Khi Nữ Chính Trà Xanh Bị Tước Hào Quang - Chương 4:"
Cập nhật lúc: 18/06/2026 13:40
Tôi nỗ lực ra sức mở mắt nhưng toàn thân như bị một vật nặng nghìn cân đè c.h.ặ.t, ngay cả một đầu ngón tay cũng không thể nhúc nhích nổi. Cho đến khi tiếng đóng cửa vang lên rầm một cái, tiếng bước chân của chị ta mới dần dần đi xa.
### 13
Đêm hôm đó, tôi đã mơ một giấc mơ.
Một giấc mơ vô cùng kỳ lạ. Trong mơ, Khương Huỳnh tôi là con một, hoàn toàn không có người chị gái sinh đôi nào cả. Từ nhỏ, sự khắc khổ và nỗ lực của tôi luôn nhận được lời tán dương từ mọi người. Tôi cũng rất nhanh bộc lộ được thiên phú thiên bẩm của mình trong lĩnh vực văn học.
Chu Hoài luôn theo đuổi tôi, nhưng vì nhận được quá nhiều lời tỏ tình nên tôi đã không đồng ý lời đề nghị của cậu ta. Sau khi giành giải nhất cuộc thi viết văn toàn quốc, tôi quen biết Giang Xuyên. Nhưng vì tính cách của cậu ta quá mức thất thường và tùy hứng, nên dù tôi có chuyển trường đến đây, tôi vẫn thẳng thắn bảo với cậu ta: *"Đợi đến khi chúng ta đứng ở cùng một vị trí đẳng cấp, rồi hãy nói chuyện đó sau."*
Giang Xuyên lại vô cùng kiên trì, bền bỉ đuổi theo sau lưng tôi. Cuối cùng, tôi cũng bị sự chân thành của cậu ta làm cho cảm động.
Chặng đường đời sau đó của tôi diễn ra vô cùng oanh liệt, tràn ngập những bước thăng trầm đại tài. Sau khi tự tay gầy dựng nên một đế chế thương mại của riêng mình, tôi đã viết lại toàn bộ hành trình những năm tháng đó thành một cuốn sách và đạt giải thưởng lớn. Cuốn sách ấy mang tên: *"Năm Tháng"*.
...
Tôi bừng tỉnh, mở choàng mắt ra và phát hiện toàn thân mình đã đầm đìa mồ hôi lạnh. Những cảnh tượng trong giấc mơ chân thật đến mức phảng phất như chính bản thân tôi đã từng tự mình trải qua vậy.
Đúng lúc này, giọng nói của Khương Nguyệt lại một lần nữa vang lên bên tai: "Tiểu Huỳnh."
Tôi ngước mắt nhìn lên. Chị ta đang đứng ở cửa phòng bệnh, khoác trên mình bộ váy lễ phục lộng lẫy, nụ cười ngọt ngào, điềm mỹ:
"Em còn nhớ không? Hôm nay là sinh nhật của hai đứa mình đấy."
"Bố bảo để chúc mừng chị thi đỗ Thủ khoa, tiệc sinh nhật năm nay sẽ gộp chung với tiệc mừng đỗ đại học để làm thật lớn."
"Tiếc quá nhỉ, Tiểu Huỳnh, em lại không thể đến chúc mừng chị rồi."
Phía ngoài cửa phòng bệnh, có tiếng người gõ gõ vào cửa kính thúc giục: "Đi thôi A Nguyệt, đừng đứng dây dưa với cái loại người trơ trẽn, không biết xấu hổ như con ch.ó hoang ấy làm gì cho mất thời gian."
Là giọng của Giang Xuyên. Thật nực cười làm sao, cậu ta đ.â.m gãy chân tôi nhưng không cần phải gánh chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào, giờ lại quay sang khinh bỉ, coi thường tôi. Loại thiếu gia ngậm thìa vàng, quen thói cao cao tại thượng như cậu ta quả thực luôn xem cuộc đời của những người bình thường như một món đồ chơi có thể tùy ý hủy hoại.
