Khi Nữ Chính Truyện Ngược Trở Nên Tỉnh Táo - Chương 1
Cập nhật lúc: 01/07/2026 04:03
1.
Lúc ăn cơm tối, điện thoại của chồng tôi kêu 'ting' một cái. Tôi đúng lúc lại muốn lấy cốc nước bên cạnh điện thoại của anh.
Vừa đưa tay ra, tôi đã thấy cơ thể anh cứng đờ.
Quen biết nhau 12 năm, tôi đã quá hiểu anh. Chỉ vì động tác này, tôi chắc chắn rằng điện thoại anh ấy có bí mật.
Tôi làm như không biết gì, cầm lấy ly nước uống.
Khi thấy tôi thì ra chỉ muốn uống nước, sự căng thẳng trong mắt anh mới dịu đi.
Có lẽ vì thấy hành động khi nãy quá rõ ràng, anh thuận tay cầm điện thoại đứng dậy, "Em ăn trước đi, anh đi vệ sinh."
Tôi vẫn làm như không có gì không ổn, gật đầu, không quên nở một nụ cười.
Tôi và Hứa Nghị mới đi lãnh chứng hồi tháng trước, đám cưới đã cũng định vào cuối năm nay.
Tất cả người thân, bạn bè của chúng tôi đã được thông báo tin mừng này nên tôi thật sự không muốn nháo nhào khiến người ta chê người vào thời điểm này.
Thế là tôi quyết định sẽ yên lặng mà theo dõi mọi chuyện.
Cơm nước xong, tôi bắt đầu viết thiệp mời cưới. Hứa Nghị ngồi bên cạnh xem điện thoại, tôi nhìn hình phản chiếu qua TV thì thấy anh đang gõ phím.
Tôi muốn gọi anh tới giúp, bỗng nhiên anh đứng dậy, không đợi tôi mở miệng đã nói: "Vợ ơi, tiểu Trương nói dự án có chút vấn đề, cần anh đến công ty ngay. Em cứ ngủ trước đi nhé, không cần chờ anh đâu."
Nói xong, anh hôn lên trán tôi một cái, cũng không để tôi nói câu nào đã nhanh ch.óng rời đi.
Tôi đứng bên cửa sổ nhìn anh chạy một mạch ra xe. Bây giờ đã là 9 giờ, tôi nghĩ nghĩ rồi gọi điện cho tiểu Trương.
Tiểu Trương nghe máy, rõ ràng có chút hoảng hốt: "Á, chị dâu à, dự án xảy ra vấn đề? A, dự án xảy ra vấn đề, nên em mới nhờ anh Hứa đến xử lí."
Nếu lúc đầu tôi còn hi vọng vào đoạn tình cảm 12 năm của tôi và Hứa Nghị thì bây giờ, sau khi nói chuyện với tiểu Trương, mọi hi vọng của tôi đều đã bị đập vỡ.
Rốt cuộc là có chuyện gì mà có thể làm cho Hứa Nghị không bao giờ nói dối lại có thể vì muốn ra ngoài mà đã nói dối?
Tôi bắt đầu bí mật quan sát nhất cử nhất động của anh.
Cứ như vậy, tôi dần phát hiện thời gian anh tan làm ngày càng muộn. Về nhà cũng nói với tôi mấy câu có lệ rồi lấy cớ mệt nên vào phòng ngủ. Có những hôm nửa đêm thức giấc tôi lại thấy anh còn chưa ngủ mà vẫn đang bấm điện thoại.
Tôi không làm mấy chuyện như cãi nhau được nên chỉ nói anh đi ngủ sớm chút, ai ngờ anh lại đề nghị chia phòng ngủ riêng, lí do là gần đây anh có nhiều việc phải giải quyết, giấc ngủ của tôi lại không tốt lắm, sợ ảnh hưởng tôi nghỉ ngơi.
Lòng tôi hoàn toàn nguội lạnh.
Dù không có bằng chứng xác thực nào nhưng dựa vào những dấu hiệu gần đây có thể thấy anh tám, chín phần mười là ở bên ngoài....
Vì để gần với chân tướng hơn, tôi tạm thời không làm ra chuyện gì.
Lần trước, tổ của anh ấy theo một dự án kía, công việc cũng rất bận rộn, tăng ca là chuyện như cơm bữa.
