Khi Tôi Đến Nhà Dắt Chó Và Phát Hiện Chủ Của Nó Là Đại Soái Ca - Chương 102

Cập nhật lúc: 25/02/2026 22:17

Trì Tri Vũ nghe rất say mê, anh đã đ.á.n.h máy chữ "Landscape" rất nhiều lần trong tài liệu. Cũng đêm hôm đó khi đang viết bài thuyết trình (pre), anh vội uống nước nên vô tình làm vỡ chiếc ly thủy tinh cạnh tay.

Anh ngồi xổm xuống nhặt nhạnh, phân biệt những mảnh vụn trong vệt nước đang loang ra. Khi tìm thấy mảnh thứ ba, anh như bị ma xui quỷ khiến đã ấn nó vào mặt trong cánh tay trái, nhẹ nhàng vạch ra một vết dài trên làn da sạch sẽ.

Những giọt m.á.u rỉ ra, thấm đẫm vết cắt thủy tinh. Anh đột nhiên có cảm giác như mình đang rò rỉ ra khỏi bình formol, như thể bản thân vừa được mở ra. Chẳng thấy đau chút nào, trái lại còn có một sự hưng phấn kỳ lạ và rợn người.

Anh chảy tràn xuống mặt đất, vì tiếp xúc với không khí nên làn da nhanh ch.óng già nua và nhăn nheo, một Trì Tri Vũ hoàn mỹ như chị gái mình, từ đó biến mất. Anh say mê cúi đầu nhìn vệt chất lỏng không còn loang ra nữa, trông nó giống như cái bóng của chú voi con.

Tối hôm đó anh dùng hai miếng urgo dán kín chỗ đó lại. Trời nóng, thay áo ngắn tay, hai miếng urgo vẫn nằm đó, thu hút sự chú ý của những người khác nhau.

Bạn học hỏi anh bị sao thế, anh bảo lúc dọn dẹp vô tình bị dây thép quẹt trúng.

Chị gái hỏi anh bị sao thế, anh bảo trêu mèo hoang nên bị nó làm bị thương nhầm.

Nio hỏi anh bị sao thế, anh bảo đi đường không nhìn nên ngã một cái trầy xước.

Anh không ngại bị nhìn thấy, nhưng hôm Thư Lật hỏi đến, anh đã sợ muốn c.h.ế.t. May mà anh luôn có đủ các loại lý do để đối phó với mọi người. Anh cũng tự nhủ với bản thân rằng, anh đã cai được cái "Abebe" vặn vẹo này rồi.

Trì Tri Vũ đóng khung chat WeChat đang tư vấn chị gái xem chỗ nào xóa sẹo bằng laser. Chỗ chị ấy sóng không tốt lắm nên trả lời đứt quãng, còn trêu rằng: "Sẹo của em không lẽ mọc ở chỗ nào kỳ quặc lắm hay sao mà lại để tâm thế."

Trì Tri Vũ: .

Chẳng buồn quan tâm chị ấy. Anh nhắn tin cho Thư Lật hỏi cô đang làm gì?

Cô gửi qua hai tấm ảnh chụp màn hình bài đăng tuyển người trên Xiaohongshu và nhóm Douban: "Em định tìm một quản kho."

Trì Tri Vũ ngẩn ra: "Hả?"

Thư Lật đáp: "Hả gì mà hả, một mình em lo không xuể nữa rồi."

Trì Tri Vũ mím môi một lát: "Chẳng phải còn có anh sao? Sao em lại sa thải bất hợp pháp, tự ý chấm dứt hợp đồng lao động mà chưa thông qua thỏa thuận thế?"

Thư Lật nói: "Đâu có, đây chẳng phải đang thỏa thuận với anh sao. Tháng Bảy rồi, tháng sau anh phải quay lại trường rồi còn gì, phải chuẩn bị bao nhiêu thủ tục và việc quá cảnh nữa, sao có thể tối ngày làm tiểu công nhân cho em mãi được."

Trì Tri Vũ bảo: "Tháng này anh vẫn còn trụ được mà."

Thư Lật nói: "Quản kho đâu phải phỏng vấn cái là được người ưng ý ngay, anh xem chúng mình tìm studio mất bao lâu. Yên tâm đi, yêu cầu hàng đầu của em là: Nữ giới!"

Trì Tri Vũ hừ mũi trong lòng: Đó là việc em nên làm.

Anh hỏi một cách không mấy vui vẻ: "Thế anh còn làm được gì nữa?"

Thư Lật nói: "Làm tốt vai trò bạn trai của anh đi. Anh có cần xem trước giáo trình hay nghe lại mấy bài giảng (lecture) cũ không?"

Trì Tri Vũ bật cười: "Em cũng hiểu biết gớm nhỉ."

