Khi Kẻ Chạy Bàn Trở Thành Nhất Phẩm Nam Thê - Chương 1
Cập nhật lúc: 17/07/2026 17:00
1.
Trần Thanh Bách của giờ đây đã có kiều thê để ôm ấp, nàng ta tóc đen như mây, dáng người uyển chuyển, đôi môi đỏ mọng như ngọc, khiến người ta vừa nhìn đã thấy thương yêu.
"Chữ của Uyên Nhi tiểu thư đẹp thật đấy."
Trịnh Uyên Nhi che miệng cười khẽ, thấy Trần Thanh Bách bước vào liền dính lấy huynh ấy, nũng nịu đòi huynh ấy viết một bức đối phụ họa.
Ta đứng ngoài mọi sự trêu đùa náo nhiệt đó, đang dùng nước sôi tráng bát đĩa hết lần này đến lần khác, đôi bàn tay dường như đã hoàn toàn mất đi tri giác.
Nhiều năm trước, chỉ cần ra ngoài dùng bữa, Thanh Bách đều tỉ mỉ tráng rửa đũa bát cho ta, rửa một lần chưa đủ còn phải rửa lần hai, sau đó dùng khăn lụa thêu chỉ vàng lau lại thật sạch sẽ.
Huynh ấy chưa từng tỏ ra phiền lòng, cũng chưa từng bỏ sót một lần nào. Tất cả chỉ để chiều chuộng thói quen nhỏ nhặt và tính khí cáu kỉnh của ta. Khi ấy, ta cố chấp tin rằng trong lòng huynh ấy sẽ chỉ có ta, và cũng chỉ có thể có ta.
Hơi nước nóng bốc lên làm nhạt nhòa mắt ta, những chiếc bát đĩa hoa lam phản chiếu luồng sáng trắng khiến lòng người thêm phiền muộn.
Tiếng cười đùa mờ ám từ bàn tiệc truyền đến, trong gian phòng bao rộng rãi, hầu hết thực khách đều đổ dồn sự chú ý vào Uyên Nhi đang đứng trước chiếc án thư lớn, ai nấy đều cố hết sức để lấy lòng nàng ta.
"Nam thê đầu tiên của Đại Thanh chúng ta chính là xuất hiện ở Phượng Dương, Thanh Bách huynh không muốn góp chút vui sao?"
Cả người ta cứng đờ, kéo thấp chiếc mũ vải xuống một chút. Trong lòng thầm nghĩ, trò vui này, huynh ấy đã góp từ lâu rồi.
"Nghe nói lúc Trần huynh còn ở học đường, suýt chút nữa đã thành thân với một nam t.ử."
Tay ta run lên, suýt nữa làm vỡ bát đĩa. Ngoảnh đầu nhìn lại, mọi người đều đang dán mắt vào Trần Thanh Bách. Nam thê của huynh ấy đang ở ngay bên ngoài chạy bàn cho các người đấy, ta nghĩ bụng.
Bên trong truyền đến một tràng ồn ào náo nhiệt.
"Chắc hẳn đó là một đoạn quá khứ khó quên rồi."
"Có Uyên Nhi tiểu thư ở đây, còn ai nhớ đến chuyện cũ nữa chứ?"
Trần Thanh Bách không đáp lời, hồi lâu sau mới khẽ cười đầy mỉa mai: "Thời niên thiếu mắt mờ mà thôi."
2.
"Đang yên đang lành sao lại nhắc đến chuyện nam thê, không biết Thanh Bách ghét nhất chuyện này à?" Trịnh Uyên Nhi vẻ mặt không vui, hậm hực nói: "Hắn ta chẳng qua là cậy vào gia thế giàu sang mà trêu đùa, sỉ nhục Thanh Bách thôi."
Mọi người đưa mắt nhìn nhau, một vị công t.ử nhà giàu cười xòa nói: "Uyên Nhi tiểu thư và Thanh Bách huynh thật đúng là một đôi trời sinh!"