Tôi khẽ hạ hàng mi, nghe thấy Khương Nguyệt dùng giọng điệu có chút không đồng tình lên tiếng: "Cậu đừng nói thế chứ. Dù sao Tiểu Huỳnh cũng là em gái mình mà."
Tôi đột ngột lạnh lùng cắt ngang: "Ăn cắp đồ của tôi để có được tất cả những thứ này, chị cảm thấy sướng lắm đúng không?"
Chị ta sửng sốt nhìn tôi chằm chằm. Phải một lúc lâu sau, chị ta mới tức giận nói: "Mày biết rồi thì đã sao nào?"
"Hiện tại, tất cả mọi thứ của mày đều đã thuộc về tao."
Ném lại một câu cạn tình như vậy, chị ta như thể sợ tôi sẽ nói thêm lời nào khó nghe nữa nên lập tức xách làn váy bước nhanh ra ngoài.
Tôi nhìn căn phòng bệnh trống huếch trống hoác, khóe môi kéo lên một nụ cười giễu cợt: "Nhưng... chị chỉ có thể ăn cắp được những tác phẩm mà tôi đã viết ra mà thôi."
Còn bộ não của tôi, tư duy của tôi, những sự chứng kiến, suy nghĩ và cả những đốm lửa linh cảm va chạm chưa từng được viết ra thành sách kia, chỉ cần cho tôi một cây b.út, mọi thứ đều là ẩn số. Khương Nguyệt biết trước toàn bộ cốt truyện nên tự cho rằng mình có thể thao túng toàn cục. Nhưng đối với chị ta, điều chí mạng nhất chính là những thứ nằm ngoài tầm hiểu biết.
Còn về những kẻ trong giấc mơ kia — những người đáng lẽ ra phải yêu thương tôi, họ không phải là món hàng, họ có tư duy độc lập. Họ có thể dễ dàng bị cướp đi, chứng tỏ họ vốn dĩ chưa từng thuộc về tôi.
Tôi c.ắ.n răng chịu đựng cơn đau kịch liệt truyền ra từ cẳng chân và mắt cá chân để bước xuống giường, từng chút một dịch chuyển về phía cửa sổ.
Dưới khuôn viên vườn hoa của bệnh viện tư nhân, Khương Nguyệt lộng lẫy trong bộ lễ phục dạ hội màu bạc nạm kim cương, sánh bước bên cạnh Giang Xuyên. Chị ta bước lên chiếc Ferrari đỏ rực — chiếc xe suýt chút nữa đã nghiền nát đôi chân tôi, để lên đường tham dự bữa tiệc long trọng được tổ chức riêng cho mình. Lúc này, chắc hẳn chị ta đang đắc ý và khoái trá đến cực điểm.
"Nhưng mà... chị gái yêu quý ạ." Tôi áp tay lên tấm kính cửa sổ, khẽ thì thầm, "Thắng bại vẫn chưa phân định đâu, đừng vội vui mừng quá sớm."
### 14
Khi mùa hè dần khép lại, tôi cũng được xuất viện. Trên chân vẫn còn bó bột, nhưng nhờ chống nạng nên tôi đã có thể gượng đi lại được.
Khương Nguyệt lên Bắc Kinh nhập học, còn Giang Xuyên thì bị gia đình tống ra nước ngoài. Tôi chuyển đến một ngôi trường nội trú khác để bắt đầu hành trình học lại lớp 12.
Người đầu tiên tôi quen ở môi trường mới là cô bạn cùng bàn Phương Gia Ngọc — một cô gái tóc tém cá tính, tính tình hoạt bát, xởi lởi và cực kỳ tự nhiên.
"Khương Huỳnh ơi, cho tớ mượn bài tập chép với nào." Ngày đầu tiên khai giảng, sau khi tiết sinh hoạt đầu giờ kết thúc, cậu ấy mới lật đật chạy vào lớp, miệng còn ngậm nửa miếng bánh mì, lao vào vớ lấy bài kiểm tra của tôi chép lấy chép để.
Cậu ấy vừa chép vừa trầm trồ cảm thán: "Không thể nào, đề khó đến mức này mà cậu làm đúng hết sạch sành sanh luôn á?"
