Khi Số Phận Mỉm Cười - Chương 4

Cập nhật lúc: 25/07/2026 05:01

Tôi hơi tiếc nuối đi ra phòng khách xem tivi cùng An An. Vốn còn định trêu chọc Hứa Triệt thời trẻ một chút, ai ngờ cậu nhóc này phòng tôi kỹ thật.

Vừa mới ngồi xuống, An An đã ôm lấy cánh tay tôi:

- Sáng mai mẹ có thể cùng bố đưa con đi học không ạ?

Nụ cười trên mặt tôi khựng lại:

- Để bố đưa con đi học nhé? Tan học mẹ sẽ đến đón con.

Trường của An An yêu cầu trước bảy giờ rưỡi phải có mặt để học buổi đọc sáng. Con bé còn nhỏ nên dậy nổi, còn tôi thì dậy kiểu gì nổi!

Suốt một tháng nay, sáng nào tôi cũng nghĩ đủ mọi lý do để xin giáo viên chủ nhiệm cho con đến muộn, rồi tất tả chạy đôn chạy đáo, cố gắng đưa con đến trường trước chín giờ.

Giờ có Hứa Triệt ở đây, chuyện đưa An An đi học cuối cùng cũng không cần tôi lo nữa.

Đang thầm mừng vì từ nay có thể ngủ đến lúc tự tỉnh, thì chiếc đèn trên đầu bỗng nhấp nháy dữ dội hai cái rồi tắt phụt.

An An chui vào lòng tôi:

- Tối quá.

Tôi dỗ dành con bé mấy câu, đang định đi xem cầu d.a.o điện thì chợt nhớ ra...

Trong phòng tắm vẫn còn một người.

Phản ứng của Hứa Triệt khá bình tĩnh. Cậu đã quấn một chiếc khăn tắm quanh eo rồi bước ra ngoài, vừa hay đụng mặt tôi.

Tôi nhìn cơ bụng của cậu thêm mấy lần.

Trên đó vẫn còn đọng những giọt nước mới, trong bóng tối phản chiếu ánh đèn pin lấp lánh trong suốt. Chúng khẽ lăn xuống, men theo đường nhân ngư rồi biến mất.

Tôi híp mắt.

- Mặc ít thế này, không lạnh à?

Bây giờ mới đầu xuân thôi.

- Tôi còn chưa tắm xong.

Hứa Triệt dường như nhận ra ánh mắt của tôi, giả vờ như không có chuyện gì kéo chiếc khăn tắm lên cao thêm một chút, nghiêm túc hỏi:

- Cầu d.a.o điện ở đâu?

Tôi bị bộ dạng che đầu hở đuôi của cậu chọc cười:

- Sao tai anh đỏ thế? Trong phòng tắm nóng lắm à?

- Nhà cô bật sưởi mạnh quá.

- Ồ...

Tôi đưa tay nhéo vành tai cậu một cái, cười hì hì:

- Nhưng em có bật sưởi đâu.

Tôi dồn Hứa Triệt vào sát tường.

Đầu gối chống giữa hai chân cậu, một tay chống lên tường, tay còn lại từ từ lần xuống, từ cằm, cổ, đến xương quai xanh rồi eo bụng.

Trong bóng tối, khi thị giác bị suy yếu, những giác quan khác lại trở nên nhạy bén hơn.

- Hửm? Sao người anh nóng thế?

Hứa Triệt cúi đầu.

Mái tóc còn vương hơi nước lướt qua trán tôi, cảm giác lạnh buốt, ẩm ướt khiến người ta bất giác run lên.

- Đừng quậy nữa, buông tay.

Giọng cậu khàn hơn bình thường rất nhiều, trầm thấp và nóng bỏng.

Tôi hơi sững lại.

Đột nhiên cảm thấy có thứ gì đó cứng rắn đang tì lên bụng dưới mình.

Không nghĩ nhiều, tôi đưa tay nắm lấy luôn. Nó lập tức phình lớn hơn hẳn trong lòng bàn tay tôi, lớn đến mức suýt nữa không cầm nổi.

Bên tai vang lên giọng nói vừa xấu hổ vừa tức tối của Hứa Triệt:

- Ninh Nguyệt Di!

Đúng lúc ấy, một luồng sáng trắng ch.ói mắt lóe lên, trước mắt bỗng sáng rực.

