Khi Mắt Anh Ấy Mở Ra - Chương 287
Cập nhật lúc: 25/12/2025 15:07
- Đúng vậy! Shea, cô là cô! – Bảo mẫu cười khúc khích.
Rồi bà thở dài.
- Nhưng tôi không nghĩ là anh trai cô biết chuyện này. Tôi không chắc Hayden cũng là con trai của anh trai cô.
- Cậu ấy không thích anh cả. - Shea tỏ vẻ thất vọng.
- Đó là vì anh trai cô hiện đang có bạn gái. Tôi thực sự nên ngừng nói về chuyện này. Chuyện của họ quá phức tạp. – Bảo mẫu nói.
Shea tự động lọc bỏ những chuyện phức tạp và tiếp tục ngắm bức tranh mà Hayden tặng cô.
Cuối tuần, Tammy và Avery đi mua sắm quần áo.
- Nếu mọi chuyện suôn sẻ, tớ sẽ đến nhà Jun để ăn mừng năm mới. Tớ nghe thấy bố tớ và bố anh ấy thảo luận về cuộc hôn nhân của chúng tớ. - Tammy có vẻ hơi lo lắng.
- Không phải là tốt sao? Hai người đã ở bên nhau lâu rồi. Đã đến lúc hai người nên kết hôn rồi. - Avery mỉm cười và nói.
- Nhưng cả hai chúng tớ đều còn trẻ! Chúng tớ vẫn chưa vui đủ! - Tammy kéo Avery vào một cửa hàng quần áo nam.
- Hai người bây giờ và kết hôn thì có gì khác nhau? Khi mọi người nói rằng họ chưa vui đủ, đó là vì họ không muốn gánh vác trách nhiệm đi kèm với hôn nhân. Nhưng cậu và Jun đang có kế hoạch dành cả cuộc đời cho nhau, đúng không? - Avery nói.
- Đúng vậy, chúng tớ có kế hoạch dành cả cuộc đời cho nhau, nhưng ai biết được chúng tớ sẽ nghĩ gì trong tương lai? Nếu chúng tớ chán nhau thì sao?
Tammy bước đến khu vực trưng bày bộ sưu tập mùa mới nhất và cầm một chiếc áo khoác thường ngày.
- Avery, cậu nghĩ gì về chiếc áo khoác này?
- Nó lỗi thời quá. - Avery trả lời mà không suy nghĩ.
- Tớ định mua nó cho bố tớ. – Tammy nói.
- Ồ, tớ tự hỏi từ khi nào mà gu thời trang của cậu lại trở nên lỗi thời thế này. - Avery đáp.
- Avery, hôm nay cậu bị sao vậy? Làm sao tớ có thể mua cho Jun loại quần áo này? Cậu đang yêu à? - Tammy trêu Avery.
- Xin hãy rủ lòng thương! Tớ muốn sống thêm vài năm nữa. - Avery nói.
- Haha! Cậu nói đúng. Độc thân thì đỡ phiền phức hơn.
Tammy xem thử kích thước của chiếc áo khoác rồi hỏi nhân viên.
- Chiếc áo khoác này có size XL không?
- Mẫu này chỉ có size hai XL thôi. Cô nghĩ sao về chiếc này? Chiếc này có size XL. - Nhân viên chỉ cho Tammy một phiên bản khác của chiếc áo khoác.
Avery không có bố hay chú nào cả, nên cô không muốn mua gì cả.
Cô ngồi xuống ghế sofa, thản nhiên lật giở một tờ tạp chí thời trang.
Đột nhiên, một đôi bốt đen xuất hiện. Cô nhìn lên và thấy khuôn mặt của Zoe. Thật đột ngột và bất ngờ.
- Avery, thật trùng hợp!
Zoe đang đi mua sắm cùng bố vào ngày hôm nay. Cô đã nghe Tammy nhắc đến tên Avery một lúc trước nên mới đi đến đây.
- Thật trùng hợp. - Avery ngồi trên ghế sofa mà không nhúc nhích.
Richard bước đến và nhìn Avery.
- Cô ấy là bạn của con à? - Ông hỏi con gái mình.
- Cô ấy là vợ cũ của Elliot, Avery Tate. - Zoe trả lời.
- Ồ... - Richard biết về Avery. Tuy nhiên, đây là lần đầu tiên ông nhìn thấy cô ngoài đời. Cô khác với trong ảnh. Cô ở ngoài đời hấp dẫn hơn nhiều.
- Bố đã thử quần áo xong rồi. - Richard nói với Zoe.
Ông không biết Avery. Wanda ghét Avery đến c.h.ế.t, ngày nào cũng c.h.ử.i rủa cô trước mặt ông.
- Ồ, nếu bố thích chúng, cứ mua hết đi! Dù sao thì Elliot cũng trả tiền mà. - Zoe nói. Cô lấy một chiếc thẻ khỏi túi.
Zoe ám chỉ rằng Elliot đã đưa cho cô chiếc thẻ đó. Nhân viên chấp nhận chiếc thẻ và bảo cô ký vào biên lai.
- Đây là thẻ của bạn trai tôi. Tôi nên ký tên mình hay anh ấy? - Giọng Zoe cố tình nói lớn. Đủ lớn để Avery nghe thấy.
- Cô có thể ký tên mình. Bạn trai cô chắc chắn chiều chuộng cô lắm. Không có giới hạn chi tiêu nào cho tấm thẻ này! - Nhân viên nói với vẻ ghen tị.
- Đúng vậy! Anh ấy đối xử với tôi tốt nhất. Tôi cũng yêu anh ấy rất nhiều. - Zoe mỉm cười vui vẻ.