Lần đó tôi thông cảm anh vất vả, chuyện trong nhà cũng không để anh phải bận tâm nhiều, nhưng bây giờ tôi thấy việc đó không cần thiết nữa.
Thế là tôi thường xuyên làm phiền anh.
2.
Ví dụ như hôm nay, tôi đến trung tâm mua sắm để xem đồ nội thất, giữa trưa tôi cố tình gọi anh tới đón.
Ngữ khí của anh rõ ràng có chút không muốn, nhưng cuối cùng vẫn nhẹ nhàng nói như bình thường: "Vợ ơi, em tìm chỗ nào mát mát ngồi chờ anh lát nhé."
Hứa Nghị thật thông mình, dù cho không còn yêu tôi nữa, cũng không làm gì để tôi phát hiện.
Anh đến rất nhanh, vừa mở cửa xe tôi đã ngửi thấy một mùi hương thoang thoảng trong xe.
Tôi vẫn giả vờ không biết gì.
Sau khi lên xe, tôi thấy ghế phụ đã bị điều chỉnh.
Nhìn ánh mắt thâm tình của anh, tôi thật sự muốn vả cho anh vài cái tát thật mạnh.
"Điện thoại của em hết pin rồi, anh cho em mượn điện thoại chút nhé."
Tôi mỉm cười nhìn anh, quả nhiên, nụ cười trìu mếm bỗng cứng đờ, nhưng sau đó anh vẫn đưa điện thoại cho tôi.
Tôi có thói quen nhập ngày sinh của mình để mở khóa, thế nhưng hệ thống lại báo tôi nhập sai mật khẩu những 3 lần và phải chờ 30 giây nữa mới có thể tiếp tục nhập mật khẩu.
Thật ra việc mượn điện thoại của anh chính là một phép thử, nhưng tới cuối cùng, người tổn thương vẫn chỉ là tôi mà thôi.
Tôi luôn nghĩ rằng quyết định tồi tệ nhất trong cuộc đời này của mình chính là lúc đăng kí kết hôn với Hứa Nghị, sau đó đồng ý với anh sẽ trở thành bà nội trợ toàn thời gian.
Lương hàng năm của Hứa Nghị gần 7 con số, tất nhiên sẽ có thể để cho tôi có được cuộc sống tương đối sung túc. Mà tôi lại bị những lời ngon tiếng ngọt ấy dẫn dắt, lại thêm tình cảm nhiều năm của chúng tôi, cuối cùng tôi đã đồng ý vì tôn trọng quyết định của anh.
Sau khi từ chức, tôi có nhiều thời gian hơn để giải quyết những vấn đề liên quan đến đám cưới của chúng tôi. Tôi cũng thấy hạnh phúc và may mắn khi mà anh vẫn quan tâm đến tôi như trước dù cho tôi không có thu nhập.
Mà bây giờ, nhờ có công việc nội trợ toàn thời gian này, tôi mới có thể dành thời gian đi để ý từng cử chỉ, hành động của Hứa Nghị.
Buổi sáng, tôi cười hạnh phúc sau khi được anh hôn lên trán khi ăn sáng xong. Luôn tươi cười chuẩn bị mọi thứ cho anh đi làm. Nhưng khi anh vừa ra khỏi nhà, tôi liền đi rửa mặt ngay lập tức.
Tưởng tượng đến cảnh anh đã dùng miệng hôn người phụ nữ khác, thậm chí có thể đã làm nhiều chuyện quá phận hơn, tôi liền cảm thấy vô cùng ghê tởm.
Tôi cũng đi theo ra ngoài, một mạch đi về phía nam thành phố, cuối cùng đến một khu dân cư cao cấp mà taxi không thể vào.
Tôi đành ngồi chờ ở quán cafe đối diện.
Sáng nay anh nói cuộc họp hôm nay `không thể sử dụng điện thoại di động, nhưng tôi lại không biết công ty họ họp ở khu biệt thự này đấy.
May là anh ở trong đó không lâu lắm, khoảng tầm 10 phút sau, xe của anh đã đi ra, chỉ là trên ghế phụ đã có thêm 1 người phụ nữ nữa.