"Phải đó, phải đó!"
Hai gò má Trịnh Uyên Nhi ửng hồng như đào tơ, giả vờ nhíu mày hờn dỗi nhưng cơ thể lại thành thật nép vào lòng Trần Thanh Bách, dáng vẻ như liễu yếu trước gió khiến người ta nảy sinh lòng thương mến.
Trần Thanh Bách khẽ ôm lấy eo nàng ta, hơi ấm từ lòng bàn tay xuyên qua lớp y phục khiến Trịnh Uyên Nhi có phần kích động, nàng ta khẽ nâng cánh tay mềm mại ôm lấy cổ Trần Thanh Bách, vẻ mặt đầy e thẹn.
Trước đây ta cũng thích ôm cổ Trần Thanh Bách như thế, ghé sát vào tai huynh ấy thì thầm to nhỏ. Chúng ta cũng từng mặn nồng mật ngọt, vui vẻ biết bao. Nhưng giờ đây, huynh ấy lại ôm một người nữ t.ử khác, cùng bằng hữu reo hò vui vẻ.
Mọi người ngồi vào bàn, rượu ngon thức quý được dâng lên, chưa kịp nâng ly cạn chén thì không khí đã bắt đầu phóng túng, tùy tiện. Ta đè nén vị đắng chát trong lòng, chỉnh lại chiếc mũ, chỉ muốn nhanh ch.óng rời khỏi nơi này nên động tác dọn thức ăn không tự chủ được mà nhanh hơn.
Nước canh nóng tràn ra làm bỏng đỏ ngón tay, ta khẽ rít lên một tiếng nhỏ, thu hút sự chú ý của mọi người xung quanh.
"Làm ăn kiểu gì thế hả, một tên tiểu nhị ngay cả bát canh cũng bưng không xong, đúng là cái số nghèo hèn!" Trịnh Uyên Nhi mặt đầy giận dữ, thẳng tay ném chén trà trong tay vào người ta, nước trà nóng bỏng lập tức làm mu bàn tay ta đỏ rực một mảng.
Ta không dám oán than nửa lời, vội vàng quỳ xuống cầu xin quý nhân khai ân.
"Ngươi..." Bàn tay đang định nhấc lên của Trần Thanh Bách bị cạnh bàn che khuất, nhìn người đang quỳ rạp dưới đất không ngừng dập đầu xin tha, huynh ấy liền nhớ đến bản thân từng bị vứt bỏ không thương tiếc năm xưa.
Huynh ấy nuốt ngược ba chữ "có sao không" vào trong lòng, xoay người sang quan tâm Trịnh Uyên Nhi, "Uyên Nhi, ngón tay nàng đỏ lên rồi, lúc nãy bị bỏng sao?"
Trần Thanh Bách lạnh lùng liếc nhìn ta một cái: "Uyên Nhi, nàng muốn phạt hắn thế nào?"
3.
Trịnh Uyên Nhi vừa thổi ngón tay cái hơi ửng đỏ, vừa dùng đôi mắt rưng rưng nước nhìn Trần Thanh Bách, nũng nịu kêu đau, "Chang thổi cho người ta đi, người ta mới không giận nữa."
"Xin lỗi, tiểu nhân xin lỗi!" Ta ôm lấy mu bàn tay bị nước nóng làm cho bỏng rát, vội vàng tiến lên lấy khăn sạch để lau dọn.
"Uyên Nhi tiểu thư cần gì phải tức giận vì hạng tiện dân này."
Trịnh Uyên Nhi nhìn thấy sự chăm sóc dịu dàng của Trần Thanh Bách mới cao ngạo hừ một tiếng, chuyện này xem như qua chuyện.
Ta vội vàng lau sạch mặt bàn, lúc lui ra ngoài cửa thì va phải một vị khách đi ngang qua, may mà đối phương không làm khó dễ ta. Trái tim đang treo lơ lửng của ta vừa mới hạ xuống thì giọng nói phía sau đã kéo nó lên tận cổ họng.
