Khi Tôi Đến Nhà Dắt Chó Và Phát Hiện Chủ Của Nó Là Đại Soái Ca - Chương 117
Cập nhật lúc: 27/02/2026 14:00
Sau ngày chia tay đó, Trì Tri Vũ hoàn toàn biến mất khỏi cuộc sống của cô. Dù chưa từng xóa kết bạn WeChat, nhưng họ không còn nói với nhau một lời nào, ngay cả một câu hỏi thăm ngày lễ cũng không có.
Hai người cứ thế ăn ý mà cắt đứt liên lạc hoàn toàn. Thời gian đầu, Thư Lật lo lắng cho trạng thái của anh, gần như ngày nào cũng vào xem địa chỉ IP trên NetEase Cloud Music của anh. Một ngày đầu tháng Chín, địa chỉ IP cuối cùng cũng chuyển từ tỉnh Chiết Giang sang Mỹ, Thư Lật mới thở phào nhẹ nhõm.
Cho đến nay, Vòng bạn bè của Trì Tri Vũ không đăng thêm bất kỳ trạng thái mới nào, cũng có thể là anh đã chặn cô, chẳng thể nào biết được. Hơn nữa, trong hai năm đầu, chàng trai chỉ đổi mỗi ID thành một dấu chấm “.” đơn độc không rõ ý nghĩa, còn ảnh đại diện và hình nền đều không thay đổi.
Mỗi khi rảnh rỗi liếc nhìn qua, tim Thư Lật vẫn nhói lên một cơn đau âm ỉ. Sau này, cảm giác đó cũng nhạt dần. Mãi cho đến mùa thu năm ngoái, cô chuyển đến căn hộ mới thuê, lúc dọn dẹp đống sổ tay cũ, những trang giấy lật mở, vô tình chạm phải những bức hình vẽ tay nhỏ về tình yêu ngày xưa của hai người, cô mới kéo cái tên anh ra khỏi danh sách bạn bè dài dằng dặc trên WeChat.
Ảnh đại diện và hình nền của Trì Tri Vũ đã được đổi từ lúc nào không hay. Nó trở thành một tấm kính vương những hạt mưa, còn hình nền là một khoảng trắng xóa mênh m.ô.n.g. Một cảm giác nhẹ bẫng pha lẫn sự thẫn thờ len lỏi trong lòng cô, dù sự miêu tả này thật mâu thuẫn, vì hai trạng thái đó lẽ ra không nên xuất hiện cùng lúc.
Mọi người đều phải nhìn về phía trước thôi, chẳng phải sao? Cô bị tiếng gọi của anh thợ sửa máy đưa về với thực tại: "Người đẹp ơi, có vẻ ổ cứng hỏng rồi, cô phải thay cái mới thôi."
Anh ta chỉ vào đống "nội tạng" điện t.ử bên trong, lẩm bẩm những thuật ngữ như "thiên thư" mà cô nghe chẳng hiểu gì, cô chỉ có thể gật đầu giả vờ như đã rõ. Sau đó cô hỏi: "Còn bảo hành không anh?" Anh thợ hỏi lại: "Mua quá ba năm chưa?"
"Quá rồi ạ."
"Thế thì không được nữa rồi."
Cô gật đầu, định hỏi về nguồn gốc của ổ cứng thì chợt nhớ ra điều gì đó. Cô vội vàng mở ghi chú trong điện thoại, lật tìm một trang đã lưu từ rất lâu rồi đưa cho anh thợ xem: "Anh ơi, trước đây bộ máy này là người khác lắp cho tôi, tôi có lưu lại thông tin cấu hình anh ấy đưa lúc đó."
Anh thợ đón lấy điện thoại, đối chiếu với các linh kiện đang đặt trên bàn: "Không đúng..."
"Dạ?"
"Cô có nhầm không đấy? Card đồ họa này đâu phải 4060, bộ nguồn cũng không phải, có rất nhiều linh kiện không khớp." Anh ta thắc mắc nhìn cô: "Máy này lắp khi nào? Ai lắp cho cô thế?"
Cô không trả lời câu hỏi sau, chỉ xác định mốc thời gian cụ thể: "Tầm tháng 6 năm 2025."
"Cái gì cơ," anh thợ khá lớn tuổi đột nhiên thốt lên một câu c.h.ử.i thề: "Lúc đó làm sao cô kiếm được con 5090 này hay vậy? Tôi nhớ lúc ấy ở trong nước còn chưa mở bán mà."
"Sao cơ ạ?" Cô hoàn toàn mù tịt.
