Khi Mắt Anh Ấy Mở Ra - Chương 347
Cập nhật lúc: 27/12/2025 13:06
Elliot bắt đầu cẩn thận suy nghĩ lại về những gì anh đã nói, nhưng đầu anh đau nhói. Anh không thể suy nghĩ một cách bình tĩnh.
Quên chuyện đó đi!
Bất kể anh đã nói gì, Zoe nghe cũng được.
Zoe cảm thấy như thể có thứ gì đó to lớn đập vào đầu cô! Cảm giác như tâm trí cô đang từ từ bị kéo ra! Mặc dù cô không muốn chấp nhận rằng kỹ năng của Avery tốt hơn mình, nhưng cô không còn lựa chọn nào khác ngoài việc chấp nhận.
Avery là học trò cuối cùng của Giáo sư Hough! Vị bác sĩ vô danh đã phẫu thuật cho Shea hai lần cũng là cô ấy! Cô ấy là người duy nhất không muốn bất cứ thứ gì từ Elliot. Sẽ không như vậy nếu đó là bất kỳ ai khác!
Vì vậy, mọi thứ cô nhận được từ Elliot đều là nhờ Avery. Nếu một ngày nào đó Avery tiết lộ sự thật với Elliot, cô ấy sẽ có mọi thứ mà cô đang có.
Ngay lập tức, cô chuyển từ chế độ thống trị sang chế độ phục tùng. Cô phải nhanh ch.óng cố gắng nghĩ ra cách để đảo ngược tình thế.
Sau bữa sáng vào sáng hôm sau, Zoe cùng Rosalie đi dạo trong vườn.
- Cô Rosalie, Elliot đã nói với cháu lý do anh ấy hủy hôn ước của chúng cháu khi anh ấy gọi cho cháu hôm qua. - Zoe nói.
Rosalie cảm thấy tội lỗi, vì vậy bà đã có một biểu cảm xin lỗi trên khuôn mặt.
- Cô có biết anh ấy đã ở đâu vào sáng hôm qua không? Anh ấy đã ở với Avery. - Zoe mỉm cười cay đắng và thở dài.
- Ôi! Thật là một điều khủng khiếp! - Rosalie nhíu mày.
- Elliot nói với cháu rằng anh ấy vẫn yêu Avery, đó là lý do tại sao anh ấy không thể đính hôn với cháu. Cháu đã suy nghĩ suốt đêm. Cháu không trách Elliot. Cháu là người đã ép anh ấy ở bên cháu. Cháu rất vui khi được sinh con cho anh ấy, và cháu hy vọng rằng anh ấy cũng sẽ tìm thấy hạnh phúc. - Mắt Zoe đỏ hoe.
Rosalie không ngờ Zoe lại là một người dễ tha thứ và hào phóng như vậy.
- Cô Rosalie, cô có thể giúp cháu mời Avery không? Nếu cháu tự mình yêu cầu cô ấy, cô ấy sẽ không đến. Cháu chỉ muốn nói chuyện với cô ấy. Miễn là cô ấy đối xử tốt với Elliot, cháu sẽ rời đi. - Zoe cụp mắt xuống.
Rosalie không thể từ chối yêu cầu của Zoe.
Một giờ sau, Avery xuất hiện bên cạnh nhà Fosters.
Avery ban đầu không muốn đến, nhưng Rosalie đã bắt cô đến. Rosalie không chỉ là mẹ của Elliot mà còn là tiền bối của Avery. Avery không thể từ chối bà.
Sau khi đỗ xe ngay bên ngoài dinh thự, cô bước vào sân.
Chỉ cần liếc nhìn, cô có thể mơ hồ nhận ra rằng Zoe đang đứng dưới gốc cây. Khi Zoe nhìn thấy cô, cô ta lập tức tiến lại gần.
- Avery, chúng ta nói chuyện nhé! Tôi là người đã nhờ cô Rosalie mời cô đến đây. - Zoe đứng trước mặt cô và thành thật nói.
Avery quay lại, muốn đi, nhưng Zoe đã nắm lấy cánh tay cô. Cô ta ngăn Avery đi.
- Avery! Cô đã cướp mất người đàn ông của tôi, nên bây giờ cô xấu hổ khi nhìn thấy tôi, đúng không? Tôi đúng là một kẻ thất bại! Ngay cả khi Elliot ôm tôi vào ban đêm, cái tên mà anh ấy thì thầm là của cô, nhưng Chúa đã t.ử tế với tôi. Người đã ban cho tôi đứa con của Elliot. Con tôi cực kỳ khỏe mạnh, không giống như con cô - một thằng ngốc. - Zoe cười khẩy.
Avery nắm c.h.ặ.t t.a.y thành nắm đ.ấ.m. Giọng cô run rẩy.
- Cô gọi ai là thằng ngốc?
- Con trai cô! Nó học ở trường dành cho trẻ em khuyết tật, đúng không? Nếu nó không phải là thằng ngốc, thì nó là gì? Ngay cả khi Elliot biết rằng nó là con trai mình, anh ấy cũng sẽ không để nó thừa kế công việc kinh doanh của gia đình. Người sẽ thừa kế tài sản của Foster sẽ là con trai tôi! - Zoe xoa bụng và nhìn Avery một cách khiêu khích.
Avery nghiến răng, cơn thịnh nộ bùng cháy trong mắt cô.
Giọt nước cuối cùng của sự nhạy cảm bảo cô phải rời đi, nhanh ch.óng. Tuy nhiên, Zoe đã nắm lấy tay cô, ngăn cô rời đi.
- Buông ra! - Avery mạnh mẽ hất Zoe ra.
- A! - Zoe đột nhiên ngã về phía sau, đập vào chiếc bàn đá phía sau cô ta!