Người ngồi ở ghế phụ lái mở cửa sổ nên dù chỉ nhìn thoáng qua một cái tôi cũng có thể thấy rõ trong đó có ai.
Và thật bất ngờ, tôi cũng biết người phụ nữ đó.
Chỉ là có chút châm chọc, bởi người phụ nữ đó vậy mà lại là người mà trươc đây Hứa Nghị luôn miệng nói ghét.
Người phụ nữ đó là đồng nghiệp cùng công ty của Hứa Nghị, lớn hơn chúng tôi 2 tuổi, tên là Lý Tình.
Cô ấy đối với Hứa Nghị có thể nói là nhất kiến chung tình.
Trong vô số đêm trước đây, Hứa Nghị cho tôi xem tin nhắn đầy tình cảm của cô ấy cho anh, trong mắt đầy sự khinh thường.
Tôi vẫn đi theo sau xe của anh ấy.
Hôm nay là ngày lễ tình nhân, tôi thấy Hứa Nghị cùng Lý Tình cùng nhau đi xem phim, đi mua sắm. Trong toàn bộ thời gian, hai người lúc nào cũng tay trong tay. Khi qua đường anh chu đáo để cô đi bên trong, luôn chăm sóc cô vô cùng tỉ mỉ. Hai người không khác gì những cặp đôi bình thường, ngọt ngào làm tất cả những chuyện mà hai người yêu nhau thường làm vô cùng tự nhiên.
Qua tấm kính, tôi thấy nụ cười trên môi Hứa Nghị so với nụ cười giả tạo tiêu chuẩn khi đối diện với tôi rõ ràng là ấm áp hơn rất nhiều.
Rất nhiều lần tôi muốn lao đến chất vấn anh, muốn biết anh sẽ biểu hiện thế nào sau khi nhìn thấy tôi, liệu anh có hoảng sợ hay áy náy không, nhưng cuối cùng, tôi vẫn không làm gì cả, chỉ im lặng chụp lại toàn bộ những khoảnh khắc thân mật của hai người.
Sau đó, tôi gọi cho anh.
Bước chân anh dừng lại một chút, theo bản năng nhìn sang người bên cạnh.
Lý Tình cơ hồ biết là ai gọi, cô ấy cười cười, rất là ân cần nói: "Anh trả lời đi, em sẽ tránh đi một lát."
Hứa Nghị nắm lấy tay cô ấy, như sợ cô tức giận, nói: "Không cần, anh không nghe là được."
Giây tiếp theo, anh ấn cúp điện thoại của tôi, sau đó tôi nhận được tin nhắn của anh: [Vợ ơi, anh vẫn đang họp, khi nào xong việc anh sẽ gọi lại cho em.]
Sau đó anh cất điện thoại vào túi, một lần nữa choàng tay qua vai Lý Tình, hai người sánh vai nhau bước vào khách sạn.
Tôi cảm thấy như bị hàng trăm người đang thay nhau vả vào mặt mình, vừa tức giận, vừa xấu hổ.
Tôi không dám theo hai người đó vào, sợ phải nhìn thấy cảnh tượng còn kinh tởm hơn nữa thế nhưng lí trí nói cho tôi biết, tôi nhất định phải đi vào.
Khách sạn không cao cấp lắm, cách âm rất kém.
Nghe thấy chồng mình hoan hoan ái ái với người phụ nữ khác, tim tôi như thắt lại.
Tôi như người máy được lập trình sẵn, bật điện thoại ra khi âm.
Nghe Lý Tình da diết gọi tên Hứa Nghị mà không khỏi siết c.h.ặ.t điện thoại trong tay.
Không biết qua bao lâu, phòng bên cạnh cuối cùng cũng trở nên yên tĩnh. Khoảng nửa tiếng sau, bên đó vang lên tiếng đóng cửa.
Tôi vẫn đi theo sau hai người họ.
Buổi trưa, Hứa Nghị cùng Lý Tình đi gặp bạn của cô ấy, là một đôi khác.
Tôi như người ngoài cuộc quan sát hỉ nộ ái ố của bọn họ.
Cuối cùng, tôi thấy Lý Tình nhìn thẳng vào ống kính của tôi.
Cô ấy không có vẻ gì là ngạc nhiên khi nhìn thấy tôi, thậm chí còn nở một nụ cười thật tươi với tôi.
