Khi Mắt Anh Ấy Mở Ra - Chương 231
Cập nhật lúc: 25/12/2025 11:52
- Sao ông lại hét vào mặt tôi?! Tất nhiên là mẹ đã dạy tôi phải gõ cửa trước khi vào nhà người khác, nhưng mẹ chưa bao giờ nói gì về việc phải gõ cửa trước khi vào nhà một thằng khốn nạn! - Layla đáp trả bằng giọng to hơn cả giọng của Elliot và cô bé trừng mắt nhìn anh bằng đôi mắt sáng ngời.
Như thể cô bé đang thi xem giọng của ai to hơn và mạnh mẽ hơn.
Elliot nghiến răng.
Thằng khốn nạn?
Ai đã dạy cô nói thế?
- Dù sao thì tôi cũng không muốn đến đây! Tôi đi ngay đây! - Layla tức giận, rồi nhảy khỏi ghế và đi về phía cửa trước với con búp bê trên tay.
Tại bệnh viện, sau khi trải qua một loạt các xét nghiệm thường quy, Avery đã hỏi mượn điện thoại của Mike để gọi cho Laura.
Điện thoại của cô đã hết pin và cô cần báo cho mẹ biết rằng cô vẫn an toàn.
Mike rút điện thoại ra và đưa cho cô.
Laura trả lời cuộc gọi ngay sau khi nó reo.
- Là Avery, mẹ ạ. Con ổn. Hôm qua con mệt quá nên ngủ thiếp đi. Mẹ không cần lo cho con đâu. Mike và Hayden đi cùng con, nên chúng con sẽ sớm về nhà thôi. - Avery mỉm cười nói.
- Tốt lắm. Mẹ sẽ bắt đầu nấu ăn ngay bây giờ. - Laura nói.
- Được rồi, mẹ. Layla đâu rồi? Con nhớ con bé. Con muốn nghe giọng con bé.
Laura sửng sốt.
- Mike đưa Layla đi tìm con! Không phải con bé đang ở cùng con sao?
Khuôn mặt Avery thay đổi hẳn. Tay cô siết chặt điện thoại.
Trước khi cô nổi giận, Mike tự vỗ trán và kêu lên.
- Anh quên mất Layla rồi! Chắc con bé vẫn còn ở nhà Elliot Foster! Anh sẽ đi đón con bé ngay bây giờ!
Avery đi theo anh mà không chút do dự.
- Em cần đợi ở đây để biết kết quả xét nghiệm! - Mike nói.
- Anh đợi ở đây với Hayden! Em sẽ đi đón Layla! Em sẽ lấy điện thoại của anh! Em sẽ gặp lại anh ở đây khi em đón được Layla. - Avery quát lên với giọng điệu như thể cô sẽ không chịu đựng thêm một lời nào nữa từ Mike.
Avery vội vã ra khỏi bệnh viện và gọi một chiếc taxi.
Khi đã ngồi vào ghế sau, cô rút điện thoại của Mike ra và gọi số của Eliot.
Cô cầu nguyện rằng Layla vẫn còn ở biệt thự Foster và không chạy đi đâu khác.
Điều đó sẽ còn nguy hiểm hơn nữa!
Tại biệt thự Foster, Elliot bế Layla lên và không cho cô bé rời đi.
Cử chỉ của anh đã châm ngòi cho Layla và cô bé bùng nổ trong vòng tay anh!
- Thả tôi ra, đồ khốn nạn! Ông đã ôm những người phụ nữ khác và tôi không muốn ông chạm vào tôi! - Layla hét lên, đôi lông mày cô bé nhíu lại và cô liên tục đ.ấ.m vào người Elliot bằng những nắm đ.ấ.m nhỏ xíu của mình.
Shea cảm thấy tệ cho anh trai mình, nhưng cô cũng không dám chạm vào Layla. Tất cả những gì cô có thể làm là nhìn họ với đôi mắt đỏ hoe.
Đúng lúc đó, chiếc điện thoại Elliot đặt trên bàn bắt đầu đổ chuông.
Bà Cooper nhanh chóng đưa điện thoại cho anh.
Elliot giữ Layla bằng một tay và trả lời điện thoại bằng tay kia.
- Là Avery đây. Con gái tôi có ở đó với anh không? Tôi rất xin lỗi! Tôi đã gây ra nhiều rắc rối cho anh. - Avery nói với giọng hoảng loạn.
Layla mơ hồ nghe thấy giọng mẹ mình, cô bé giật điện thoại khỏi tay Elliot và khóc.
- Mẹ ơi! Có phải mẹ không?! Là em bé nhỏ của mẹ, Layla!
Mắt Avery ngấn lệ khi nghe thấy giọng con gái mình.
- Layla! Mẹ rất xin lỗi! Mẹ không biết con đi cùng nên mẹ quên mang con theo khi chúng ta rời đi. Mẹ đang trên đường đến đây. Đừng sợ...
- Con không sợ! Con biết mẹ sẽ đến đón con mà!
- Tất nhiên rồi!
Sau khi nói xong, Layla đưa điện thoại lại cho Elliot.
Đôi mắt lấp lánh của cô bé nhìn chằm chằm vào chiếc cổ nhợt nhạt của anh, cô ngọt ngào hỏi.
- Lần trước anh trai cháu c.ắ.n chú ở bên nào?
Elliot chỉ vào vết thương trên cổ anh cho cô xem.
- Ồ... Vẫn còn vết thương! - Layla nói, rồi c.ắ.n vào bên cổ bên kia của Elliot!
Elliot không biết nói gì.
Anh nghĩ cô hỏi anh về vết thương của anh vì lòng tốt và muốn xin lỗi thay cho anh trai cô, nhưng đây là động cơ của cô!
Elliot đã hết kiên nhẫn.
Vậy thì sao nếu cô là con gái ruột của Avery? Anh phải dạy cho cô một bài học một lần và mãi mãi!
