Khi Mắt Anh Ấy Mở Ra - Chương 349
Cập nhật lúc: 29/12/2025 14:17
Ở đầu dây bên kia, tay Elliot nắm c.h.ặ.t điện thoại hơn.
Nửa giờ sau, anh đến bệnh viện.
- Ông Foster, tôi rất tiếc. Con của ông không thể cứu được. Cô Sanford đã ngất đi vì buồn. - Bác sĩ nói.
Rosalie nghẹn ngào nước mắt khi đứng bên cạnh. Bà không thể nói được.
Bố của Zoe, Richard, đang cầm một chiếc túi đen. Khuôn mặt ông tái mét. Trong túi ông cầm là t.h.a.i nhi đã c.h.ế.t.
- Elliot, việc cậu không thể tôn trọng con gái tôi thì cũng ổn thôi, nhưng làm sao cậu có thể để ai đó làm hại cháu tôi?! Cậu có thể tệ đến mức nào! - Richard quát.
Elliot liếc nhìn chiếc túi đen và nói.
- Đưa đứa trẻ cho tôi.
Cảm xúc của anh dành cho đứa trẻ đã c.h.ế.t rất phức tạp, tuy nhiên, nỗi buồn không phải là một trong số đó.
Tuy nhiên, ý nghĩ Avery phải chịu trách nhiệm cho cái c.h.ế.t của đứa trẻ khiến anh bùng cháy vì tức giận. Cùng lúc đó, một phần trong anh bảo anh hãy tiến hành xét nghiệm quan hệ cha con với t.h.a.i nhi.
- Hehe! Tại sao cậu lại muốn đứa trẻ? Cậu có thể hồi sinh nó không? Cậu không xứng đáng làm bố! Yêu cậu là sai lầm ngu ngốc nhất mà con gái tôi từng mắc phải trong đời! Cậu đã g.i.ế.c c.h.ế.t đứa con của mình! Ngay cả khi đứa trẻ này trở lại thành ma, nó sẽ ám ảnh cậu! - Richard cầm c.h.ặ.t chiếc túi nhỏ.
Richard quá kích động. Lời nói của ông ngày càng kích động hơn theo từng giây trôi qua.
Vệ sĩ không thể chịu đựng được khi nghe họ nói. Anh ta muốn kéo họ ra xa nhau. Hai người đàn ông bắt đầu xô đẩy nhau.
Đúng lúc này, một y tá từ phòng bệnh hét lên.
- Bác sĩ Shaw! Bệnh nhân trên giường số ba mươi tám đang chảy m.á.u! - Y tá chạy ra khỏi phòng bệnh, hét lớn gọi bác sĩ. Cô cần anh xử lý tình hình.
Elliot liếc vào trong. Zoe đang nằm trên giường. Khuôn mặt cô trắng bệch và trông như đã c.h.ế.t.
Tim Elliot không thể không thắt lại. Anh bước vào phòng.
Bác sĩ đo lượng m.á.u cô đã mất, rồi kiểm tra huyết áp.
- Bệnh nhân mất quá nhiều m.á.u! Chúng ta phải cầm m.á.u!
Avery đang ở Tate Industries, và cô bị mất tập trung. Cô thỉnh thoảng liếc nhìn điện thoại, kiểm tra tin nhắn hoặc cuộc gọi.
Chuyện gì đã xảy ra với Zoe? Cô không biết.
Sau khi chờ đợi cả buổi sáng để xem đứa trẻ có sống sót hay không, cô bắt đầu bồn chồn muốn biết câu trả lời. Đáng lẽ phải có tin tức rồi chứ.
Liệu đứa trẻ có ổn không? Nếu không, tại sao Elliot không gọi điện và thẩm vấn cô? Tốt nhất là đứa trẻ sống sót. Cô không muốn gặp rắc rối.
- Avery, chúng ta đi ăn trưa thôi! - Mike đẩy cửa phòng làm việc của cô ra và hét lên.
- Em không đói, anh cứ đi trước! - Avery lắc đầu.
- Vậy thì, anh sẽ mang đồ ăn về cho em. Em muốn ăn gì? - Mike lo lắng hỏi.
- Bất cứ thứ gì!
- Có chuyện gì vậy? Em có vẻ buồn. - Mike bước tới chỗ cô.
Anh chạm tay vào trán cô.
- Em bị sốt à? Ai làm em tức thế?
Avery nhìn Mike và buột miệng nói ra nỗi lo lắng của mình.
- Sáng nay Rosalie gọi em qua thay mặt cho Zoe. Em đã bị gài bẫy rồi.
Sau đó, điện thoại trên bàn reo.
Cô nhấc điện thoại lên và thấy đó là cuộc gọi của Elliot. Tim cô thắt lại.
Cô trả lời cuộc gọi. Cô nghe thấy Elliot nói.
- Avery, tôi phải đi tìm cô hay cô sẽ đến bệnh viện?
Giọng anh nghe có vẻ bình tĩnh, nhưng sự bình tĩnh đó che giấu một luồng cảm xúc đáng sợ.
Avery không muốn anh đến, cô cũng không muốn đến bệnh viện để tìm anh. Cô không muốn nhìn thấy anh!
- Tôi không đẩy Zoe. Lúc đó, tôi muốn đi, nhưng cô ta không cho tôi đi, nên tôi đã hất tay cô ta ra. Tôi không đẩy cô ta! Cô ta tự ngã! - Avery đỏ mặt. Cô đang tự vệ.
- Cô đang nói với tôi rằng ngoài Zoe ra, mẹ tôi và mọi người khác trong nhà đều sai sao? - Giọng nói của Elliot lạnh như băng.
Avery cười khẩy trong lòng. Cô lạc vào trong cảm xúc của mình.
- Vậy thì, nếu tôi đẩy cô ta thì sao? Anh định trả thù cho cô ta sao?