Thư Lật: "Tất nhiên rồi, Xiaohongshu của em đã tự động nhận diện em là du học sinh rồi đấy, tin tức du học còn nhiều hơn chia sẻ văn phòng phẩm."

Trì Tri Vũ nửa tin nửa ngờ: "Thật không, chụp màn hình anh xem?"

Thư Lật: ...

Thư Lật: [Hình ảnh]

Trì Tri Vũ phóng to ảnh ra, mỉm cười nhếch môi, khoanh tròn một mục ở giữa: Cái chỗ 10 cách làm nũng khiến bạn trai không cưỡng lại được này là gì đây? Gửi link anh xem với.

Thư Lật: Hôm nay đặc biệt thích anh.

Thư Lật: Anh trai sao vừa tốt vừa đẹp trai thế nhỉ.

Thư Lật: Sao em ngày càng không thể rời xa anh được rồi.

Thư Lật: Hôm nay anh chưa cho em nụ hôn chúc ngủ ngon, ưm, em không vui đâu.

Trì Tri Vũ cười không dứt, lại chạy ra phòng khách hú hét như người sói biến hình, làm Bột Bột đang ngủ gật sợ đến mức chạy xa tám trăm dặm quay lại sủa om sòm. Anh phớt lờ nó, ngồi lại sofa trả lời tin nhắn, giả bộ bình tĩnh: Không có bản tin nhắn thoại à?

Thư Lật: Trong mơ có đầy đấy.

Trì Tri Vũ: ...

Lại hỏi vòng vo: Gọi video nhé?

Thư Lật: Em sắp ngủ rồi.

Trì Tri Vũ: Xì, đúng là có gan làm loạn mà không có gan chịu trận.

Thư Lật: Gọi video làm gì?

Trì Tri Vũ (học đi đôi với hành): Hôm nay em vẫn chưa cho anh nụ hôn chúc ngủ ngon, ưm, anh không vui đâu.

Thư Lật chịu thua, gửi qua một: /emoji đôi môi

Trì Tri Vũ cười mím chi: Em đ.á.n.h răng chưa đấy?

Đối phương đã thu hồi một tin nhắn.

Trì Tri Vũ: Đừng mà.

Thư Lật: Cho anh chừa cái tội cái miệng hại cái thân.

Trì Tri Vũ: Đúng là anh nợ hơi nhiều thật, ngày mai anh tìm em trả nhé.

***

Mấy ngày sau đó, Thư Lật đều dành ra một tiếng để phỏng vấn nhân viên ứng tuyển, từ những người dì đã ngoài bốn mươi cho đến những cô bé vừa đủ mười tám tuổi đang nghỉ học ở nhà, người đến nườm nượp nhưng tiếc là đều không mấy hợp ý cô.

Sau khi trao đổi và quan sát, cô chỉ đành khéo léo từ chối. Còn Trì Tri Vũ, người đã quay lại làm một "phú quý nhàn nhân", cũng không vì thế mà bỏ bê công việc. Mỗi ngày đúng chín giờ anh đều có mặt báo danh, mang theo đủ loại trái cây tươi đã cắt sẵn, phụ giúp đến mười một giờ, sau đó lại chẳng quản ngại đường xa quay về Vân Đình lấy hộp cơm mang đến ăn trưa cùng Thư Lật.

Hôm nay vừa vào cửa, anh đã buông lời mỉa mai: "Chào HR Thư, hôm nay đã tuyển được người chưa?" Thư Lật gạch đi một cái tên mới trong sổ tay, thở dài: "Đường còn dài lắm..."

Trì Tri Vũ kéo một chiếc ghế nhựa ngồi xuống bên cạnh cô: "Thay vì nói đường dài, chẳng thà nói là do vật tham chiếu quá hoàn hảo. Đã có một đắc lực can tướng đứng ngay trước mắt thế này thì ai mà thèm nhìn mấy kẻ nửa mùa kia nữa."

Thư Lật liếc xéo anh, cười khan hai tiếng "hì hì", giúp anh mở hộp giữ nhiệt: "Em thừa nhận anh rất cừ, vừa làm được bộ mặt đại diện ở tiền sảnh, vừa làm được nòng cốt hậu cần,"

Cô đón lấy đôi đũa anh đưa, gắp một ngọn măng tây xanh giòn, dùng tay đỡ phía dưới rồi đưa lên miệng Trì Tri Vũ: "Nhưng công ty sợ nhất điều gì anh biết không? Sợ nhất là nhân viên không ổn định."

"Anh không ổn định chỗ nào chứ!" Trì Tri Vũ gắt lên, lập tức bị ngọn măng tây chặn miệng. Anh lùa miếng măng vào, lầm bầm biện minh: "Chỉ cần em không muốn, anh có thể không ra nước ngoài."

