Khi Kẻ Nhát Gan Cưỡng Ép Yêu Phản Diện - Chương 7
Cập nhật lúc: 05/07/2026 13:03
Chương 7
Nơi cổ...
Ướt ướt.
Giọng anh nghèn nghẹn vang lên.
"Kỷ Thư Ngôn..."
"Cô đã đeo xiềng xích cho tôi."
"Thì đừng tùy tiện tháo nó ra."
…
Tôi cũng chẳng biết mình đã dỗ Kỳ Trạm bao lâu.
Mãi mới dỗ được tên say rượu ấy ngủ.
Sau đó...
Chính tôi cũng mệt đến mức ngủ thiếp đi.
Đến khi tỉnh lại...
Tôi đã nằm trên giường trong phòng mình.
Tiếng chuông báo thức quen thuộc của điện thoại vang lên.
Tôi ngơ ngác mất một lúc mới nhận ra có gì đó không đúng.
Điện thoại?
Điện thoại ở đâu ra?
Điện thoại của tôi chẳng phải đã bị tịch thu rồi sao?
Tôi lập tức tỉnh hẳn.
Chiếc còng chân đã biến mất.
Bên đầu giường...
Là chiếc điện thoại đã bị Kỳ Trạm giữ.
"Kỳ Trạm?"
Trong lòng tôi chợt dâng lên một dự cảm.
Tôi vội chạy ra khỏi phòng.
"Kỳ Trạm?"
"Kỳ Trạm!"
Trong nhà...
Trống không.
Lòng tôi cũng như bị ai khoét mất một mảng.
Trống rỗng đến đáng sợ.
Anh đi rồi sao?
Bốn năm trước...
Khi phát hiện tôi rời đi...
Có phải Kỳ Trạm cũng từng cảm thấy như thế này không?
Tôi ngồi phịch xuống sofa.
Trước mắt dần mờ đi.
Đúng lúc nước mắt càng lau càng nhiều...
Khóa cửa bỗng vang lên tiếng động.
Tôi giật mình ngẩng đầu.
Vừa lúc đối diện với Kỳ Trạm đang đẩy cửa bước vào.
Trên tay anh là một hộp bánh được gói rất đẹp.
Nhìn thấy tôi.
Anh cũng sững người.
"Sao lại khóc?"
Anh là người lấy lại tinh thần trước.
Nhanh ch.óng bước đến trước mặt tôi, cau mày lau nước mắt cho tôi.
"Ai bắt nạt cô?"
Tôi lắc đầu.
Hai tay ôm c.h.ặ.t lấy cổ anh.
Dụi hết nước mắt lên cổ áo anh.
"Tôi tưởng..."
"Anh đi rồi."
Cả người Kỳ Trạm cứng đờ.
Một lúc sau...
Anh mới giơ tay vỗ nhẹ lưng tôi.
"Đúng là đi rồi."
"Nếu không..."
"Làm sao mua được bánh Napoleon dâu tây giới hạn mỗi ngày cho cô?"
Tôi ngẩn người.
Xấu hổ quá.
Mất mặt quá.
Quá mất mặt luôn.
Thế mà Kỳ Trạm lại cười rất vui.
Anh rút khăn giấy ra định lau mặt cho tôi.
Tôi không dám nhìn anh.
Nhưng anh cứ nhất quyết bắt tôi ngẩng đầu lên.
Giọng anh đầy chắc chắn.
"Kỷ Thư Ngôn."
"Cô không nỡ để tôi đi."
Tôi chỉ hận không thể đào cái hố chui xuống.
Anh bật cười.
"Nhìn thấy điện thoại..."
"Cô tưởng tôi bỏ đi rồi à?"
"Hay là cô nghĩ tôi vô tình như cô?"
Đây là lần đầu tiên tôi thấy Kỳ Trạm vui đến thế.
Ngay cả giọng nói cũng mang theo ý cười.
Tôi đỏ mặt phản bác yếu ớt.
"Vậy..."
"Tại sao anh lại trả điện thoại cho tôi..."
"Còn mở còng chân nữa..."
"Bởi vì..."
Anh khựng lại một chút.
Rồi chậm rãi nói.
"Tôi muốn bắt đầu lại với cô."
Giọng anh không lớn.
Nhưng từng chữ đều vang vọng trong tim tôi.
"Chúng ta..."
"Làm quen lại từ đầu."
"Không có hệ thống."
"Không có cưỡng ép."
"Để tôi theo đuổi cô."
"Được không?"
Nước mắt vừa ngừng...
Lại rơi xuống.
Tôi không hề do dự.
Ra sức gật đầu.
"Được."
"Được."
…
Sau khi Kỷ Thư Ngôn ra nước ngoài.
Kỳ Trạm lên mạng đăng một bài viết.
