Khi Người Qua Đường Trở Thành Chồng Của Phản Diện [xuyên Nhanh] - Chương 3: Hotboy Trường 3
Cập nhật lúc: 20/09/2026 09:03
Tề Sầm từng gặp không ít kẻ trở mặt nhanh như chớp. Có kẻ khiến hắn ghê tởm, có kẻ nằm trong dự liệu, cũng có kẻ khiến hắn bất ngờ không kịp đề phòng. Nhưng chưa từng có ai khiến hắn khó diễn tả thành lời như người trước mắt.
Tư duy con người vốn có tính liên tục, hành vi cũng chịu ảnh hưởng từ tư duy, vì vậy chuyện trước chuyện sau ít nhiều đều phải có mối liên hệ. Tề Sầm không phải chưa từng gặp những kẻ hành xử thất thường, trước sau khác biệt một trời một vực, nhưng giống người trước mắt — đôi mắt nhạt màu như chẳng để bất cứ thứ gì vào lòng, lời vừa nói giây trước, giây sau đã coi như chưa từng xảy ra, tựa chuồn chuồn lướt nước, chạm vào rồi rời đi, chẳng để bản thân vướng lại chút gì — thì đúng là lần đầu.
Có thể hành xử thất thường đến mức ấy mà vẫn mang theo vài phần mỹ cảm, hơn nữa, người này hai lần đều vừa khéo xuất hiện trước mặt hắn, là trùng hợp sao? Tề Sầm chưa từng tin hai chữ trùng hợp.
Hiếm khi gặp được người khiến mình hứng thú, Tề Sầm không muốn bỏ qua. Hắn chăm chú nhìn gương mặt Ngôn Tuy như tranh thủy mặc, “Không phải chính cậu nói muốn mời tôi ăn cơm sao?”
Ngôn Tuy thầm nghĩ: Cậu nghĩ nhiều rồi. Nếu cậu không hắc hóa, tôi còn lười liếc cậu một cái. Hắn âm thầm xót xa cho chiếc ví vốn đã chẳng dư dả của mình, nghĩ đến điều gì, chớp mắt, “Tôi có nói là sẽ đổi ý đâu, cậu không cần nhắc tôi. Đi theo tôi, đi ăn cơm.”
Ngôn Tuy chậm rì rì rời mắt khỏi cửa nhà, đành từ bỏ phần đồ ăn vừa gọi về mà hắn vốn định một mình thưởng thức, ngay cả sắc mặt cũng như tối đi đôi phần. Con phố cũ này tuổi đời đã lâu, trên đầu là dây điện đan chéo chằng chịt, dưới chân chỉ cần sơ ý giẫm phải một vũng nước, bùn đất sẽ lập tức b.ắ.n tung tóe chẳng chút nể nang.
May mà Ngôn Tuy mắt tốt, chưa từng trúng chiêu. Tề Sầm thong dong đi bên cạnh hắn, thần sắc lại vô cùng nhàn nhã, độ hắc hóa vừa rồi suýt chạm ngưỡng nguy hiểm cũng chậm rãi hạ về vùng an toàn, xanh đến phát sáng.
Xanh, màu của sức sống. Ngôn Tuy thích nhất chính là màu này. Muốn sống cho tốt, trước hết thanh tiến độ phải xanh đã.
Như thể nghe thấy tiếng lòng Ngôn Tuy, nửa thanh tiến độ lóe ánh xanh kia cố định trên đầu Tề Sầm, vô cùng ăn khớp. Ngôn Tuy khẽ nhếch khóe miệng.
Ví tiền không mấy dư dả, Ngôn Tuy dẫn Tề Sầm vào một tiệm b.ún bình dân. Hắn đã xem qua đ.á.n.h giá, trong khu này tiệm ấy được chấm khá cao, đồ ăn vừa ngon vừa sạch sẽ.
Tiệm vừa sạch vừa ngon thật sự rất khó tìm. Vén rèm cửa ra, hắn mời Tề Sầm, “Vào đi.”
Nếu Tề Sầm không vào thì hắn ăn một mình, dù sao cũng không tính là hắn nuốt lời.
Từ đầu đến chân Tề Sầm đều là hàng hiệu, ngay cả sợi tóc khẽ bay cũng như được chăm chút tỉ mỉ, hoàn toàn lạc lõng giữa khung cảnh xung quanh. Ngôn Tuy tốt bụng nhắc một câu, “Tiệm này môi trường được, rất sạch.”
Dù sao cũng không thể vì không muốn mời Tề Sầm ăn cơm mà vu oan cho quán người ta không sạch.
