Khi Đồ Ngốc Gặp Học Bá Vô Tình Đạo - 8
Cập nhật lúc: 02/09/2026 17:04
«Muội thử lại lần nữa đi, ta thấy… có hy vọng đấy!»
Huynh ấy giống hệt bậc cha mẹ lần đầu đưa con lên núi tu hành, tha thiết trao cho ta ánh mắt chúc phúc, sau đó phất tay, chạy mất.
Ta nhìn chằm chằm bóng lưng huynh ấy, đột nhiên cảm thấy sống lưng lạnh toát.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, ta bị người ta xách bổng lên.
«Ta xấu tính?»
Ta co người lại, lí nhí mở miệng:
«Tê Chân ca, cầu xin huynh, ta là người tốt mà, huynh tha cho ta đi.»
Đàm Tê Chân không nói gì, chỉ liên tục cười lạnh.
Ta tuyệt vọng và sợ hãi, bắt đầu khóc.
Từng giọt nước mắt lần lượt lăn từ chân cổ xuống tận mũi chân.
Đàm Tê Chân xách ta lên, chẳng khác nào đang xách một cục bọt biển nhỏ màu vàng mềm oặt, ướt sũng.
Đàm Tê Chân: «……»
Một lúc lâu sau.
Hắn chậm rãi mở miệng:
«Được rồi, đừng khóc nữa.»
Hắn im lặng một thoáng, nhẹ giọng nói:
«Là Tê Chân ca sai rồi……
Không nên dọa ngươi.»
Ta tha thứ cho Tê Chân ca.
Ta quyết định thử lần cuối cùng.
11
Thứ Dữ Chính ca ca lén nhét cho ta tối qua là một gói t.h.u.ố.c mê tình.
Chỉ cần một lượng bột bằng đầu móng tay cũng đủ khiến vị Phật t.ử thanh lãnh chốn nhân gian động tình suốt ba ngày.
Lúc Đàm Tê Chân bên trái bổ hồ yêu, bên phải c.h.é.m diễm quỷ, ta lén đổ một thìa bạc nhỏ t.h.u.ố.c vào chén trà của hắn.
Sau khi tu luyện xong, lúc hắn nghỉ ngơi, ta nịnh nọt bưng trà đến cho hắn.
«Tê Chân ca, làm mệt rồi phải không? Nào, uống t.h.u.ố.c, à không, uống chút trà.»
Đàm Tê Chân nhìn ta một cái, rồi lại nhìn thật sâu một cái, không nỡ nhìn thẳng, nhắm mắt lại.
Ta căng thẳng đến run cả người, chén trà cũng theo đó mà «lạch cạch lạch cạch» rung lên.
May mà Đàm Tê Chân không nhìn thấu mưu kế của ta.
Hắn mặt không cảm xúc nhận lấy chén trà, uống một hơi cạn sạch.
Chúng ta im lặng nhìn nhau.
Mắt to trừng mắt nhỏ.
Mỗi người đều ôm một bụng tính toán.
Ta đang chờ t.h.u.ố.c phát tác, còn hắn đang làm gì?
Trong lòng ta vô cùng khó hiểu.
Đàm Tê Chân cụp mắt, nhìn phần bột t.h.u.ố.c màu đỏ cực kỳ nổi bật bám trên miệng chén, lặng lẽ thở dài.
Bệnh sạch sẽ cưỡng chế lại tái phát, hắn không nhịn được dùng ngón cái quệt một cái, lau sạch sẽ, xóa sạch chứng cứ.
«Ngươi…»
Hắn nhìn ta, vẻ mặt vô cùng bất đắc dĩ:
«Đừng cười dâm đãng nữa, được không?»
Đàm Tê Chân cạn lời:
«Thu liễm một chút đi.»
Nhưng ta đã đắc thủ rồi, nào còn quan tâm hắn nói gì. Ta đắc ý dào dạt:
«Ha ha ha, Tê Chân ca, trong trà có t.h.u.ố.c mê tình thượng hạng đấy, huynh xong đời rồi.»
Ta nói:
«Huynh sắp bị ta ăn sạch sành sanh rồi.»
Đàm Tê Chân nhìn chằm chằm ta, vậy mà chẳng hề kinh ngạc, chỉ bình tĩnh gật đầu.
Bàn tay to rộng kia bao lấy thân chén sứ trắng mỏng manh.
Đầu ngón tay khẽ vuốt.
Ánh mắt dừng trên mặt ta.
Vậy mà hắn lại một lần nữa nâng chén lên, từng chút từng chút uống sạch phần trà còn sót lại.
Cằm Đàm Tê Chân từng chút nâng lên, yết hầu lăn xuống, liên tục nuốt.
Ánh mắt rũ xuống, nhưng từ đầu đến cuối vẫn gắt gao nhìn chằm chằm ta.
Ta ngây người.
Cổ tay Đàm Tê Chân khẽ xoay, khiến chén trà hoàn toàn nghiêng xuống.
Vậy mà hắn uống sạch không chừa một giọt.
Hai ngón tay đỡ đáy chén, hắn úp ngược chiếc chén rỗng tuếch cho ta xem.
Quả thật một giọt cũng không còn.
Ta cứng đờ, ngây ngốc:
«Ta nói rồi mà… bên trong ta đã bỏ t.h.u.ố.c!»
Đàm Tê Chân:
«Ta biết.»
Hắn gật đầu, ngón cái nhẹ nhàng lau khóe môi.
Thuốc đã bắt đầu phát tác, khiến vành tai hắn nóng bỏng đến đỏ bừng.
Đàm Tê Chân còn vô cùng chu đáo:
«Thuốc bỏ đủ liều chưa?»
Hắn bình thản nói:
«Không đủ thì có thể thêm.»
Đồng t.ử ta run rẩy.
Hả?
Thế này có đúng không?
Ta cứng ngắc lắc đầu.
Đàm Tê Chân nói:
«Ta cho ngươi ba hơi thở, dùng để suy nghĩ, hối hận và chạy trốn.»
Ta hé miệng, còn chưa kịp phản ứng.
Hắn đúng là người Vô Tình, đến mắt cũng chẳng thèm chớp một cái, dứt khoát nuốt lời vừa nói:
«Thôi, không cho ngươi cơ hội nữa. Ngươi hết cơ hội rồi.»