Xin hỏi mọi người.
Tôi từng bị một cô gái cưỡng ép yêu.
Mấy hôm trước cô ấy đột nhiên rời đi, còn nói sẽ trả tự do cho tôi.
Nhưng tôi chẳng thấy vui chút nào, ngược lại còn rất tức giận và buồn bực.
Xin hỏi là vì sao?
Bên dưới...
Bình luận mọc lên như nấm sau mưa.
Xong đời rồi anh trai! Anh rơi vào lưới tình rồi!
Tôi hiểu mà. Trường hợp này phổ biến lắm. Để tôi đoán nhé, cô ấy có phải rất xinh không?
Kỳ Trạm suy nghĩ rồi trả lời.
Ừm... rất xinh.
Thật ra cô ấy đối xử với tôi cũng rất tốt.
Giúp tôi bôi t.h.u.ố.c, chuẩn bị món quê cho tôi, còn kể cho tôi nghe đủ chuyện thú vị.
Có người đáp ngay:
Đừng nghĩ nữa. Anh yêu người ta rồi.
Cuộc sống thần tiên gì vậy! Đừng nói là anh, tôi cũng muốn được cô ấy cưỡng ép.
Lại có người hỏi:
Ngoài mấy chuyện đó... cô ấy không làm gì khác với anh à?
Kỳ Trạm:
Làm gì khác là sao?
Cư dân mạng:
Thì chuyện người lớn ấy!
Kỳ Trạm:
Không có...
Cả khu bình luận lập tức nổ tung.
Cái gì cơ!!!??
Đây là cưỡng ép yêu đấy nhé!
Mọi người bận lắm, đừng phát tán thông tin làm hụt hẫng như vậy được không!
Tôi còn tưởng có chuyện đặc sắc... hóa ra chẳng có gì cả!
Tôi khóc rồi! Tôi cạn lời rồi! Tôi đầu hàng luôn!**
Hai người đã đến mức đó rồi...
Sao lại không làm tới luôn chứ!
Kỳ Trạm nhìn những bình luận ấy.
Rơi vào trầm mặc.
Đúng vậy.
Đã đến mức ấy rồi...
Sao lại không làm tới luôn?
Anh cứ ôm mãi thắc mắc đó.
Nhưng lại ngại mở miệng hỏi.
Cho đến một tối sau khi kết hôn.
Thật sự không nhịn nổi nữa.
Anh lấy cớ đi xã giao...
Rồi tự chuốc mình nửa chai rượu.
Vốn định mượn rượu lấy can đảm.
Ai ngờ...
Lại say thật.
Kỷ Thư Ngôn vất vả lắm mới đưa được anh lên giường.
Cô cầm khăn nóng định lau mặt cho anh.
Vừa lau xong.
Định rút tay về.
Kỳ Trạm bỗng mở mắt.
Anh cau mày.
"Kỷ Thư Ngôn."
"Đừng tưởng cô đối xử tốt với tôi như vậy..."
"Là tôi sẽ thích cô."
"Cô đừng hòng làm gì tôi!"
Kỷ Thư Ngôn suy nghĩ một lúc.
Rồi hiểu ra.
Anh say rồi.
Ý thức lại quay về khoảng thời gian còn bị cô giam giữ.
"Được rồi, được rồi."
Cô dở khóc dở cười.
"Tôi sẽ không làm gì anh đâu."
Ai ngờ vừa nghe vậy.
Sắc mặt Kỳ Trạm còn khó coi hơn.
"Tại sao?"
Kỷ Thư Ngôn ngơ ngác.
"Hả? Tại sao là sao?"
Kỳ Trạm tức giận.
"Tại sao cô không làm gì tôi?"
"...?"
Đầu óc Kỷ Thư Ngôn hoàn toàn không theo kịp mạch suy nghĩ của anh.
"Chẳng phải anh không cho sao?"
"Tôi không cho thì cô không làm à?"
Kỳ Trạm nổi giận.
"Cô có hiểu cưỡng ép là gì không?"
"Cưỡng ép..."
"Là làm trái ý người khác!"
"Bây giờ cô cái gì cũng nghe theo tôi."
"Thế thì còn gọi gì là cưỡng ép nữa!"
Kỷ Thư Ngôn:
"..."
Cô không hiểu.
Nhưng cô cực kỳ chấn động.
Đối với tên say rượu này...
Cô thật sự bó tay.
Đành khiêm tốn hỏi:
"Vậy..."
"Anh dạy tôi xem."
"Làm thế nào mới được gọi là cưỡng ép?"
Kỳ Trạm nhìn cô.
Rồi nắm lấy cổ tay cô.
Kéo thẳng cô vào lòng mình.
Sau đó cúi đầu hôn lên môi cô.
"Ừ."
"Để tôi dạy cô."
HẾT.
