Khi Đồ Ngốc Gặp Học Bá Vô Tình Đạo - 4

Cập nhật lúc: 02/09/2026 17:04

Thế là, nhân lúc Đàm Tê Chân đang luyện công, ta lén lấy đôi tai mèo kia ra, đội lên đỉnh đầu.

Đôi tai mèo ngoan ngoãn, tự nhiên như thể vốn sinh ra đã mọc trên đầu ta, còn có thể tùy theo tâm ý mà cử động.

Mà thần kỳ hơn nữa là, một luồng yêu khí từ đôi tai mèo truyền ra, men theo sống lưng trượt xuống, vậy mà còn khiến ta mọc thêm một chiếc đuôi mèo.

Mị Mị tỷ! Tỷ đối với ta tốt quá! Pháp khí này tuyệt thật!

Ta nhón chân, lén lút bò đến bên cạnh Đàm Tê Chân đang luyện công.

Vỗ vỗ vai hắn:

«Này, Tê Chân ca, huynh mau nhìn ta đi!»

05

Gần như cùng lúc đó, cửa phòng bị gõ vang.

Giọng Sở Sở vừa đáng yêu vừa trong trẻo:

«Đàm sư huynh, muội có một vấn đề muốn thỉnh giáo huynh.»

Đàm Tê Chân mở mắt, liếc nhìn ta một cái.

Đồng t.ử hắn nhanh ch.óng co lại, rồi lập tức khôi phục vẻ bình tĩnh.

«Đây là cái gì?»

Ta nhỏ giọng nói:

«Mị Mị tỷ cho.»

Giọng Đàm Tê Chân ẩn chứa vẻ suy sụp, chất vấn:

«Rốt cuộc ngươi còn có bao nhiêu huynh đệ tỷ muội vậy?»

Nhưng còn chưa kịp để ta trả lời, cửa đã bị mở ra.

«Đàm sư huynh, muội nghe thấy huynh chưa ngủ——»

Giọng Sở Sở ngân nga.

Ta sợ đến mức đôi tai mèo dựng thẳng lên, theo bản năng muốn chạy, nào ngờ lại lảo đảo một cái, giẫm trúng đuôi mình, hét to một tiếng rồi ngã nhào lên giường của Đàm Tê Chân.

Đàm Tê Chân nhỏ giọng nói:

«Đồ ngốc.»

Sở Sở che miệng, khiếp sợ nhìn ta:

«Trời ơi.»

Tiếng kinh hô ấy thu hút rất nhiều đệ t.ử còn chưa ngủ.

Bọn họ dùng ánh mắt kỳ quái nhìn đôi tai mèo và tư thế chật vật của ta.

Sở Sở khẽ cười, ánh mắt từ trên xuống dưới đ.á.n.h giá ta:

«Văn Bạch muội muội, muội không phải đang câu dẫn Đàm sư huynh đấy chứ?»

Trong khoảnh khắc ấy, ta cảm thấy bản thân chẳng còn chỗ nào để trốn, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác luống cuống khó tả.

Đột nhiên, một chiếc chăn phủ xuống người ta, che kín mít ánh mắt của tất cả mọi người.

Đàm Tê Chân đè tay lên vỏ kiếm, nghiêng người, ngồi xếp bằng chắn trước mặt ta.

Hắn lạnh mặt, nghiêm nghị nói:

«Tuyệt đối không phải như vậy.»

Hắn đảo mắt nhìn mọi người:

«Ngày đó các ngươi đều ở đại điện, chính tai nghe sư tôn nói gì, vậy mà bây giờ còn đổi trắng thay đen, âm thầm vu oan người vô tội!»

Đàm Tê Chân nghiêm giọng quát:

«Các ngươi nhìn nàng đi, nàng có chỗ nào giống đang câu dẫn người khác!»

Hắn chỉ vào đệ t.ử áo xám:

«Ngu muội!»

Hắn lạnh lùng trừng Sở Sở:

«Trà xanh!»

Nụ cười trên mặt Sở Sở cứng đờ.

Mắng đệ t.ử xong, hắn còn phải mắng cả ta.

Đàm Tê Chân dùng sức vỗ lên chăn, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép:

«Còn ngươi nữa! Vừa dễ bị lừa vừa hèn nhát!»

Cuối cùng, Đàm Tê Chân sau khi công kích cả thế giới vẫn không quên mục đích ban đầu:

«Tất cả mọi người! Cút về ngủ hết đi! Ai còn làm ồn ta, ta g.i.ế.c người đó!»

Ta nằm trong chăn, đầu đau âm ỉ, khóc không ra nước mắt.

Dữ Chính ca ca, Mị Mị tỷ, lời hai người nói quả nhiên không sai.

Tên Tê Chân này đúng là người vô tình đỉnh cấp của Vô Tình Đạo, công kích tất cả mọi người không phân biệt.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Khi Đồ Ngốc Gặp Học Bá Vô Tình Đạo - Chương 4: 4 | MonkeyD