Tiếng An An gọi tôi từ phòng khách vọng tới.

Tôi khẽ ho hai tiếng, lùi về sau một bước, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra:

- An An gọi em rồi, anh tiếp tục tắm đi.

Hứa Triệt đỏ bừng mặt, dùng sức siết c.h.ặ.t chiếc khăn tắm, không nói một lời quay đầu trở lại phòng tắm.

Tôi nhìn theo bóng lưng cậu.

Bờ vai và tấm lưng gầy gò trắng nhợt, màu da khác hẳn cánh tay vì ranh giới rám nắng rõ rệt, nhưng da thịt lại nguyên vẹn, không hề có bất cứ vết sẹo dữ tợn nào.

Tôi khẽ cau mày.

Ở tương lai, khi tôi quen Hứa Triệt, trên lưng anh đã có một vết sẹo dữ dội chạy xuyên suốt cả tấm lưng, nhìn vô cùng đáng sợ.

Tôi từng hỏi nguyên nhân, nhưng anh không chịu nói.

Có lẽ đó chẳng phải ký ức gì vui vẻ, nên về sau tôi cũng không nhắc lại nữa.

Thế nhưng bây giờ trên người anh vẫn chưa có vết sẹo ấy.

Xem ra đó là vết thương phải chịu về sau.

7

Lúc tôi thức dậy vào ngày hôm sau thì đã gần trưa.

Hứa Triệt từ sớm đã nấu xong cả một bàn thức ăn, ngồi đợi tôi trong phòng khách.

Nhìn những món ăn trên bàn đủ cả sắc, hương lẫn vị, mắt tôi lập tức sáng lên.

Tôm om dầu, ức gà xào giấm, khoai tây sợi chua cay, xà lách sốt dầu hào...

Toàn là những món tôi thích ăn.

Tôi gắp một miếng ức gà. Thịt mềm mọng, thấm vị, hương thơm còn đọng lại nơi đầu lưỡi và kẽ răng.

Là hương vị khiến tôi nhớ nhung vô cùng.

- Sao anh biết em thích ăn những món này?

Hứa Triệt vẫn cứng miệng hơn ai hết:

- Làm bừa thôi. Cô thích là được.

Tôi nghiêng đầu, hai tay chống cằm nhìn cậu:

- Chồng ơi.

Hứa Triệt đang uống nước.

Bất ngờ bị sặc, mặt lập tức đỏ bừng, một tay che miệng ho dữ dội.

- Cô... cô muốn làm gì? Bây giờ vẫn là ban ngày...

- Em biết mà.

Tôi chớp chớp mắt, làm ra vẻ vô tội:

- Người ta chỉ muốn nhờ anh bóc giúp con tôm thôi. Anh nghĩ đi đâu vậy?

Hứa Triệt bị câu nói ấy của tôi chặn họng, tức đến trừng mắt nhìn tôi:

- Sai bảo tôi thành nghiện rồi à? Cô không có tay chắc?

Miệng thì nói vậy, nhưng hai tay cậu đã rất thành thật bắt đầu bóc tôm, ngay cả chỉ tôm cũng cẩn thận rút sạch sẽ. Từng con tôm đã bóc xong được xếp ngay ngắn vào trong đĩa.

Vừa ăn, tôi vừa dò xét thái độ của Hứa Triệt.

Ở độ tuổi này đáng lẽ cậu phải chuẩn bị thi đại học. Nhưng vì đã bỏ học hơn hai năm, bây giờ chỉ có thể bắt đầu lại từ đầu.

Chỉ là vừa nhắc đến chuyện trường học, sắc mặt Hứa Triệt đã lập tức trở nên rất khó coi.

Không cần suy nghĩ, cậu liền phủ nhận đề nghị của tôi:

- Tôi chỉ ở đây tám tháng. Sau đó thế nào cũng chẳng liên quan đến cô nữa, không cần phí tâm.

- Anh cũng biết mình còn phải ở chỗ em tám tháng cơ à?

Tôi nhướng mày, giọng điệu không cho phép cãi lại.

- Trước khi rời đi, anh phải nghe lời em. Vậy nên dưỡng thương cho tốt rồi quay lại trường học.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Khi Số Phận Mỉm Cười - Chương 4: Chương 4 | MonkeyD