Khi Tôi Đến Nhà Dắt Chó Và Phát Hiện Chủ Của Nó Là Đại Soái Ca - Chương 120

Cập nhật lúc: 27/02/2026 15:01

Cô che ô, xác nhận không có xe cộ qua lại mới băng qua đường. Chiếc ô này là sản phẩm mới ra mắt năm kia, ngoại hình tham khảo một số mẫu hợp tác IP của Nhật - Hàn, in những họa tiết cây nhỏ với hình thù khác nhau, mang thông điệp “Người lớn cũng có thể che ô trẻ con đi dạo xuân”.

Hồi đó doanh số hàng tháng rất khá, thỉnh thoảng vẫn có cư dân mạng vào bình luận trên trang cá nhân thúc giục bao giờ thì hàng về lại. Cô đứng định dưới gốc cây đa trước quán Acup, nghiêng ô trên vai, dùng khuỷu tay giữ ô, giơ ống kính lên nhắm chuẩn vào cửa tiệm nhỏ trông như một chiếc hũ nhốt đom đóm.

Hàng rào chắn đúng là có hơi mất mỹ quan, cô vừa đi vừa tìm góc chụp, mải điều chỉnh vị trí mà không để ý đã va phải thứ gì đó. Đối phương đang khom lưng nên không tránh khỏi lảo đảo một cái.

Dưới vành mũ, đôi mắt mỏng khẽ chớp đầy vẻ không vui, sau đó anh đứng dậy quay đầu lại:

“Nhìn đường chút đi...”

“Tôi xin lỗi!”

Cô gái che ô quay mặt lại, những giọt nước từ vành ô xoay tròn b.ắ.n tung tóe, cô vừa ngạc nhiên vừa áy náy. Đến khi nhìn rõ người trước mặt, sắc mặt cô bỗng khựng lại. Chỉ còn đôi mắt, đôi mắt của cả hai. Lấp lánh trong thế giới xám xịt.

Trì Tri Vũ cực nhanh dời tầm mắt đi, dùng mu bàn tay quẹt qua vầng trán đen đủi của mình, rồi kéo thấp mũ mưa xuống, lùi ra một đoạn nhường đường cho cô. Thư Lật hạ máy ảnh xuống, lấy khăn giấy trong túi ra, rút một tờ đưa tới: “Sao anh lại ở đây?”

Trì Tri Vũ không nhận. Cũng không trả lời. Ánh đèn đường mờ ảo bên phố trở thành chất nhuộm cho làn nước mưa, phủ lên người họ như những hạt bụi vàng vụn vỡ. Bàn tay Thư Lật khựng lại giữa không trung đầy ngượng ngùng, cô rụt tay về, nhìn quanh quất: “Bạn anh đâu rồi?”

Lúc này anh mới mở lời: “Ai?” Thư Lật nói: “Phàm Dịch.”

“Cậu ấy là trợ lý của anh.”

Thư Lật gật đầu: “Ồ.”

“Cậu ấy đâu rồi ạ?” Cô lại hỏi. “Anh ở một mình không được sao?” Anh liếc mắt nhìn sang.

Lời vừa dứt, cơn mưa trên đầu đột nhiên nặng hạt hơn, không còn là tiếng thì thầm với mặt ô nữa mà trở thành một sự trút đổ đầy ác ý. Từng chữ, từng câu, đất trời trở nên đặc quánh, Thư Lật gần như theo bản năng nghiêng hẳn chiếc ô về phía chàng trai đang dần mờ nhạt trước mặt.

Còn bản thân cô lại đứng dưới màn mưa. Lông mi Trì Tri Vũ khẽ rung động, anh gần như sững sờ, điểm sáng lay động trong đồng t.ử. “C.h.ế.t tiệt, máy ảnh của mình!” Thư Lật sực nhớ ra, vội sát lại gần để chiếc ô che cho cả hai người.

Tờ khăn giấy bị ghét bỏ lúc nãy đã tìm được công dụng mới, cô chẳng nói chẳng rằng nhét chiếc ô vào tay anh, cúi đầu lau chùi máy ảnh. Cái đầu của cô gái bỗng nhiên xuất hiện ngay dưới tầm mắt, hơi thở Trì Tri Vũ khẽ khựng lại.

Anh nắm c.h.ặ.t cán ô. Xác nhận ống kính và màn hình không sao, Thư Lật thở phào, ngẩng đầu lên lần nữa. Thấy chàng trai quay mặt nhìn đi chỗ khác, cô mới nhận ra hai người đang đứng quá gần.

Chiếc áo khoác chống thấm màu đen sẫm khiến anh trông như một bóng ma, có thể tan biến vào màn mưa bất cứ lúc nào. Cô nói: “Đưa ô cho em.” Anh nhìn sang, đưa lại ô cho cô. Thư Lật thuận tay cầm lấy, nhưng cái cán thon dài lại bị anh giữ ngược lại.