Tề Sầm kinh ngạc nhướng mày, “Ồ, vậy tôi càng phải nếm thử.”
Rõ ràng không muốn ăn cơm với hắn, muốn hắn biết khó mà lui, lại vẫn nhiều lời giải thích một câu. Bước qua cửa, Tề Sầm bước vào, tùy ý chọn một chỗ định ngồi xuống, Ngôn Tuy kéo hắn lại, “Đợi đã, lau rồi hãy ngồi.”
Tề Sầm lập tức có chút khó diễn tả, rốt cuộc ai mới là cậu ấm nhà giàu đây, người này tật xấu còn nhiều hơn hắn. Không biết vì sao, hắn không nói gì.
Ngôn Tuy vốn có thói quen như vậy, từ nhỏ đã thế, mãi không sửa được.
Lau lại bàn ghế vốn đã sạch sẽ một lượt, Ngôn Tuy mới hài lòng ngồi xuống. Tề Sầm còn đứng, từ trên nhìn xuống hắn. Ngôn Tuy kinh ngạc, “Cậu ngồi đi, đứng làm gì?”
Nói xong trực tiếp gọi hai phần b.ún đặc biệt của quán, rồi hỏi lấy lệ: “Cậu có kiêng gì không?”
Tề Sầm lạnh nhạt nói: “Không ăn cay, không ăn rau, không ăn ngò, không ăn đậu phộng, không ăn…”
Ngôn Tuy liếc hắn, trực tiếp nói với bà chủ đang khó xử: “Hắn ăn hết, tật xấu tái phát thôi.”
Bà chủ thở phào đi khỏi. Vị khách này hết không ăn cái nọ lại kiêng cái kia, bỏ hết từng ấy thứ thì bà chỉ còn nước mời hắn ra ngoài hoặc bưng lên một bát nước sôi.
Tề Sầm cười lạnh, “Tôi nói rồi, không ăn…”
Ngôn Tuy cúi đầu, không để ý hắn. Thanh tiến độ trên đầu Tề Sầm không đỏ, không hắc hóa, không cần quản. Cái này không ăn cái kia không ăn, chính là ăn hết.
Tề Sầm nâng cằm, ngạo nghễ nói: “Nói đi, mục đích cậu tiếp cận tôi là gì? Nể tình cậu chưa đến mức khiến tôi quá ghê tởm, tôi có thể không truy cứu.”
“Nhưng nếu cậu còn không biết điều, còn dám cố ý tiếp cận tôi, tính khí tôi không tốt đâu.”
Ngôn Tuy hoài nghi, thế giới này có pháp luật chứ? Hắn tổng cộng gặp Tề Sầm hai lần, bỏ qua lần trước không nói, lần này rõ ràng là Tề Sầm đụng phải hắn, sao lại thành hắn cố ý tiếp cận?
Vu oan người ta không có kiểu vậy. Hắn muốn giảm độ hắc hóa của Tề Sầm, nhưng hắn còn chưa cố ý tiếp cận đâu. Lần đầu là Tiểu Bát thả hắn xuống ngay gần Tề Sầm, không tính.
U uẩn nâng mắt, lặng lẽ nhìn Tề Sầm, muốn hắn sờ lương tâm mà nói, hắn cố ý tiếp cận chỗ nào?
Nhưng hắn không tiện phủ nhận, lỡ Tề Sầm sau này hắc hóa, hắn chắc chắn còn phải xuất hiện trước mặt Tề Sầm. Giờ phủ nhận, sau này Tề Sầm càng giận, càng hắc hóa.
Nhiệm vụ thất bại, hắn đi đầu thai.
Đầu t.h.a.i cũng tốt, không c.h.ế.t, nhưng kiếp này hắn còn chưa sống đủ, không muốn ký ức nửa đời trước biến thành hư vô.
Nghĩ tới nghĩ lui, chỉ có thể nhẹ giọng nói: “Tôi không cố ý tiếp cận cậu.”
Sau này có tiếp cận hay không, không chắc. Hắn lặng lẽ thêm một câu trong lòng.
Tề Sầm từ khoảng dừng chốc lát của hắn hiểu ra điều gì, hừ lạnh một tiếng, dời mắt.
Ngôn Tuy ngược lại quang minh chính đại đ.á.n.h giá Tề Sầm. Tề Sầm đẹp đến mức khiến người ta khó lòng rời mắt. Đôi mắt dài hẹp, mày mi sắc nét, đường nét gương mặt vừa kiêu ngạo vừa có sức ép. Nếu đôi mắt ấy thấp thoáng thêm vài phần ý cười, hẳn sẽ càng rực rỡ đến ch.ói mắt.
