Khi Hũ Gạo Trả Ơn Đã Cạn - Chương 11

Cập nhật lúc: 20/06/2026 07:07

Ta cũng không mở cánh cửa ấy ra một lần nào nữa.

Ngồi trở lại bên chiếc giường gạch ấm áp, ta lại cầm lấy đôi giày đầu hổ còn khâu dở kia lên.

Đường kim mũi chỉ dày khít, trông thật đẹp mắt.

Đường kim mũi chỉ này, sau này chỉ dành cho chính bản thân ta, dành cho người thực sự trân trọng ta mà thôi.

Thẩm Chi Hành đã đứng canh ngoài cửa suốt cả một đêm ròng.

Sáng sớm hôm sau khi ta mở cửa ra, người và xe ngựa đều đã không thấy tăm hơi đâu nữa rồi.

Chỉ có trên nền tuyết trước cửa, để lại một vũng dấu vết đã bị đông cứng lại, đó là dấu tích hắn từng quỳ ở nơi đó.

Còn có một chiếc l.ồ.ng đèn của đứa hầu nào đó đ.á.n.h rơi, bị gió thổi rách nát bươm, cô đơn lăn lóc trên nền tuyết trắng.

Bà thím Trương quẩy chiếc giỏ tiến lại gần, vẻ mặt đầy bí hiểm ghé tai nói nhỏ với ta:

“A Miên này, người làm quan đêm qua là người đàn ông của cháu phải không?"

“Không phải."

Ta cầm cây chổi lên, quét sạch từng lớp tuyết tích tụ trước cửa nhà, “Đã hòa ly rồi."

“Trời đất, nhìn trông cũng tội nghiệp ghê, hình như chân bị cóng hỏng luôn rồi, cuối cùng phải để gia đinh khênh lên xe đấy."

Bà thím Trương chậc lưỡi hai tiếng, tiện tay nhét vào tay ta một giỏ trứng gà:

“Nhưng mà cũng đáng đời lắm!

Có người vợ tốt như thế này không muốn, cứ phải đi bài trò hoa hòe hoa sói làm gì.

A Miên nhà chúng ta sau này nhất định tìm được người tốt hơn!"

Ta mỉm cười đón lấy giỏ trứng gà trĩu nặng:

“Thím nói đúng ạ, tìm người tốt hơn."

Ta cứ ngỡ chuyện này đến đây là hoàn toàn chấm dứt rồi.

Thẩm Chi Hành đã phải ăn quả đắng từ chối, lại phải chịu cái khổ lớn như thế, dựa vào cái tính kiêu ngạo thâm căn cố đế trong xương tủy của hắn, lẽ ra không nên đến nữa mới phải.

Nhưng ta không ngờ tới, mới qua nửa tháng, nhà họ Thẩm lại có người đến nữa rồi.

Lần này người đến không phải Thẩm Chi Hành, mà là người mẹ già của hắn, Thẩm lão thái thái.

Còn có cả Liễu Uyển Oánh đang khấp khởi vác cái bụng bầu vượt mặt kia nữa.

Hôm đó, ta đang chuẩn bị mổ lợn ăn Tết.

Đại Phú đã lớn tới hai trăm cân, đầu to tai lớn, một thân đầy mỡ thịt.

Ta mời người đồ tể trong thôn đến, nấu một nồi nước sôi sùng sục lớn, trong sân khói bốc nghi ngút, một bầu không khí tấp nập rộn ràng.

Thẩm lão thái thái chống gậy, dưới sự dìu dắt của Liễu Uyển Oánh, run rẩy bước vào sân nhà.

Vừa bước vào sân, ngửi thấy mùi chuồng lợn nồng nặc và mùi m/áu tanh tưởi kia, Liễu Uyển Oánh liền lập tức móc chiếc khăn tay ra bịt c.h.ặ.t mũi miệng, nôn khan một tiếng đầy vẻ ghê tởm.

Thẩm lão thái thái cũng nhíu c.h.ặ.t lông mày, vẻ mặt đầy chê bai, nhưng khi nhìn thấy ta, bà vẫn gượng ép nặn ra một nụ cười cứng đờ:

“A Miên này, mẹ đến thăm con đây."

Ta đặt c/on d/ao mổ lợn sáng loáng lạnh ngắt trong tay xuống, lưỡi d.a.o còn nhỏ giọt m/áu tươi đỏ thẫm.

