kẻ thích giả mạo đối tượng yêu qua mạng, thực ra cậu với Hạ Yểu rất xứng đôi đấy, nhớ khóa c.h.ặ.t lấy nhau đừng thả ra thị trường nhé."
Đoạn Thành rời đi vô cùng chật vật.
Anh ta không dám nhìn thẳng vào mắt tôi, gần như là bỏ chạy lấy người.
13
Màn kịch dở khóc dở cười cuối cùng cũng hạ màn.
Phòng bệnh bỗng chốc trở nên yên tĩnh.
Tôi và Lục Minh Chi trố mắt nhìn nhau, bốn mắt nhìn chăm chú mà chẳng nói nên lời.
Tôi nhìn anh, trong lòng đột nhiên dâng lên một chút chua xót.
Tôi buồn bã lên tiếng: "Nghe nói anh sắp đính hôn rồi à? Chúc mừng nhé."
Lục Minh Chi ngẩn người mất hai giây rồi tức cười.
"Không phải, ai nói với em là tôi sắp đính hôn thế?"
"Em gái anh."
Anh cười lạnh một tiếng rồi thong thả đặt áo khoác và đồ ăn xuống, cúi người từng bước ép sát tôi.
Tôi lùi ra sau một chút, nhịp tim lập tức đập nhanh hơn.
"Anh..... Định làm gì?"
Lục Minh Chi chống hai tay ở hai bên gối của tôi.
Khoảng cách cực kỳ gần, gần như ch.óp mũi chạm ch.óp mũi, hơi thở quấn quýt lấy nhau.
Đôi mày vốn sắc sảo lúc này lại càng mang theo cảm giác áp bức mười phần.
"Chu Hướng Linh, cố tình chọc tức tôi phải không?"
"Tôi đã nói với cô là tôi rất ghét Hạ Yểu cơ mà."
Tôi ê a đáp lại một tiếng thật chậm rồi nhỏ giọng bồi thêm một câu: "Tôi xin lỗi."
"Tôi không đến để nghe xin lỗi."
Anh nhẹ nhàng bóp cằm tôi, ép tôi phải nhìn thẳng vào mắt anh: "Cho nên, khoảng thời gian này cô bơ tôi là vì hiểu lầm tôi sắp đính hôn à?"
Tôi: "..."
Đúng vậy.
Anh rất bận nhưng tin nhắn nào của tôi anh cũng trả lời, còn ghi nhớ từng sở thích của tôi.
Lần nào anh cũng chủ động chia sẻ với tôi.
Tôi có thể cảm nhận được bản thân mình đang lún sâu dần.
Nếu còn tiếp tục trò chuyện nữa, e là tôi sẽ chẳng thể dứt ra nổi nên tôi bắt đầu ép bản thân phớt lờ tin nhắn của anh.
Tôi dùng sự bận rộn để tê liệt chính mình rồi dần dần cũng quên mất.
Nhưng bây giờ anh lại đột ngột xuất hiện trước mặt tôi.
Tôi cảm thấy vô cùng tủi thân, tủi thân đến mức muốn khóc.
14
Một giọt nước mắt rơi xuống mu bàn tay Lục Minh Chi.
Anh hoảng hốt, luống cuống lau nước mắt cho tôi.
“Khóc cái gì chứ, tôi đã mắng gì đâu..."
Tôi không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm anh.
Lục Minh Chi khựng lại.
Chúng tôi nhìn nhau hồi lâu, anh đành dời ánh mắt đi trước, vành tai đỏ bừng như muốn rỉ m.á.u.
"Đừng nhìn tôi kiểu đó, tôi sẽ hiểu lầm mất."
"Hiểu lầm cái gì?"
Anh lầm bầm thấp giọng: "Còn phải hỏi à, đương nhiên là hiểu lầm cô thích tôi rồi, hết cưỡng hôn người ta lại còn dùng ánh mắt long lanh này nhìn người ta, đổi lại là thằng đàn ông nào cũng sẽ hiểu lầm cho xem thôi..."
Không biết lấy can đảm từ đâu, tôi thốt lên ngay lập tức: "Không phải hiểu lầm đâu, em thích anh thật mà."
Lục Minh Chi khựng lại, vẻ mặt ngỡ ngàng.
Tôi c.ắ.n nhẹ môi dưới rồi lấy hết can đảm, kéo cà vạt của anh lại rồi hôn lên mặt anh một cái.