Anh thợ nhận ra cô là một "tay mơ" về máy tính, bèn cẩn thận nâng linh kiện hình chữ nhật màu đen trắng có ba quạt tản nhiệt bên trong lên: "Chính là nó, ASUS Noctua 5090, giá thị trường lúc đó cũng phải hơn hai mươi mấy ngàn tệ đấy!"
Cô sững sờ, ngón tay hơi siết c.h.ặ.t lại. Anh thợ ngắm nghía nó như đang cầm một báu vật, bỗng ánh mắt anh khựng lại: "Ơ? Trên miếng chắn cổng kết nối của cô còn viết chữ này."
Cô khó hiểu: "Hửm?" Anh ta đưa cái vật nặng trịch đó qua, chỉ vào một chỗ: "Không phải cô viết à?"
Cô nghiêng người nhìn kỹ, nhịp tim bỗng chốc quay cuồng như chiếc quạt tản nhiệt mất kiểm soát. Đó là một dòng chữ tiếng Anh cực kỳ ngắn gọn và ẩn khuất, dường như được viết bằng b.út sơn màu bạc: I never stopped.
Cổ họng hơi nghẹn lại, cô nhanh ch.óng dời mắt đi, hỏi anh thợ: "Ổ cứng hỏng thì phải làm sao, thay thế thế nào ạ?"
Anh thợ bảo: "Ở tiệm tôi có sẵn cái mới. Cô xem muốn mua trên mạng hay mua của tôi, nếu mua ở tiệm tôi thì giờ tôi về lấy qua đây, cố gắng trong vòng nửa tiếng là xong." Cô không suy nghĩ quá lâu: "Mua ở tiệm anh đi, tôi đang cần dùng gấp."
Anh thợ đáp một tiếng rồi đạp chiếc xe điện đi mất. Cô ngồi thẫn thờ trên ghế, nhìn đống linh kiện đầy bàn. Chúng dường như có thể đứng bật dậy trong não bộ cô, diễn lại một thước phim câm đen trắng mà cô chưa từng xem hay tưởng tượng đến.
Hóa ra có những ký ức có thể tự nảy nở từ hư vô, với độ dày cảm xúc không thua kém gì những chuyện đã trải qua. Và nhân vật chính của thước phim ấy. Dáng vẻ vẫn hiện rõ mồn một, như thể mới ngày hôm qua.
Anh thợ quay lại rất nhanh. Sau khi lắp máy thuần thục, anh chưa vội lắp tấm nắp bên hông mà nối điện và màn hình trước, sau đó nhấn nút nguồn. Cô nghiêng người lại gần thùng máy. Những linh kiện bên trong vốn kín mít không thấy rõ nay hiện ra trước mắt.
Dải đèn LED bật sáng, quạt tản nhiệt quay vù vù, thổi tung lọn tóc mái của cô. Vòng tròn ánh sáng màu xanh thuần khiết dừng lại trong mắt cô một lát, rồi dần nhòe đi, gợn sóng. Theo bản năng cô nhìn ra ngoài cửa sổ, tìm về phía bầu trời cao và những tán cây để cố kìm nén nỗi chua xót nồng đậm vừa chợt trào dâng.
Vừa định thu tầm mắt về phía trong phòng cho đỡ ch.ói, ánh mắt cô như vấp phải thứ gì đó, vội vàng quay trở lại vị trí cũ. Cô nín thở. Gió từ cánh quạt vẫn tạt vào mũi, nhưng cả thế giới dường như ngừng quay.
Phía sau cửa sổ ngắm cảnh chiếm gần nửa bức tường, dưới ánh nắng mờ ảo, người trong thước phim câm ký ức ấy bước ra, đi lại giữa ngã tư đường trong một thế giới đầy màu sắc. Nhưng anh vẫn như thuộc về thế giới đen trắng, mặc bộ âu phục chỉnh tề, đang trò chuyện với hai người trung niên mặc đồ bảo hộ màu cam.
Sở dĩ dễ nhận ra như vậy là vì anh luôn trông như không cùng một "layer" với những người khác. Tóc anh cắt ngắn hơn một chút, khiến khuôn mặt rõ nét và trông lạnh lùng hơn. Cô dụi mắt thật mạnh.
Không phải ảo giác.
"Cô ơi?" Tiếng gọi của anh thợ làm cô bừng tỉnh, cô thu hồi ánh mắt. Người đàn ông chỉ vào màn hình: "Lên máy rồi đấy, cô xem xem còn vấn đề gì không." Cô gật đầu, qua khóe mắt lại một lần nữa liếc ra ngoài cửa sổ.