Vệt m/áu đỏ rực ấy, phản chiếu trên nền tuyết trắng ngần, nhìn vào thấy có chút rợn người.

Liễu Uyển Oánh sợ đến mức mặt cắt không còn giọt m/áu, theo bản năng lùi lại phía sau một bước.

“Thẩm lão thái thái," ta không gọi là mẹ, cũng không hành cái bộ lễ nghi khách sáo kia, “Đường xá xa xôi thế này, các người là đến mua thịt đấy à?"

Nụ cười trên mặt Thẩm lão thái thái bỗng chốc cứng đờ, dường như không ngờ ta lại ăn nói không kiêng nể khách sáo đến mức này.

“Con bé này, sao lại nói năng như thế chứ?

Ta là mẹ chồng của con cơ mà!"

Thẩm lão thái thái dùng lực chống mạnh chiếc gậy trong tay xuống đất, cố bày ra cái bệ vệ của bậc bề trên:

“Chi Hành sau khi trở về liền đổ bệnh luôn rồi, sốt cao không lui, trong cơn mê sảng miệng vẫn cứ luôn mồm gọi tên con thôi."

“Ta là thật sự hết cách rồi, mới phải dắt cái đồ không nên thân này đến cầu xin con."

Nói đoạn, bà hung tợn lườm một cái sang Liễu Uyển Oánh đứng bên cạnh, ánh mắt đầy vẻ oán độc:

“Cái thứ hồ ly tinh này ngoài việc quyến rũ đàn ông ra thì chẳng biết làm cái gì hết!

Đến bát thu/ốc an t.h.a.i cũng phải có người bưng đến tận miệng đút cho ăn!"

“A Miên, con theo mẹ về đi.

Chỉ cần con quay về, ngôi nhà đó vẫn do con làm chủ.

Còn về người đàn bà này..."

Thẩm lão thái thái c.ắ.n răng một cái, giống như hạ quyết tâm lớn lắm:

“Đợi nó sinh đứa bé ra xong, ta sẽ đứng ra làm chủ, tống nó ra trang trại ngoài quê để nó tự sinh tự diệt!

Đứa bé giữ lại cho con nuôi, sau này chỉ nhận một mình con là mẹ thôi!"

Liễu Uyển Oánh nghe vậy, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, không thể tin nổi nhìn sang Thẩm lão thái thái:

“Lão phu nhân!

Sao người có thể nói như thế chứ?

Phu quân rõ ràng đã hứa sẽ chăm sóc con cả đời cơ mà!"

“Câm mồm!"

Thẩm lão thái thái vung tay tát một cái bốp rõ đau lên mặt nàng ta, “Nếu không phải tại ngươi, nhà họ Thẩm chúng ta sao lại đại loạn đến nông nỗi này chứ?

Chi Hành sao lại đổ bệnh nặng đến thế chứ?"

“Cái đồ chổi xẻng ám quẻ nhà ngươi!

Hại nhà ta gà ch.ó không yên!"

Liễu Uyển Oánh ôm mặt, nước mắt lã chã tuôn rơi như mưa, dáng vẻ trông tội nghiệp biết bao nhiêu.

Nàng ta uất ức nhìn sang ta, dường như trông mong ta có thể lên tiếng nói giúp nàng ta một câu.

Ta lạnh lùng nhìn màn kịch ch.ó c.ắ.n ch.ó này, trong lòng chỉ cảm thấy thông suốt vô cùng.

Người mẹ chồng từng trăm phương ngàn kế soi mói ta ngày trước kia, không phải là thực sự công nhận ta đâu, bà ta chẳng qua chỉ là cần một đứa đầy tớ biết nghe lời, dễ dùng, chịu thương chịu khó mà thôi.

“Được rồi."

Ta có chút phiền lòng nhíu mày lại, lấy c/on d/ao mổ lợn trong tay tùy tiện chùi chùi lên chiếc tạp dề dính đầy dầu mỡ.

Vết m/áu trên lưỡi d.a.o chưa khô, Liễu Uyển Oánh sợ đến mức hét toáng lên một tiếng, cả người hận không thể rúc thẳng vào lòng Thẩm lão thái thái.

Nhìn bọn họ ôm nhau run cầm cập như cầy sấy, ta chỉ thấy nực cười vô cùng:

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Khi Hũ Gạo Trả Ơn Đã Cạn - Chương 11: Chương 11 | MonkeyD