Khi Mắt Anh Ấy Mở Ra - Chương 229
Cập nhật lúc: 25/12/2025 11:52
Layla định đi tìm mẹ ở tầng một, nhưng đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân vọng ra từ bếp!
Cô bé sợ đến nỗi không dám thở mạnh, rồi chạy thẳng lên cầu thang.
Buộc phải chạy lên tầng hai, Layla bám vào tường và nín thở.
Đúng lúc đó, tiếng bước chân đang tiến gần đến cô bé1!
Người đó đang đi lên cầu thang!
Layla hoảng sợ và nhanh chóng tìm một nơi để trốn.
Ngay sau đó, bà Cooper xuất hiện ở tầng hai và đi đến phòng ngủ chính để gặp Avery.
Bà lo lắng về trận đấu giữa Elliot và Mike.
Mặc dù Elliot đã bình phục sau vụ t.a.i n.ạ.n xe hơi nhiều năm trước, nhưng bác sĩ đã dặn anh tránh các hoạt động gắng sức.
Bà Cooper không muốn thấy Elliot thua và bị Mike đấm, vì vậy bà chỉ có thể đến gặp Avery.
Bà mở cửa, rồi bước đến giường.
Bà Cooper liếc nhìn khuôn mặt đang ngủ của Avery, và dù bà có cảm thấy tệ thế nào khi đ.á.n.h thức cô, bà vẫn quyết định rằng cô có thể ngủ bất cứ khi nào cô muốn.
Tuy nhiên, mọi chuyện sẽ kết thúc khi trận đấu kết thúc.
- Avery. - Bà Cooper nói và đưa tay ra vỗ vai Avery.
- Avery!
Lông mày Avery nhíu lại khi nghe thấy tiếng gọi.
- Dậy đi, Avery. - Bà Cooper nói lớn tiếng.
Avery từ từ mở mắt ra. Khi ánh mắt mơ màng của cô nhìn thấy bà Cooper, cô nở một nụ cười.
- Dậy đi, Avery. Mike và cậu Elliot đang ở sân tennis. Cô phải ngăn họ lại! Cô biết là chân cậu Elliot không được khỏe mà. - Bà Cooper nói và đỡ Avery ngồi dậy.
Avery dụi đôi mắt mệt mỏi, rồi lẩm bẩm.
- Mike và Elliot đang ở sân tennis à?
- Phải! - Bà Cooper kêu lên, rồi kể cho cô nghe mọi chuyện đã xảy ra trước đó.
Khi Avery nhìn quanh phòng một cách vô hồn, lưng cô toát mồ hôi lạnh.
- Làm sao tôi đến được đây?
Sau một lúc do dự, bà Cooper trả lời thành thật.
- Đêm qua cô đã nhốt mình trong xe và ngủ quên. Tôi không thể tưởng tượng được chuyện gì sẽ xảy ra nếu cậu Elliot không tìm thấy cô kịp thời và đưa cô đến bệnh viện. Bây giờ chúng ta đến sân tennis nhé, Avery!
Trận đấu tennis dừng lại khi Avery xuất hiện.
Ánh mắt của Avery lướt qua Hayden và Mike, rồi cuối cùng dừng lại trên khuôn mặt của Elliot.
- Cảm ơn vì đêm qua!
- Đừng nhắc đến chuyện đó nữa. Em nên đến bệnh viện kiểm tra lại đi.
Nhìn khuôn mặt thanh tú của Avery, mọi cảm xúc của anh đều lắng xuống.
- Có một vài thứ không ổn trong xét nghiệm m.á.u đêm qua.
- Tôi hiểu rồi... - Avery nói.
Ngoài cảm thấy hơi mệt, cô không cảm thấy bất kỳ sự khó chịu nào khác.
Mike nắm lấy cánh tay cô, rồi nói một cách mạnh mẽ.
- Anh sẽ đưa em đến bệnh viện!
Khi họ bước đi, Avery không thể không nhìn Elliot.
Cô đã kiệt sức sau công việc tối qua, nhưng Mike đã gọi cô đến khách sạn để tổ chức một buổi tiệc sinh nhật bất ngờ.
Cô từ chối, nhưng Mike vẫn khăng khăng, và cô không còn lựa chọn nào khác ngoài việc ép mình lái xe đến khách sạn. Cuối cùng, sự mệt mỏi đã ập đến và cô dừng xe lại bên đường trước khi ngủ thiếp đi.
Cô muốn về nhà và muốn gọi ai đó đến giúp, nhưng cô không thể cử động được nữa. Đó là cách cô ngủ thiếp đi trong xe.
Avery cảm thấy rùng mình khi nhớ lại mọi chuyện. Có lẽ cô đã c.h.ế.t nếu không có ai tìm thấy cô.
Khi Elliot trở lại phòng khách, bà Cooper đặt một bát súp gà trước mặt anh.
- Đây là món súp yêu thích của Avery. Thật đáng tiếc khi cô ấy không được uống nó. - Bà Cooper nói một cách tiếc nuối.
Elliot ăn hết bát súp, rồi trở về phòng nghỉ ngơi.
Vào lúc ba giờ chiều, một tiếng than khóc chói tai vang vọng khắp dinh thự.
Elliot bị đ.á.n.h thức bởi tiếng hú như tiếng trẻ con nhưng lại chói tai.
Nghe như tiếng trẻ con khóc vậy!
Hayden không phải đã rời đi rồi sao? Có thể là...
