Khi Mắt Anh Ấy Mở Ra - Chương 297
Cập nhật lúc: 25/12/2025 17:02
Dưới ánh đèn đường, Avery nhìn thấy khuôn mặt đẫm m.á.u của mẹ. Cô giơ những ngón tay run rẩy của mình lên và đặt chúng dưới mũi mẹ.
Một cơn gió thổi qua.
- Mẹ, con biết mẹ chưa c.h.ế.t! Mẹ đã hứa sẽ ở bên con suốt quãng đời còn lại! Con sẽ đưa mẹ đến bệnh viện ngay bây giờ! Đừng sợ! Con sẽ ở bên mẹ! Con sẽ luôn ở bên mẹ! - Avery than thở.
Khi Chad phát hiện ra vụ t.a.i n.ạ.n của Laura, anh đã do dự một lúc trước khi gọi cho Elliot.
Anh sẽ không làm phiền Elliot trừ khi anh muốn biết rằng ít nhất Avery cũng có người bên cạnh.
- Anh Foster, mẹ của Avery đã gặp t.a.i n.ạ.n vào tối nay. Bà ấy đã c.h.ế.t ngay tại chỗ. Avery vẫn không thể chấp nhận tin tức này. Cô ấy đã đưa mẹ đến bệnh viện. Mike đang chăm sóc bọn trẻ ở nhà. Cô ấy sẽ phải một mình lo liệu đám tang của mẹ. Tôi cảm thấy điều đó sẽ rất khó khăn với cô ấy. Anh có muốn…
- Bệnh viện nào? Cô ấy đang ở bệnh viện nào vậy?! - Elliot nuốt nước bọt. Giọng anh nghe vừa nghiêm nghị vừa lo lắng.
Vẻ mặt và giọng nói đáng sợ của anh khiến Shea sợ hãi đến mức cô co rúm người lại.
Zoe chưa bao giờ nhìn thấy Elliot như vậy. Như thể mọi sự quan tâm và đau khổ mà anh giữ trong lòng đã trào ra ngoài. Zoe không biết ai ở đầu dây bên kia, nhưng cô biết anh đau khổ và lo lắng cho Avery.
Họ chỉ mới dành nửa giờ ở cung điện tuyết vì Avery và các con cô muốn chơi. Anh đã rời khỏi nơi đó trong tích tắc vì họ.
Trong tim anh, Avery quan trọng với anh hơn Shea. Nếu Shea không bị thiểu năng trí tuệ, anh sẽ đặt Avery lên trước Shea.
Sau khi Elliot gọi xong, anh bước ra ngoài. Zoe hoảng sợ và đuổi theo anh.
- Elliot, chuyện gì đã xảy ra? Chuyện gì đang xảy ra vậy?
Anh nghe thấy giọng cô, nhưng anh không để ý đến cô. Anh thậm chí không dừng lại. Zoe chỉ nghe thấy tiếng trái tim cô vỡ tan thành từng mảnh.
Gần đây, Elliot đã đối xử tốt với cô. Cô nghĩ rằng anh đã chấp nhận cô, và họ sẽ sớm kết hôn và hạnh phúc trong tình yêu.
Tuy nhiên, chỉ cần một cuộc gọi điện thoại là mối quan hệ của họ trở lại vạch xuất phát.
Tại bệnh viện, Avery đã đưa mẹ cô đến phòng cấp cứu. Cô đã rửa sạch vết thương của mẹ, băng bó và cầm máu. Cô đã khâu vết thương hở lại từng mũi một.
Dưới ánh đèn, làn da của mẹ cô trở nên nhợt nhạt hơn từng phút. Nhiệt độ cơ thể của bà đang giảm xuống
Hy vọng của cô đã tan thành mây khói!
- Mẹ… Con xin lỗi! Mẹ! Con nên theo mẹ đến nhà chú Ron! Con không nên để mẹ một mình! Con xin lỗi! Tất cả là lỗi của con! Tất cả là lỗi của con! - Avery nằm trên bàn phẫu thuật, ôm lấy cơ thể lạnh ngắt của mẹ, khóc nức nở.
Elliot vội vã đến bệnh viện. Anh trông lạnh lùng và khó gần. Chad nhìn thấy anh và ngay lập tức đến bên anh.
- Anh Foster, thủ phạm đã lái xe trong tình trạng say rượu. Hắn không c.h.ế.t nhưng bị thương nghiêm trọng. Vào lúc đó, chúng ta không thể chắc chắn liệu đó chỉ là một vụ t.a.i n.ạ.n hay là một vụ g.i.ế.c người. - Chad báo cáo những gì anh đã tìm thấy với Elliot.
- Avery đâu rồi?
- Cô ấy đang ở trong phòng phẫu thuật.
Chad dừng lại một lúc trước khi nói tiếp.
- Cô ấy muốn cứu mẹ mình, nhưng mẹ cô ấy đã qua đời. Tôi lo rằng cô ấy không thể chịu đựng được cú sốc đó, và điều này có thể gây ra chấn thương tâm lý cho cô ấy.
Mắt Elliot đỏ hoe. Anh nắm c.h.ặ.t t.a.y nắm cửa. Như thể có một bàn tay khổng lồ đang bóp cổ anh. Anh vô cùng hy vọng rằng mình có thể chịu đựng nỗi đau của cô thay cô.
Trong giây lát, anh đã ở bên ngoài phòng phẫu thuật. Anh có thể mơ hồ nghe thấy tiếng nức nở của cô. Anh đau khổ. Như thể có ai đó đã đ.â.m anh bằng dao. Anh nắm c.h.ặ.t t.a.y nắm cửa phòng phẫu thuật.
Ngay khi anh định đẩy cửa ra và bước vào, điện thoại của anh reo lên!
- Elliot, bây giờ con đang ở đâu!? Zoe đã ngất đi! Cô ấy đang m.a.n.g t.h.a.i đứa con của con! Đứa con của con đã gần năm tháng rồi! - Ở đầu dây bên kia, giọng nói lo lắng của Rosalie vang lên.
Tiếng nức nở kìm nén của Avery hòa lẫn với giọng nói kích động của mẹ anh.
Khuôn mặt của Elliot trở nên tái nhợt t.h.ả.m hại! Zoe đang m.a.n.g t.h.a.i ư? Đang m.a.n.g t.h.a.i đứa con của anh ư?!
