Khi Mắt Anh Ấy Mở Ra - Chương 251
Cập nhật lúc: 25/12/2025 11:57
- Uống chút nước đi, Elliot! - Zoe nói, đặt đầu anh cao hơn trên gối và mang cho anh chai nước.
- Anh hẳn đang cảm thấy mệt lắm. Này, uống đi và anh sẽ thấy dễ chịu hơn.
Quay lại phòng tiệc, Avery cảm thấy tỉnh táo hơn nhiều. Nhưng cảm giác còn tệ hơn cả say rượu. Cô biết mình không thể tiếp tục dây dưa với Elliot nữa. Sẽ chẳng có điều gì tốt đẹp xảy ra từ chuyện này.
- Zoe thật là kiêu ngạo! Đừng bận tâm đến lời nói của cô ta. Cô ta nên tự nhìn vào gương đi. - Tammy bước đến bên Avery và an ủi cô.
Avery cầm ví và chuẩn bị rời đi.
- Tớ chỉ giận chính mình thôi. – Cô lên tiếng.
- Cậu không làm gì sai cả. - Tammy nói.
- Tớ thật nực cười. Tớ vẫn nghĩ một ngày nào đó chúng tớ có thể ở bên nhau… Tammy, hãy mắng tớ một trận nếu trong tương lai tớ vẫn gặp anh ấy! - Avery lẩm bẩm một mình.
Tammy gật đầu, vì cô muốn điều tốt nhất cho bạn mình.
- Tớ sẽ đưa cậu về nhà! Đừng lo về những người còn lại, Jun sẽ sắp xếp những thứ cần thiết. - Tammy đỡ cô lên và nói.
Họ đi xuống thang máy. Avery phát hiện ra xe của Elliot.
- Ôi trời, nhìn cậu kìa! Cậu thậm chí không thể rời mắt khỏi chiếc xe của anh ta. - Tammy quay lại và chế nhạo Avery.
- Tớ nghe nói Zoe đã thuê một phòng trong khách sạn. Elliot say quá nên đêm nay sẽ không có chuyện gì xảy ra giữa họ. - Cô nói thêm.
- Có cần phải tưởng tượng thêm không? - Avery hỏi.
- Thắt chặt dây an toàn ngay bây giờ! - Tammy trêu Avery.
Rồi cô tiếp tục nói.
- Đêm nay ngủ một chút đi. Avery, cậu xứng đáng được tốt hơn.
Avery cảm thấy xúc động. Điện thoại của cô reo lên khi cô định nói gì đó. Đó là bà Cooper gọi.
Avery cảm thấy kỳ lạ nhưng cô vẫn trả lời, và trước khi bà Cooper kịp nói gì, cô nghe thấy tiếng khóc lớn. Đó là tiếng Shea khóc ở đầu dây bên kia.
Tammy định khởi động động cơ xe thì nghe thấy tiếng khóc từ điện thoại.
- Avery, tôi không thể liên lạc được với cậu Elliot. Tôi không còn cách nào khác ngoài việc gọi cho cô... Shea cứ khóc gọi tên cậu Elliot. Cô ấy nhớ cậu ấy. Cô ấy không thể bình tĩnh lại. Cậu Elliot có ở bữa tiệc của cô không? Cô có thể chuyển lời nhắn đến cậu ấy không? - Bà Cooper có vẻ lo lắng.
Tất cả những điều này xảy ra đúng vào lúc Avery thề rằng cô sẽ không còn liên quan gì đến người đàn ông đó nữa.
- Nói với bà ấy là cậu không thể.- Tammy nhắc nhở Avery.
Avery không thể nói được lời nào, ngay cả khi cô rất muốn. Cô nhận thấy tiếng than khóc của Shes thật đau đớn.
- Tôi sẽ đi đón anh ấy. - Avery cúp máy ngay sau khi trấn an bà Cooper.
Tammy sắp sửa thuyết giáo Avery thì Avery đã lên tiếng.
- Tớ sẽ tự về sau. Về nhà nghỉ ngơi một chút đi. Tammy. Tớ biết mình đang làm gì.
Avery đã hoàn toàn tỉnh táo, mặc dù mắt cô đỏ hoe và giọng cô khản đặc.
Cô bước xuống và đóng cửa xe lại.
Tammy nghĩ về những gì Jun nói khi cô nhìn Avery bước vào khách sạn.
“Hoặc là họ quay lại với nhau, hoặc họ sẽ là kẻ thù suốt đời.” Cô nghĩ.
Avery kiểm tra với lễ tân để biết số phòng của Zoe.
Đó là Phòng V906.
Avery hít một hơi thật sâu và nhấn chuông cửa. Không có tiếng trả lời.
Cô thử lại lần nữa nhưng không có tiếng trả lời.
Khi cô chuẩn bị rời đi, cánh cửa hé mở. Elliot xuất hiện với chiếc áo sơ mi cài sai cúc, n.g.ự.c anh đỏ bừng. Lông mày anh nhíu lại vì anh đang bị đau nửa đầu dữ dội. Anh kéo Avery vào lòng, đôi mắt đỏ ngầu của anh nhìn chằm chằm vào mặt cô.