Nước mưa ồn ào trên đỉnh đầu, tiếng lạch bạch hỗn loạn. Cô kinh ngạc dùng chút lực, đối diện với đôi mắt trong veo của anh, nơi dường như đang có một cơn mưa dày đặc hơn đang rơi. Cuối cùng Trì Tri Vũ mới buông tay.

Trái tim cùng cán ô đồng loạt mất lực, hơi thở Thư Lật dồn dập hơn đôi chút. Cô dùng khăn giấy lau phần tóc mái bị ướt, mượn hành động đó để chỉnh lại tâm trạng, cố tỏ ra tự nhiên nhất có thể: “Anh có cần em vào tiệm lấy cho anh một chiếc ô không?”

“Không cần đâu.”

Thư Lật mím môi: “Vâng, vậy anh... bận việc ạ?” Tuy không biết anh bận việc gì mà phải lặn lội trong mưa thế này. Chờ mãi không thấy anh phản hồi, Thư Lật lùi lại hai bước, gượng gạo chào tạm biệt: “Em đi trước nhé, anh chú ý an toàn. Đường ở đây khá trơn, lại có nhiều nắp cống nữa.”

Trì Tri Vũ vẫn im lặng. Giữa hai người chỉ còn lại tiếng mưa rơi nặng nề bao trùm trời đất. Anh ít nói đến đáng sợ, thậm chí còn hơn cả ba năm trước. Có lẽ là anh vẫn còn ghét cô, hoặc có lẽ ngay từ lúc tình cờ gặp lại, anh vốn chẳng có ý định nói với cô một lời nào.

Thư Lật cau mày, cúi đầu lách qua người anh. Khi đế giày vừa giẫm vào một vũng nước, phía sau bỗng vang lên một tiếng nói: “Mời anh uống một ly cà phê được không?”

***

Quán Acup nghỉ vào thứ Ba, bình thường đến chín giờ tối mới đóng cửa. Dẫn Trì Tri Vũ lần lượt bước vào cửa, Giang Nhất Vĩ đang đứng sau quầy bar từ mỉm cười chuyển sang ngạc nhiên. Anh nghiêng người chào Thư Lật: “Chào buổi tối nhé, Lật Tử.”

Thư Lật treo chiếc ô lên giá ngang bằng gỗ óc ch.ó cạnh cửa, cũng mỉm cười: “Hello, Tiểu Vĩ.” Giang Nhất Vĩ nhìn về phía chàng trai đang kéo mũ áo khoác xuống.

Người này trông rất lạ, lần đầu anh thấy, và đẹp trai đến mức có chút sắc sảo, là kiểu ngoại hình mà ngay cả nam giới cũng phải công nhận, giống như cái tên Ngô Ngạn Tổ thường được dùng để đặt nickname vậy.

Anh nhìn Thư Lật: “Đây là?”

“Bạn...” Thư Lật khựng lại một nhịp: “... của mình.”

Giang Nhất Vĩ đi ra, chọn cho họ một chỗ ngồi bên cửa sổ có thể ngắm cảnh, kéo ghế ra cho cả hai: “Ngồi đây được không?”

Thư Lật nói: “Được chứ.” Cô quay sang hỏi Trì Tri Vũ: “Anh thấy sao, được không?”

“Tùy.” Trì Tri Vũ đặt hộp dụng cụ xuống.

Thư Lật: “Vâng.”

“Anh bạn đẹp trai này uống gì nhỉ?” Giang Nhất Vĩ khéo léo chào mời, đưa menu với phong cách vẽ đáng yêu qua, rồi quay sang nhìn Thư Lật: “Cậu vẫn như cũ chứ?”

Thư Lật ra dấu tay “OK”. Trì Tri Vũ đang rũ mái tóc ướt bỗng khựng lại, không thèm nhìn tờ menu đồ uống, ngước mắt liếc nhìn chàng trai tóc dài buộc nửa: “Tôi cũng như cũ.”

Giang Nhất Vĩ hơi ngẩn ra: “Được.” Giang Nhất Vĩ vừa đi, Thư Lật liền để lộ nụ cười: “Anh biết như cũ là gì mà cũng đòi gọi theo?”

Trì Tri Vũ rút điện thoại từ trong túi ra, dường như đang nhắn tin, tranh thủ trả lời cô: “Chắc cũng không đến mức khó uống hơn KFC đâu.”

Thư Lật mím môi: “Một ly ba mươi hai tệ đấy nhé.”. Anh chỉ khẽ nhướng mi rồi lại cụp xuống, coi như đã nghe thấy.

