Khi Show Sinh Tồn Biến Thành Trò Chơi Tử Thần - Chương 6

Cập nhật lúc: 19/06/2026 09:01

Lần đầu tiên tôi và Tề Chấn gặp nhau là mười năm trước, trong đoàn phim “Dự Báo T.ử Vong”.

Tôi mặc quần áo chạy nạn, mặt bôi đen vàng lấm lem, vừa uống nước vừa đọc kịch bản. Đột nhiên có một bàn tay lớn vươn tới, giữ trán tôi lại.

Tôi tức giận gạt bàn tay kia ra, lại phát hiện chỉ cần đi thêm một bước nữa, mình đã đ.â.m thẳng vào tường.

Tề Chấn đứng bên cạnh tôi, quay lưng về phía ánh mặt trời.

Cả người áo trắng quần trắng.

Đôi mắt đào hoa xinh đẹp hơi nheo lại, trong đồng t.ử có ánh sáng lấp lánh.

Vài cánh hoa anh đào đỏ rực bay qua bên mặt anh, nhuộm trong không khí một mùi hương ngòn ngọt, nhưng vẫn không rực rỡ bằng khóe môi đang cong lên của anh.

“Hạ Băng Cam, cô còn chăm chỉ hơn tôi à?”

Sau này chúng tôi bận rộn chuyện học hành và sự nghiệp, rất ít gặp nhau, chỉ hợp tác ba lần.

Nhưng mỗi khi tôi không hiểu được nhân vật, tôi đều lôi tác phẩm của thiên tài diễn xuất Tề Chấn ra nghiền ngẫm, hoặc trực tiếp gọi điện hỏi anh.

Năm ngoái, hai chúng tôi lần lượt đoạt danh hiệu Ảnh đế và Ảnh hậu.

Cuối cùng tôi lấy hết dũng khí hẹn anh ăn mừng.

Đêm đó tôi uống nhiều, đứng trên sân thượng, nghiêng đầu cười ngốc với anh.

“Tề Chấn, anh biết không, tôi không giống anh. Tôi không phải thiên tài. Diễn xuất của tôi đều dựa vào công phu c.h.ế.t. Diễn ni cô thì tới am ni cô ngồi thiền, diễn địa sư thì nhận một sư phụ, tốn hai năm nghiên cứu đủ loại huyền học…”

“Ngoại trừ học tập, tôi dành toàn bộ thời gian cho diễn xuất. Tôi không có thời gian tham gia show, quay quảng cáo, trò chuyện với fan. Không ai thích tôi cả.”

“Họ cười nhạo tôi không có nữ tính, nói không chừng là T. Thời đại này khoan dung, cần dị loại, cho nên mới để tôi làm Ảnh hậu.”

“Không chỉ phụ nữ không thích tôi, đàn ông cũng ghét tôi.”

Đôi mắt Tề Chấn trong đêm tối giống như đầm nước sâu không thấy đáy.

“Cá một ván không? Trong số những người đàn ông từng tiếp xúc với cô, ít nhất có hơn một nửa thích cô. Cô muốn ăn mặc thế nào, thích làm gì, đều là tốt nhất.”

“Cảm ơn, dù biết rất giả nhưng vẫn được an ủi.”

“Cá không? Ai thua phải làm cho đối phương một chuyện.”

Tề Chấn lấy điện thoại của tôi, bắt đầu soạn tin nhắn:

“Cho cậu một cơ hội, thích tôi thì tỏ tình ngay bây giờ.”

Tôi thấy anh định gửi hàng loạt, rượu lập tức tỉnh phân nửa, vội nhào tới cướp điện thoại.

“Đại ca, anh muốn tôi c.h.ế.t xã hội à?”

“Nhận thua?”

Anh cầm điện thoại, đưa tay ra ngoài lan can.

Tuy tôi cao, nhưng thấp hơn anh nửa cái đầu. Dù dán sát người anh cũng không với tới, chỉ có thể tủi thân cầu toàn.