Nhưng lông mày và đôi môi hồng nhạt của Tề Sầm đều lạnh, như thể cả người ngâm trong hàn ý thu đông. Ngôn Tuy không đúng lúc nhớ tới.
Sau khi Tề Sầm trở về, mẹ hắn vẫn không thể thân cận với đứa con ruột này, trong lòng chỉ mãi nhớ thương đứa con nuôi đã bị đưa đi. Cha hắn tuy thương con, nhưng người ông yêu nhất vẫn là vợ, bởi vậy thái độ của bà ít nhiều cũng ảnh hưởng đến cách ông đối xử với Tề Sầm.
Bà chủ bưng hai bát b.ún nóng hổi tới. Ngôn Tuy đặt một bát không cay trước mặt Tề Sầm, hơi nóng phả lên. Ngôn Tuy đưa đũa cho hắn, “Cậu tên gì? Tôi tên Ngôn Tuy.”
Tề Sầm không trả lời, ngược lại hỏi hắn, “Không phải nói cái gì cũng ăn sao?” Vì sao bát này không cay.
Ngôn Tuy tráng đũa bằng nước nóng, nhướng mày, “Vì bát này là của tôi, bát của tôi không cay, nhưng giờ tôi không muốn ăn không cay.”
Tề Sầm cạn lời, “Đây là thái độ mời khách của cậu.”
Ngôn Tuy giảng đạo lý với hắn, “Tôi chỉ tiện miệng nói thôi, ai bảo cậu không khách sáo. Ăn đi ăn đi, không được nói chuyện, tôi mời khách, tôi nói là được.”
Tề Sầm cúi đầu, hàng mi đen dày che khuất sự phức tạp trong mắt.
Ngôn Tuy cũng bắt đầu ăn. Trước kia, những lúc không đủ ăn, Tề Sầm thường hái ớt tươi ngoài ruộng lót dạ, lâu ngày khiến dạ dày bị tổn thương. Bây giờ chỉ cần dính chút cay cũng không chịu nổi.
Vừa rồi nếu hắn đưa bát có ớt cho Tề Sầm, thanh tiến độ xanh trên đầu hiện tại chắc chắn đỏ đến đen.
Tề Sầm có vẻ ăn khá ngon miệng, một bát b.ún chẳng mấy chốc đã sạch sẽ. Ngôn Tuy trả tiền. So với thế giới trước của hắn, vật giá thế giới này quá rẻ.
Một bữa cho hai người mà chỉ hết sáu tệ. Ngôn Tuy nhìn số dư, dù tạm thời không tìm việc, cũng không đến mức c.h.ế.t đói chứ?
Tề Sầm thấy hắn nhìn màn hình điện thoại ngẩn người, nhíu mày, “Sao?”
Ngôn Tuy: “Tôi đang tuần tra giang sơn mới đ.á.n.h hạ được.”
Tề Sầm: “…”
Tề Sầm đứng dậy, quay người bỏ đi. Trước khi đi còn lạnh lùng ném lại một câu: “Sau này đừng xuất hiện trước mặt tôi.”
Ngôn Tuy đáp: “Thế giới lớn như vậy, chẳng lẽ con đường nào cũng viết tên cậu? Sao có thể nói không gặp là không gặp.”
Tề Sầm không nói, đi xa.
Ngôn Tuy không coi lời cảnh cáo trước đó của Tề Sầm ra gì, nhưng hắn nghĩ, Tề Sầm gần đây chắc sẽ không hắc hóa nữa, thế là yên tâm nằm nhà một thời gian.
Đến ngày Đại học S khai giảng, Ngôn Tuy xách chút hành lý ít ỏi chuyển thẳng vào ký túc xá. Phòng hai người khá rộng rãi, điều kiện còn tốt hơn thuê trọ bên ngoài. Trùng hợp là bạn cùng phòng gặp t.a.i n.ạ.n xe ngay trước ngày nhập học, phải xin nghỉ một thời gian.
Thế là Ngôn Tuy nghiễm nhiên được độc chiếm cả căn phòng.
Một hôm, Ngôn Tuy thức đến tận nửa đêm. Điện thoại đã hết pin, hắn vừa mơ màng thiếp đi thì trong đầu đột nhiên vang lên một tiếng nổ chát chúa.
Ngôn Tuy bật phắt dậy. Tiếng cảnh báo dồn dập vang lên trong đầu — Tề Sầm lại hắc hóa!
