Khi Nữ Chính Sảng Văn Xuyên Thành Nữ Chính Nhu Nhược Trong Truyện Kinh Dị - Chương 5
Cập nhật lúc: 01/07/2026 10:01
Tôi: "Được, tôi sẽ đến."
Thẩm Vũ Ninh ở đầu dây bên kia giả vờ kinh ngạc kêu lên:
"Thật sao! Chị, thế thì tốt quá rồi!"
Cuộc gọi kết thúc.
Tôi mân mê tờ giấy báo nhập học của Đại học Z trên bàn.
Ừm, tiện thể tặng cho mọi người một món quà bất ngờ.
11
Ngày diễn ra tiệc mừng đỗ đại học, khách sạn K đông nghẹt khách khứa.
Thẩm Vũ Ninh mặc lễ phục, trông như một con thiên nga kiêu hãnh.
Nhưng khi nhìn thấy màn hình LED khổng lồ ở đại sảnh, mặt cô ta lập tức sầm lại.
Trên đó ghi rõ ràng: [Chúc mừng bạn Thẩm Vũ Khinh đã nhận được giấy báo nhập học của Đại học Z].
Phó Cận Ngôn nhíu mày: "Khinh Khinh, sao lại là Đại học Z? Chẳng phải đã hứa là cùng nhau vào Đại học A sao?"
Tôi: "Ai hứa với các người? Hứa lúc nào? Anh lắc não cho tỉnh táo rồi hãy nói chuyện với tôi!"
"Nhân viên kia, các người làm ăn kiểu gì thế hả?!" Thẩm Vũ Ninh giẫm giày cao gót chạy đến quầy lễ tân, quát lớn.
"Tiệc mừng đỗ đại học cho hai người! Tại sao trên biển chúc mừng chỉ có tên của cô ta? Tên tôi đâu?!"
Nhân viên giữ nụ cười chuyên nghiệp: "Xin lỗi quý cô, đơn đặt hàng chúng tôi nhận được cho thấy hôm nay ở đây chỉ tổ chức tiệc cho một mình cô Thẩm Vũ Khinh."
"Cô nói dối!" Thẩm Vũ Ninh tức giận đến mất kiểm soát: "Bố mẹ tôi rõ ràng đã đặt cho hai người!"
"Bởi vì phần của cô đã bị hủy rồi."
Tôi bình tĩnh bước tới, nhét tấm thiệp mời vào tay cô ta.
"Em gái, cầm lấy cái này đi, không là không được vào đâu."
"Thẩm Vũ Khinh, cô bớt giả thần giả quỷ đi!" Cô ta quay sang ra lệnh cho nhân viên: "Quản lý đâu? Gọi quản lý khách sạn của các người ra đây!"
Tôi khoanh tay, nhàn nhã đáp: "Đừng gọi nữa, ông ta không đến đâu."
Thẩm Vũ Ninh liếc tôi một cái đầy ác ý.
"Cô nói không đến là không đến sao? Cô là ông chủ chắc, nực cười!"
Tôi nhướng mày: "Đoán đúng rồi đấy, giờ tôi chính là ông chủ."
Mới mua lại với giá gấp trăm lần giá trị thị trường của khách sạn này thôi.
Ở phía xa, bố mẹ và Thẩm Diệc An lững thững bước tới.
Thẩm Vũ Ninh thay đổi sắc mặt, khoác tay Phó Cận Ngôn để mách lẻo.
Cả nhóm người tiến lại gần.
Thẩm Diệc An nhìn tôi đầy khinh bỉ: "Thẩm Vũ Khinh, ra ngoài lăn lộn hai tháng mà đã biết c.h.é.m gió không cần soạn thảo rồi à?"
Phó Cận Ngôn hùa theo: "Đúng thế Khinh Khinh, cho dù cô có ghen tị với Ninh Ninh thế nào cũng không nên đùa giỡn vô lý như vậy."
"Ông chủ khách sạn K rõ ràng là chú họ của tôi, việc đặt tiệc cũng là tôi giúp liên hệ đấy."
Các vị khách đến sớm xung quanh nghe thấy tiếng động, đều ùa lại xem.
Chỉ trỏ về phía tôi.
Bố mẹ tôi mặt hằm hằm bước tới.
Mẹ tôi vừa mở miệng đã mang cái phong vị quen thuộc: "Thẩm Vũ Khinh, con vừa về nhà đã muốn làm loạn cả cái nhà này lên phải không? Lập tức xin lỗi Ninh Ninh và Cận Ngôn ngay!"
Thẩm Vũ Ninh thấy thế, cho rằng mình đã chiếm thế thượng phong về dư luận, đôi mắt đỏ hoe, nghiêm nghị nói: "Chị, em đã nhường nhịn hết lần này đến lần khác, nhưng đổi lại chẳng nhận được chút tôn trọng nào từ chị. Gia đình đối xử với chị hết lòng hết dạ, mà chị lại đáp lại bằng sự coi thường. Hôm nay vì gia đình, em nhất định sẽ không nhượng bộ nữa."