“Nhận thua. Đại ca nói đi, muốn tôi làm gì cho anh?”

“Kết hôn.”

Nhưng sau khi cùng anh đăng ký kết hôn, tôi mới biết, anh chỉ lợi dụng tôi để ứng phó với người nhà.

Trong nhật ký của Tề Chấn viết rõ ràng rành mạch: bạch nguyệt quang từng bỏ rơi anh gần đây đã ly hôn, anh muốn nối lại tiền duyên với cô ấy.

Ha ha.

Vòng vo nửa ngày, hóa ra văn học thế thân đang chờ tôi ở đây.

Nhà họ Tề không chấp nhận phụ nữ đã ly hôn, cho nên Tề Chấn kết hôn với tôi, rồi trong thời gian ngắn nhất biến mình thành đàn ông đã ly hôn, để xứng đôi với bạch nguyệt quang?

Tôi, Hạ Băng Cam, dù không có đàn ông thích, cũng không đến mức hèn mọn thế chứ?

Vì vậy tôi ra tay trước, đề nghị ly hôn.

Hiện giờ Tề Chấn còn chưa ký vào đơn ly hôn, anh không thể c.h.ế.t.

Nếu không tôi sẽ biến thành góa phụ.

Thế là tôi hủy chế độ lực sĩ, dùng chế độ bình thường vật tay với anh.

Ai ngờ Tề Chấn chỉ nắm tay tôi, hoàn toàn không có ý định dùng sức.

Thấy năm phút quy định sắp trôi qua, tôi không nhịn được sốt ruột:

“Không muốn sống nữa à?”

“Chẳng phải cô không muốn sống trước sao? Nếu đã xem mạng tôi quan trọng hơn mạng mình, vậy đừng nhắc chuyện ly hôn nữa. Tôi đồng ý kết hôn bí mật đã là nhượng bộ lớn nhất rồi.”

Không đợi tôi kịp phản ứng, Tề Chấn quay đầu nhìn bóng đen trong sương.

“Thứ này không hề nói người thắng là người vượt qua. Trận thi này có lẽ không đơn giản như vậy.”

Nhờ anh nhắc nhở, tôi cũng cảm thấy cuộc thi này quả thật có huyền cơ, giống như được thiết kế nhắm vào nhân tính.

Cuộc thi chỉ có ba ải, mà con người vừa hay có ba độc.

Tham: nhiễm ái bởi ngũ d.ụ.c, nhất định phải có bằng được.

Sân: tâm bất an, nóng nảy, oán hận.

Si: không phân thiện ác, sinh vọng niệm.

Ải thứ nhất nhìn như kiểm tra trí lực, nhưng đề bài quá đơn giản. Những người bị trừng phạt đều phạm tội vì sắc, có thể quy vào “si”.

Ải thứ hai bề ngoài là so thể lực, hẳn cũng không phải trừng phạt người yếu, mà là trừng phạt một loại nguyên tội nào đó.

Ba khách mời vừa c.h.ế.t đều ở trạng thái giận dữ.

Cũng chính là “sân”.

Vậy trọng điểm của trận này rất có thể không phải ai thua ai thắng, mà là trong lúc vật tay, ai nảy sinh sát ý hay oán niệm với đối thủ.

Ai động “sân”, người đó sẽ c.h.ế.t.

Tôi nói suy nghĩ của mình ra.

Tề Chấn càng trở nên lười nhác, dứt khoát đan mười ngón tay với tôi.

Ngọc Quyết đứng bên cạnh tôi vểnh tai nghe, sau khi nghe xong thì lớn tiếng lặp lại:

“Ý của chị là chỉ cần không có lòng hiếu thắng, trận này sẽ thắng sao?”

Giọng cậu ta lớn đến mức tất cả đều nghe thấy.

Nhưng không ít khách mời phản bác:

“Câm miệng! Đừng hòng d.a.o động chúng tôi!”

Fan nhìn thấy cảnh này cũng loạn thành một đoàn, bình luận đủ loại.