Lại không còn đối thoại. Thư Lật chống cằm, quay đầu nhìn lá đa ngoài cửa sổ, những rễ phụ quấn quýt rủ xuống, phiến lá bị nước mưa gột rửa trở nên bóng loáng, xanh đậm đến mức gần như đen.

Ban ngày nó đứng lặng im, khi đêm về mưa gió dường như làm nó có suy nghĩ, mỗi chiếc lá đều là một thành viên trong dàn hợp xướng.

“Lúc nãy anh làm gì ngoài đó vậy?” Qua khóe mắt thấy chàng trai đặt điện thoại xuống, cô quay mặt lại, vẫn tò mò vì sao anh lại hiện hình giữa đêm mưa như chú Totoro khổng lồ trong phim hoạt hình vậy.

Trì Tri Vũ bảo: “Bảo kỹ sư Phàm về trước.”

Thư Lật im lặng hai giây: “... Ý em là lúc nãy ở ngoài cơ.”

Trì Tri Vũ: “Xem địa hình.”

“Ồ.” Thư Lật lúc này mới nhớ ra mình vẫn đeo máy ảnh, cô tháo xuống đặt bên cạnh bàn, tiếp tục hỏi: “Cứ nhất thiết phải xem vào lúc trời mưa ạ?”

“Em cũng nhất định phải ra ngoài chụp ảnh vào ngày mưa à?”

Thư Lật ngẩn người: “Nhất định chứ, ngày nắng không chụp ra được cái không khí của ngày mưa.”

Trì Tri Vũ nói: “Ngày nắng cũng không nhìn ra được xu hướng của dòng chảy thoát nước.”

Thư Lật bỗng nhiên muốn cười, nhưng lại không kìm được cảm giác sống mũi cay cay. Thật tốt quá, đã bao lâu trôi qua rồi, bao nhiêu chuyện tồi tệ đã xảy ra, nhưng họ vẫn không đến mức không còn gì để nói, cũng không đến nỗi thay hình đổi dạng hay đối đầu gay gắt.

Họ vẫn có thể tiếp lời nhau, dù phần lớn là sự im lặng, dù không còn thân mật không kẽ hở như xưa. Cổ họng cô nghẹn lại, tiếp tục phóng tầm mắt nhìn cây đa thâm trầm. Giang Nhất Vĩ bưng khay đến, đặt hai ly Americano sủi bọt cho mỗi người.

Thư Lật chưa vội uống, cô quan sát phản ứng của Trì Tri Vũ trước. Chàng trai bị cô nhìn chằm chằm, mãi không chịu đụng vào ly nước, lạnh lùng lên tiếng: “Em cứ nhìn anh làm cái gì?”

“Xem anh thấy có ngon không.”

“……”

Trì Tri Vũ rút xiên sơn tra trên miệng ly ra, chọc chiếc ống hút giấy vào: “Cũng không có ý nghĩa gì lắm.”

“Chí ít cũng phải hơn KFC chứ?” Thấy anh cúi đầu, cô nhắc nhở: “Khuấy lên đi, si rô táo lắng hết dưới đáy rồi kìa.”

Trì Tri Vũ không làm theo. Thư Lật đại khái đoán được sẽ nhận lại câu trả lời thế nào nên không hỏi nữa, tự khuấy ly của mình: “Năm ngoái anh sang Anh học thạc sĩ à?”

Trì Tri Vũ hơi nhướng mày: “Sao em biết?”

Thư Lật: “?” Cô đáp: “Trên danh thiếp trợ lý của anh đưa cho em có ghi mà.”

Trì Tri Vũ: “Cậu ta đưa nhầm rồi, cậu ta đưa danh thiếp cá nhân của anh cho em.”

“Ồ, vậy là còn một phiên bản danh thiếp chính thức nữa à?”

“Còn một bản danh thiếp của studio.”

“Thế thì chắc là đưa nhầm thật rồi...” Thư Lật gật đầu hai cái: “Anh về nước khi nào vậy?”

Đôi mày chàng trai khẽ nhíu lại, hỏi ngược: “Cái gì anh cũng phải nói cho em biết à?”

Thư Lật im bặt. Câu nói trước lúc chia tay vẫn còn khắc sâu trong tâm khảm: Anh chung vui với anh cái gì, em lấy tư cách gì.

“Vâng.” Cô khẽ đáp một tiếng.

Vậy thì tiếp tục làm một người chúc phúc cho anh thôi: “Đã có việc mình muốn làm rồi, chúc mừng anh nhé.”

Anh phát ra một tiếng hừ nhẹ khó nhận ra, tiếp tục hút cà phê. Có một khoảnh khắc, khi phần tóc mái hơi ướt và bồng bềnh của anh rủ xuống, Thư Lật vẫn thấy thấp thoáng bóng dáng của chàng trai ba năm trước.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.