"Khủng khiếp thế này mà còn phải đi học lại á, cậu bị điên rồi à?"
Tôi bình thản đáp: "Hôm thi đại học tớ bị t.a.i n.ạ.n xe rách chân."
"..." Cậu ấy há hốc mồm, lúc này mới để ý thấy chân trái của tôi đang bó bột trắng xóa.
Nửa đêm hôm đó, Gia Ngọc nhắn tin cho tôi: *"Tớ không ngủ được, tớ thật đáng ch·ế·t mà."*
*"Cái mồm ăn mắm ăn muối này, bao giờ mới sửa được không biết nữa."*
Cậu ấy bảo để chuộc lỗi, từ nay về sau việc mua cơm, đi lấy nước hay bất cứ việc vặt vãnh nào cứ để cậu ấy bao trọn gói.
Khi không có Khương Nguyệt ở bên cạnh — kẻ luôn tìm mọi cách để lôi kéo những người xung quanh tôi về phe chị ta, tôi chợt nhận ra việc kết bạn hóa ra lại dễ dàng đến thế. Rất nhanh, tôi và Phương Gia Ngọc đã trở thành đôi bạn tri kỷ.
Có lẽ do bóng ma tâm lý từ quá khứ để lại, tôi không kìm được lòng mà hỏi cậu ấy về Khương Nguyệt. Phương Gia Ngọc lập tức bĩu môi, tràn ngập vẻ bất cần: "Chị cậu có giỏi giang đến mấy thì đó cũng là việc của chị ấy, tớ kết bạn chỉ dựa vào việc có hợp mắt nhau hay không thôi."
Và lời nói của cậu ấy đã sớm được kiểm chứng. Vào kỳ nghỉ lễ Quốc khánh, Khương Nguyệt về quê và tìm đến tận trường học của tôi. Chị ta lại dở trò cũ, nở nụ cười thân thiện nói với Gia Ngọc: "Chào cậu, mình là Khương Nguyệt, chị gái sinh đôi của Tiểu Huỳnh. Thời gian qua em gái mình đã làm phiền cậu nhiều rồi."
Phương Gia Ngọc liếc nhìn chị ta một cái, rồi âm thầm nắm lấy bàn tay đang run rẩy sau lưng của tôi, thẳng thắn đáp: "Tớ chẳng thấy cậu ấy làm phiền gì cả, cậu đừng có tùy tiện chụp mũ cho người khác."
Nụ cười trên môi Khương Nguyệt sượng trân: "Có phải cậu đang có hiểu lầm gì với mình không? Mình biết Tiểu Huỳnh luôn nghĩ rằng việc em ấy không thể đi thi đại học là lỗi của mình, nhưng thực ra..."
Lời chưa kịp dứt đã bị Phương Gia Ngọc thô bạo ngắt lời: "Làm ơn tránh đường giùm cái, tớ bị dị ứng với trà xanh."
### 15
Về đến phòng ký túc xá, cậu ấy mới buông bàn tay đã rịn đầy mồ hôi lạnh của tôi ra, bắt đầu cằn nhằn:
"Cậu căng thẳng cái gì chứ?"
"Cậu tưởng tớ dễ dàng bị bà chị trà xanh của cậu dắt mũi thế cơ à?"
Tôi im lặng mất hai giây, rồi hỏi: "Cậu không thấy chị ấy rất xinh đẹp sao?"
"Cũng thường thôi, chẳng đẹp bằng anh trai tớ."
"Tính cách của chị ấy cũng rất được lòng mọi người mà."
Phương Gia Ngọc cười nhạo một tiếng: "Dẫm đạp lên người khác để dát vàng lên mặt mình, loại tính cách đó mà cũng gọi là được lòng người ta hả?"
Tôi ngơ ngác nhìn cậu ấy, trong lòng bỗng dâng lên một nỗi xúc động nghẹn ngào muốn khóc. Đây là lần đầu tiên trong đời, một người ở bên cạnh tôi sau khi đã tiếp xúc với Khương Nguyệt vẫn kiên định lựa chọn đứng về phía tôi.