Dòng người qua lại tấp nập, sự hiện diện nổi bật kia đã biến mất, mọi thứ cụ thể dường như lại trở về thành một ảo giác. Cô kiểm tra hệ thống và phần mềm, cuối cùng gật đầu với anh thợ: "Dạ được rồi ạ."
Cô mở WeChat: "Ổ cứng hết bao nhiêu tiền để tôi chuyển khoản cho anh?" Sau khi thanh toán xong, nhịp tim cô mới bình lặng trở lại. Cô ngồi lại trước cửa sổ, mở Photoshop, tìm bản phác thảo đã lưu và bắt đầu lên màu.
Tô tô vẽ vẽ một lát, cô đặt b.út vẽ xuống, tìm trong điện thoại ứng dụng NetEase Cloud Music đã bám bụi, vào trang chủ danh sách nhạc của Trì Tri Vũ. Thời gian yêu nhau, thỉnh thoảng họ lại cùng nghe nhạc trước khi ngủ.
Lần nào cô cũng là người ngủ thiếp đi trước, thỉnh thoảng tỉnh dậy giữa đêm, cô vẫn thấy chàng trai chưa từng tự ý thoát hay đóng giao diện nghe nhạc chung. Sau khi chia tay, không ai xóa bỏ không gian đôi lứa đó cả.
Cô lo lắng sẽ kích động anh, mà cũng thấy không cần thiết; còn về việc tại sao đối phương không cắt đứt, cô đoán vì anh sang Mỹ thường dùng Spotify hơn. Dẫu sao trong suốt ba năm qua, không phải cô chưa từng xem bảng xếp hạng nghe nhạc của anh, tất cả đều trống trơn.
Thế là nó cứ bị bỏ xó trong im lặng lạnh lẽo như vậy. Vì bên cạnh tên người dùng luôn có hai trái tim màu hồng đang va vào nhau, mỗi lần mở ra lại thấy thêm phần ngượng ngùng, cô dứt khoát bỏ dùng NetEase Cloud mà chuyển sang QQ Music.
Cô nhận ra địa chỉ IP của Trì Tri Vũ đã đổi về tỉnh Chiết Giang. Cô cầm ly nước lên uống, như muốn nuốt ngược viên t.h.u.ố.c mãi không tan đang chực trào lên. Về nước thì đã sao, Hàng Châu nói lớn không lớn, nói nhỏ cũng chẳng nhỏ.
Có những sự trùng hợp như thế này cũng là điều bình thường. Buổi chiều trôi qua một cách nhạt nhẽo, mọi thứ vẫn diễn ra như lệ thường. Sau khi hoàng hôn buông xuống, cô đóng cửa tiệm đúng giờ để tan làm, lái xe về căn hộ của mình.
Chuyển đến Minh Lan Tiểu Trúc hơn nửa năm, cô đã dần quen với việc nấu ăn bằng bếp từ. Hôm nay cô ăn Sukiyaki, cho đủ loại viên thả lẩu đông lạnh vào nồi nhỏ nấu chín, thêm chút cải thảo và thịt hộp đã cắt sẵn.
Cuối cùng xới một bát cơm đầy từ chiếc nồi cơm điện nhỏ. Bữa tối nhanh gọn cho ngày hôm nay đã hoàn thành mỹ mãn. Máy ảnh ăn trước. Làn khói trắng nóng hổi lượn lờ giữa những chùm sáng đèn.
Cô di chuyển máy ảnh quanh bàn trà, cuối cùng đặt nó lên chân máy, dựng máy tính bảng lên xem phim để đưa cơm, đồng thời ghi lại tư liệu video. Những việc này đã trở thành thói quen. Giống như việc uống nước hay đ.á.n.h răng mỗi ngày vậy.
Trước khi ngủ, cô mang laptop lên giường để dựng video. Giữa chừng cô nhận được tin nhắn trong nhóm các hộ kinh doanh của phường: Thứ Ba tuần sau bắt đầu thi công rồi, tuần này sẽ có người của đơn vị thiết kế đến tận nơi để xác nhận chi tiết, mọi người có yêu cầu hay góp ý cụ thể gì thì cứ đề xuất với họ.
Có người hỏi trong nhóm: Mất khoảng bao lâu thì xong hả anh?
Chủ nhiệm phường trả lời: Khoảng hơn hai tháng.
Có người than vãn: Lâu thế á? Buôn bán đã khó khăn rồi.
Phía phường đáp: Các vị ký hết rồi, trong văn bản ghi rõ ràng cả rồi mà. Nhân lúc họ đến thăm hỏi, có nhu cầu gì thì phối hợp điều chỉnh sớm đi, đừng để đến lúc khởi công rồi mới mỗi người một ý, tôi cũng khó giải quyết lắm.
