Khi Mắt Anh Ấy Mở Ra - Chương 313
Cập nhật lúc: 25/12/2025 17:04
- Không phải chúng ta đã đồng ý là không giận Shea nữa sao? - Layla chán nản hỏi.
Hayden nắm tay em gái và bước vào lớp học.
Ca phẫu thuật của Shea sẽ diễn ra bất kể thế nào.
Đến gặp họ trong sự lo lắng và sợ hãi của cô ấy cũng chẳng thay đổi được điều gì.
Cô ấy nên đến gặp Elliot Foster và tìm kiếm sự an ủi của ông ấy.
Elliot nhận được cuộc gọi từ bà Scarlet lúc ba giờ chiều.
- Shea lại mất tích rồi! Vệ sĩ và tôi đã tìm kiếm cô ấy hơn một giờ. Chúng tôi đã tìm kiếm khắp khu phố Starry River và vẫn không tìm thấy cô ấy! - Bà Scarlet kêu lên.
- Sao bà lại đến Starry River?! - Elliot kêu lên và cầm chìa khóa, đi về phía cửa trước.
- Shea đã năn nỉ được gặp Hayden kể từ khi cô ấy đến trường sáng nay… Cô ấy đã nổi cơn thịnh nộ khi tôi bảo cô ấy không được gặp. Cô ấy từ chối ăn hoặc uống bất cứ thứ gì. Trước đây cô ấy chưa bao giờ như thế này. Tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc đưa cô ấy đi gặp Hayden. - Bà Scarlet vừa nói vừa khóc nức nở.
Kể từ khi lấy lại được nhận thức về bản thân sau ca phẫu thuật, Shea đã trở thành một nỗi phiền toái để chăm sóc!
- Vậy là bà đã đưa con bé đi gặp Hayden Tate à?
Chỉ cần nghe đến cái tên thôi cũng cảm thấy như một nhát d.a.o đ.â.m vào tim Elliot.
- Thằng bé lại giấu con bé đi à?
- Không phải vậy! Khi tôi đưa Shea đi gặp Hayden và Layla ở trường, chúng quay lại lớp học sau khi chỉ trao đổi vài lời. Shea cứ khăng khăng muốn đến khu phố sau khi chúng tôi rời trường, vì vậy tôi đã đưa cô ấy đến đó… Cô ấy biến mất trong chớp mắt! - Bà Scarlet nói một cách thành thật.
Bà Scarlet thở hổn hển vì khóc nức nở.
Elliot cau mày, rồi nói.
- Đừng khóc. Tôi đang trên đường đến đây! Con bé vẫn nên ở trong khu phố này.
- Shea là một cô gái ngoan. Cô ấy chỉ trốn vì sợ phải phẫu thuật thôi. - Bà Scarlet khịt mũi và nói.
- Tôi biết mà. - Elliot nói.
Đêm qua, anh mất nhiều thời gian để dỗ Shea đi ngủ.
Anh không muốn cô phải chịu đau đớn, nhưng phải phẫu thuật vì sức khỏe của cô.
Anh không muốn cô bị gọi là đồ ngốc nữa.
Tối đến, khi Avery lái xe vào khu phố, cô thấy một nhóm cảnh sát ở cổng.
Có một hàng dài băng cảnh sát quanh khu vực đó, và một đám đông tò mò đã tụ tập.
Avery nhíu c.h.ặ.t lông mày.
Có chuyện gì tồi tệ xảy ra sao?
Cô nhanh ch.óng đỗ xe, rồi vội vã chạy về phía ngôi nhà.
Làm ơn hãy để bọn trẻ được an toàn!
Avery mở cửa trước và thấy các con đang chơi trong phòng khách.
Không khí bên trong ngôi nhà hoàn toàn trái ngược với bầu không khí căng thẳng bên ngoài.
- Làm tốt lắm, các con của mẹ! Mẹ mừng là các con đã nghe lời mẹ và không tham gia vào đám đông bên ngoài. - Avery nói, rồi hôn nhẹ lên má từng đứa trẻ.
- Dù sao thì cũng chẳng có gì để xem cả. Shea đang trốn. Họ đang tìm chị ấy. - Layla nói với vẻ mặt bình tĩnh.
Tâm trí Avery bị thổi bay.
- Shea đang trốn trong khu phố của chúng ta ư?!
- Có lẽ vậy! Con bảo chị ấy trốn, nhưng con không bảo chị ấy trốn trong khu phố của chúng ta… Chúng ta sẽ làm gì nếu bố khốn nạn xuất hiện để tìm chị ấy? Con không muốn gặp ông ta. - Layla càu nhàu, mặt dài ra.
Mặt Avery đỏ bừng.
- Con lại giấu cô ấy trong nhà sao?!
Hayden và Layla lắc đầu.
- Chúng con không giấu. Chị ấy đi trốn. Chúng con không biết chị ấy ở đâu.
Avery thở dài nặng nề và nhanh ch.óng lấy lại bình tĩnh.
- Miễn là cô ấy không ở trong nhà chúng ta thì ổn. Mẹ sẽ nấu bữa tối ngay bây giờ. Đừng ra ngoài. Nếu có ai bấm chuông cửa…
Trước khi Avery kịp nói hết câu, chuông cửa đã reo.