"Anh điên rồi à," cô dùng khuỷu tay cảnh cáo: "Đừng có mà nảy sinh cái ý nghĩ đó."

"Anh đã tìm hiểu rồi, trong tỉnh có không ít trường đại học có chương trình quốc tế 3+1 hoặc 2+2, anh có thể chuyển sang học cái đó, như vậy cũng không cần rời khỏi Hàng Châu, ngày nào cũng có thể dính lấy em."

Thư Lật thật muốn dùng đũa chọc vào đầu anh một cái cho thông não: "Nếu em còn làm giáo viên, anh chính là kiểu học sinh mà em sợ gặp phải nhất đấy."

Trì Tri Vũ trầm mặt xuống: "Tại sao?"

Thư Lật nói: "Vì anh quá thông minh." Cơ thể anh khựng lại một chút.

Anh cứ ngỡ cô sẽ nói vì anh là kẻ không học vấn không nghề nghiệp, vì anh khó gần, hay vì anh ngang ngạnh, không ổn định, không chịu hợp tác. Nhớ lại chuyện cũ, ánh mắt Thư Lật trở nên xa xăm:

"Nếu anh ở trong lớp của em, em chắc chắn sẽ chỉ biết bất lực đứng nhìn và lo lắng cho anh thôi. Vì căn bản là không có cách nào cả, không có thời gian, mọi người đều phải chạy theo tiến độ, đều đang thi đấu trên cùng một bàn cờ, quân trắng ăn quân đen. Thật may là em đã bỏ cuộc, không làm giáo viên nữa."

"Chuyện đó thì liên quan gì đến việc anh thông minh hay không?"

Cô tập trung nhìn vào mặt anh: "Người thông minh thì hãy làm chuyện thông minh đi, đừng có làm chuyện ngốc nghếch nữa. Đời người có một trăm cái một năm, nghe thì có vẻ nhiều, nhưng ba năm thì chỉ có hơn ba mươi cái thôi."

Trì Tri Vũ vặn hỏi: "Em chắc chắn những gì em làm hoàn toàn không ngốc nghếch, là cẩm nang hành vi chuẩn mực của đời người sao?"

Thư Lật rơi vào trầm tư, vài giây sau, cô quay sang nhìn anh: "Điều đáng sợ không phải là không làm gì, hay ngốc nghếch làm những việc chưa chắc đã đúng, mà đáng sợ nhất là sự d.a.o động."

"Anh đang d.a.o động đúng không?"

"Muốn em giúp anh quyết định à? Em không làm đâu."

Cô dùng đũa chọc chọc vào đáy bát. "Em chỉ quyết định thay cho chính mình thôi, em chỉ nhìn thấu được bản thân mình thôi."

"Thế giờ em đang nhìn ai?" Anh đột nhiên ghé mặt lại gần, gương mặt tuấn tú bỗng chốc phóng đại trong đồng t.ử của cô.

Thư Lật không hề né tránh, khẳng định: "Vẫn là em thôi mà. Anh nhìn xem, khuôn mặt trong đôi mắt anh, chẳng phải là em sao?"

"Vậy anh đối với em chẳng phải cũng vậy sao?"

Thư Lật không trả lời câu hỏi này: "Hồi nhỏ anh có chơi gương biến dạng (gương cười) ở trung tâm thương mại bao giờ chưa?"

"Hình như là có."

Thư Lật hồi tưởng:

"Lần đầu tiên em nhìn thấy nó, em đã bị chính mình dọa cho c.h.ế.t khiếp. Mắt chẳng ra mắt, mũi chẳng ra mũi, người thì lúc dài lúc ngắn, em suýt thì khóc luôn. Sau đó mẹ dẫn em đến trước cái gương ở quầy đồ nữ tầng hai, dỗ dành em rằng: Đây mới là con này, lúc đó em mới hết buồn. Nhưng về nhà rồi, em lại thấy không chắc chắn nên chạy vào phòng bố mẹ soi cái gương toàn thân của họ. Kết quả anh đoán xem em phát hiện ra điều gì?"

Trì Tri Vũ bị cô làm cho tò mò: "Điều gì?"

"Em căn bản không hề đẹp như cái gương ở trung tâm thương mại! Gương ở cửa hàng có ánh sáng tốt, soi cái váy voan của em trông đẹp cực kỳ, mấy hạt đá trên đó cứ lấp lánh như vảy cá vậy. Lúc đó em điệu lắm, cứ nghĩ mình là nàng tiên cá. Nhưng trong cái gương ở nhà, em trông xám xịt, giống hệt một con cá trắm cỏ."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.