Khi Mắt Anh Ấy Mở Ra - Chương 315
Cập nhật lúc: 25/12/2025 17:04
Elliot có định giữ những lời Avery nói trong cơn thịnh nộ để chống lại cô trong suốt quãng đời còn lại không?
Sau bữa tối, Avery gọi đến số của Mike, sau đó bật loa ngoài và bắt đầu dọn dẹp bếp.
- Hôm nay anh sẽ về muộn, Avery! Anh sẽ không đến quán bar tối nay. Anh đi làm... Là vì công ty! Anh sẽ kể cho em nghe vào ngày mai. - Mike nói bằng giọng nghiêm nghị và nghiêm túc.
- Được rồi. Không có gì quá nghiêm trọng đâu, phải không? Em không quen với sự kỷ luật đột ngột này ở anh. - Avery nói.
- Anh chỉ lo em nghĩ anh đang đi chơi. Em không cần phải để bữa tối cho anh. - Mike cười khúc khích và nói.
- Được rồi.
Sau khi Avery cúp máy, cô liếc nhìn quanh căn nhà trống trải và không khỏi nghĩ đến mẹ mình.
Cô từ chối thuê bảo mẫu vì cô muốn làm tất cả những việc mà Laura vẫn thường làm.
Cô muốn đoán xem mẹ cô đang nghĩ gì khi làm những điều đó.
Càng nghĩ về điều đó, cô càng cảm thấy tội lỗi.
Laura luôn chăm sóc cô sau khi cô mang thai.
Sau khi những đứa trẻ được sinh ra, Laura đã dành tất cả mọi thứ để giúp nuôi dạy chúng.
Bà chưa bao giờ sống một ngày nào cho bản thân.
Avery chưa bao giờ nghĩ rằng có điều gì sai trái với cuộc sống như vậy.
Phải đến khi Laura mất, cô mới nhận ra rằng mình đã dồn hết năng lượng vào công việc và những đứa trẻ.
- Mẹ ơi! Hayden đang bắt nạt con! - Layla đột nhiên khóc và chạy ra khỏi phòng.
Avery nhanh ch.óng lau nước mắt trên mặt và lấy lại vẻ mặt bình thường.
- Thằng bé bắt nạt con như thế nào?
- Anh ấy nói con không làm bài tập về nhà đúng cách, rồi nói rằng anh ấy sẽ xé nát sách của con nếu con không làm đúng! - Layla rên rỉ.
Avery nắm tay con gái, rồi dắt con vào phòng ngủ và kiểm tra bài tập về nhà của Layla.
Chẳng trách Hayden cau mày giận dữ.
Bài tập về nhà của Layla thật là lộn xộn.
- Mẹ sẽ dạy con, Layla. Hãy xóa dòng này trước nhé. - Avery kiên nhẫn nói khi ngồi xuống bàn cạnh Layla.
Khi cô giúp bọn trẻ làm bài tập về nhà và chuẩn bị đi ngủ thì đã mười giờ tối.
Avery lê cơ thể mệt mỏi của mình trở về phòng.
Tâm trí cô trống rỗng.
Cô cảm thấy như mình đã làm rất nhiều việc, nhưng đồng thời lại chẳng làm được gì cả.
Laura là người đã đảm nhiệm những việc vặt này thay cô trước đây.
Cô nợ mẹ rất nhiều, và sẽ phải đợi đến kiếp sau mới trả ơn được.
Avery bước vào tủ quần áo, mở tủ quần áo và định chọn một bộ đồ ngủ.
Ngay khi cô mở cửa tủ quần áo, cơ thể cuộn tròn bên trong gần như ngã ra ngoài!
Avery với tay ra và đỡ Shea theo phản xạ trước khi cô ấy ngã xuống đất!
Shea đang làm gì ở đây?!
Cô ấy đã trốn ở đây bao lâu rồi?!
Avery không có thời gian để suy nghĩ.
Cô đặt Shea xuống đất và kiểm tra tình trạng của cô ấy.
Một lát sau, cô gọi Wesley đến giúp.
Khi Layla và Hayden thức dậy vào sáng hôm sau, chúng nhận thấy mẹ không ở nhà và bà không chuẩn bị bữa sáng cho chúng.
Trường mẫu giáo của chúng cung cấp bữa sáng, nhưng Hayden không quen với thức ăn.
Đó là lý do tại sao Avery luôn làm bữa sáng cho chúng.
- Mẹ đi đâu vậy, Hayden? Nếu mẹ không ở nhà, có nghĩa là chúng ta không phải đến trường đúng không? - Layla hỏi với vẻ mặt bối rối.
Hayden đóng vai anh trai và nói.
- Nếu mẹ không ở đây, anh sẽ đưa em đến trường.
- Anh có thể cho em biết mẹ đã đi đâu không? Mẹ sẽ không nghĩ rằng chúng ta đang kéo mẹ tụt lùi và quyết định chạy đi một mình, đúng không? - Layla hỏi với vẻ lo lắng.
Hayden nhấn vào một nút trên đồng hồ thông minh của mình.
Một lát sau, tiếng chuông điện thoại của Avery vang lên từ phòng ngủ chính.
- Mẹ không mang theo điện thoại. Chắc là mẹ đã vội vã rời đi. - Hayden kết luận, rồi đi đến phòng của Avery và kiểm tra xem người cuối cùng mà cô gọi là ai.