“Hỏa Hỏa, đừng nghe bánh tôm, thua là xong đời đấy.”

“Bánh tôm mau thua ảnh đế đi, tôi khuyên cô đừng làm tội nhân thiên cổ.”

“Mọi người tuyệt đối đừng tàn sát lẫn nhau, cảnh sát đã bao vây nơi này rồi.”

“Không đúng, cảnh sát nói trong trường không có ai, rốt cuộc họ đang ở đâu?”

Hoặc là tà ma dùng thuật che mắt với cảnh sát.

Hoặc chúng tôi bị nhốt trong dị không gian do nó tạo ra.

Hoặc cả hai đều có.

Tôi yên lặng nghĩ, không nói ra.

Vất vả lắm mới gom được chút fan, đừng để họ cảm thấy tôi mê tín phong kiến rồi bỏ chạy.

Hướng Hỏa đang vật tay với Ngọc Quyết, sắc mặt lúc âm lúc dương. Ước chừng cô ta muốn lén nắm cổ tay Ngọc Quyết, đ.á.n.h bất ngờ. Nhưng Ngọc Quyết căn bản không thèm để ý đến cô ta, cứ vây quanh tôi gọi “chị ơi chị à”.

Cậu ta còn không ngừng khen tôi cực kỳ lợi hại, cực kỳ thông minh, cực kỳ thiện lương, là ánh sáng của giới giải trí.

Nói đến mức Tề Chấn mất kiên nhẫn, vươn một tay đ.ấ.m cậu ta.

Hướng Hỏa gấp đến xoay vòng vòng, nhìn cánh tay cẳng chân mảnh khảnh của mình, lại không dám đối đầu trực diện với Ngọc Quyết.

Cuối cùng, tiếng chuông ch.ói tai vang lên.

Mười khách mời bất phân thắng bại, đầu lần lượt rơi xuống như dưa hấu chín.

Hóa ra bóng đen trong sương vươn ra chiếc lưỡi vừa nhỏ vừa dài như dây thép, quấn quanh cổ họ, cắt đứt.

15 - 10 = 5.

Người vượt qua ải thứ hai gồm có tôi, Tề Chấn, Ngọc Quyết, Hướng Hỏa đang trợn mắt há miệng, và nữ diễn viên tiểu phẩm rút trúng thẻ số 8.

Cô ấy vì sống sót sau t.a.i n.ạ.n mà lại kích động khóc lên.

Sau khi bóng đen tuyên bố chúng tôi chiến thắng, nó mang theo sương mù rời khỏi phòng học.

Tiếp theo hẳn là đề kiểm tra phẩm đức, nguyên tội bị trừng phạt là lòng tham của con người.

Nhưng con người làm sao có thể không có tham niệm?

Tôi bất an chờ rất lâu, vẫn không thấy giáo viên mới bước vào.

Ngọc Quyết không sợ c.h.ế.t chạy ra cửa nhìn một cái, vui mừng vẫy tay với chúng tôi:

“Sương mù bên ngoài tan rồi, hình như chúng ta có thể ra ngoài.”

Fan của Tề Chấn và fan của Hướng Hỏa thấy vậy đoàn kết chưa từng có.

“Mau đi thôi! Trường này đáng sợ quá! May mà Hỏa Hỏa và ảnh đế không sao!”

“Tín nữ nguyện ăn chay cả đời, phù hộ Hỏa Hỏa và ảnh đế bình an!”

Tôi cũng có thêm hai ba fan mới, phát ra tiếng nói yếu ớt.

“Băng Cam phải bảo vệ mọi người nhé! Ảnh đế dựa vào chị đấy!”

“May mà ảnh đế và Nước Cam tin tưởng lẫn nhau, hai người họ cũng khá có cảm giác CP, kiểu cường cường.”

“Ánh mắt không tệ.”

Tề Chấn cong môi khen một fan của tôi, rồi kéo tay tôi bước ra khỏi phòng học mở đường.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.