"Giả mạo ông chủ khách sạn, cố ý hủy tiệc của em, chị là đang gây rối trật tự công cộng, bây giờ em sẽ báo cảnh sát."
Tôi mỉm cười nhẹ, làm động tác mời cô ta cứ tự nhiên: "Được thôi, báo đi. Vừa hay, tôi cũng đã báo cảnh sát rồi."
Nghe thấy tôi cũng báo cảnh sát, sắc mặt người nhà họ Thẩm liền thay đổi.
"Mày báo cảnh sát cái gì? Mày còn có lý lẽ gì nữa?" Thẩm Diệc An chỉ tay vào mũi tôi.
"Ninh Ninh có lòng tốt gọi mày về tổ chức tiệc chung, mày không biết ơn thì thôi, còn chạy tới phá đám! Loại người ích kỷ như mày, căn bản không xứng làm con gái nhà họ Thẩm!"
Tôi cười lạnh: "Nói đủ chưa?"
"Trông anh cũng hung dữ gớm nhỉ, hay là qua nhà mới của tôi trông cửa đi! Năm năm tốt nghiệp này anh vào sòng bạc bao nhiêu lần, tiêu xài bao nhiêu tiền, nói về ích kỷ thì ai hơn được anh? Đúng là cái miệng không xương đường nào cũng nói được!"
Mẹ tôi đứng một bên lau nước mắt, khuôn mặt đầy đau khổ: "Sao tôi lại sinh ra đứa con như này, sớm biết thế này thì lúc đầu không nên đón mày từ dưới quê lên!"
Tôi quay sang nhìn mẹ: "Đừng có mở miệng ra là gọi đứa con này, hồi đó nếu các người chịu khó động não xác nhận lại giường bệnh ở bệnh viện, thì đâu có kết cục như hôm nay."
"Tổ chức cái tiệc mừng đỗ đại học quèn mà chạy tới diễn kịch tình thân với tôi, chê một mình Thẩm Vũ Ninh đóng chưa đủ kịch tính à, phải lôi tôi vào làm nền cho các người hả?"
"Mày hỗn láo! Sao mày dám nói chuyện với người lớn như thế?" Bố tôi tức giận vung tay định tát tôi.
Tôi quay người hắt cả cốc nước vào mặt ông ta.
"Sao? Bị bỏ rơi lâu quá, thấy tâm lý không cân bằng rồi à?"
"Vậy thì tôi chia đều cho mỗi người một ít nhé!"
"......"
Đúng lúc này, ngoài cổng khách sạn truyền đến một trận xôn xao.
Vài cảnh sát rẽ đám đông, sải bước tiến vào.
"Ai là Thẩm Vũ Ninh?"
Mắt Thẩm Vũ Ninh sáng lên, lập tức giơ tay đón lấy: "Chú cảnh sát! Là cháu báo cảnh sát! Cháu muốn khiếu nại cô ta, người này quấy rối vô lý trong khách sạn, gây mất trật tự công cộng, còn buông lời đe dọa."
Cảnh sát ánh mắt nghiêm nghị, trực tiếp đưa ra giấy triệu tập: "Thẩm Vũ Ninh, có người tố cáo cô có hành vi cố ý sửa đổi nguyện vọng thi đại học của người khác. Vì tính chất vụ việc nghiêm trọng, đã đủ tiêu chuẩn khởi tố hình sự, yêu cầu cô lập tức phối hợp cùng chúng tôi đi một chuyến."
12
Toàn trường lặng ngắt như tờ.
Thẩm Vũ Ninh c.h.ế.t lặng tại chỗ, chân mềm nhũn, suýt chút nữa ngã quỵ.
Bố mẹ và Thẩm Diệc An càng như bị sét đ.á.n.h, cả người cứng đờ tại chỗ.
"Không thể nào! Chuyện này tuyệt đối không thể nào!" Mẹ tôi là người đầu tiên hét lên, điên cuồng chắn trước mặt Thẩm Vũ Ninh, chột dạ nói: "Các đồng chí cảnh sát, các người có phải nhầm lẫn gì không? Ninh Ninh không thể nào làm chuyện như vậy!"
Thẩm Diệc An mặt cắt không còn giọt m.á.u, phụ họa: "Thẩm Vũ Khinh, mày bớt hù dọa đi! Nói không bằng chứng, mày có bằng chứng gì bảo là Ninh Ninh sửa?"
Tôi lấy điện thoại ra, thong thả mở khóa màn hình.
Nhấn nút phát.
[Chị à, em biết chị chưa nộp. Nhưng phận làm em, em không thể trơ mắt nhìn chị chống đối bố mẹ... Em đã đổi nguyện vọng giúp chị rồi.]
[Vẫn là Ninh Ninh nhà chúng ta...] Giọng mẹ tôi đầy vẻ hài lòng và nịnh nọt vang lên ngay sau đó.
Đoạn ghi âm phát trong sảnh lớn, từng câu từng chữ rõ mồn một như những cái tát vào mặt họ.
Tôi tắt đoạn cuối, lạnh lùng nhìn họ: “Còn muốn gây chuyện không?”
