Khi Tôi Đến Nhà Dắt Chó Và Phát Hiện Chủ Của Nó Là Đại Soái Ca - Chương 134

Cập nhật lúc: 03/03/2026 08:01

Anh mang quần áo và điện thoại vào phòng tắm, xác nhận không bị cho vào danh sách đen, liền gửi tin nhắn: Cậu mang quần áo bỏ đi sang cho tôi đấy à?

Ni Ngạo: Mắt tinh đấy, đúng là mấy mẫu lỗi thời tôi không mặc nữa.

Trì Tri Vũ: .

Trì Tri Vũ: Tí nữa mặc vào xong, tôi chụp kiểu quần chín tấc cho cậu xem.

Ni Ngạo: Mỗi người một thế mạnh, đừng có chỉ mỗi chân là dài nhé.

Hừ.

Loại vu khống sai sự thật này làm sao tấn công được anh. Trì Tri Vũ đặt điện thoại lên bồn rửa, cởi áo thun ra, ánh mắt lướt qua giỏ quần áo bẩn, bên trong là chiếc áo lót màu trắng vỏ sò mà Thư Lật vừa thay ra, kiểu dáng đơn giản có chút ren mỏng.

Hình ảnh cô người yêu vừa học vừa thực hành lúc nãy hiện về trong đầu, Trì Tri Vũ đỏ mặt, quẳng chiếc áo thun của mình vào đè lên nó.

Đã lâu lắm rồi anh không hát khi tắm. Anh cứ ngỡ mình đã bỏ được thói xấu này, không ngờ hôm nay cổ họng cứ ngứa ngáy mãi. Anh nhịn rồi lại nhịn, im lặng với mái tóc ướt sũng bước ra từ phòng tắm.

Thư Lật đang cuộn tròn trên sofa gặm táo, tiếng "răng rắc" vang lên như một chú chuột hamster lén ăn đêm. Trì Tri Vũ đứng lại hỏi: “Chẳng phải em vừa đ.á.n.h răng rồi sao?”

Cô nàng ngước đôi mắt đen trắng rõ màng nhìn anh: “Ai quy định đ.á.n.h răng xong là không được ăn gì nữa?”

“Anh cũng muốn ăn.” Anh ngồi xuống cạnh cô.

“Trong nhà còn mỗi quả này thôi,” cô xoay phần quả táo chưa chạm môi sang phía anh: “Cho anh một nửa này? Nếu anh không chê.”

Trì Tri Vũ: “Anh đùa thôi.” Thư Lật lầm bầm: “Anh rõ ràng là chê.”

“Không hề nhé.” Trì Tri Vũ gạt tay cô đang cầm quả táo ra, rướn người tới hôn lấy hôn để lên mặt cô, cứ một nụ hôn lại hỏi một câu: “Đây là chê à? Đây là chê à? Đây là chê à?”

Thư Lật cười ngả nghiêng trên tay vịn sofa, mặt mũi nhăn nhó vì cười, vừa đẩy anh ra: “Đừng... đừng mà, em rơi xuống mất.” Trì Tri Vũ không đùa nữa, kéo cô lại: “Có anh ở đây, ai dám để em rơi xuống chứ.”

Nụ cười vẫn còn vương trên mặt Thư Lật: “Giờ thì anh cũng phải đ.á.n.h răng lại lần nữa rồi.”

Trì Tri Vũ thản nhiên: “Thì đ.á.n.h lại, ai quy định đ.á.n.h răng xong không được hôn bạn gái chứ?”

Sau khi gặm nốt phần táo còn lại trong khi gối đầu lên đùi Trì Tri Vũ, một bàn tay tự động xòe ra trước mặt cô. Thư Lật bật cười: “Gì đây, thùng rác tự động à?” Cô xoay người lấy hai tờ giấy ăn trên bàn trà, bọc lõi táo lại rồi đặt vào lòng bàn tay anh.

“Biểu diễn ném bóng rổ cho em xem đi.”

“...”

“Mấy người đàn ông các anh bao nhiêu tuổi mới bỏ được cái trò ném bóng rổ này hả?”

“Anh dự định lúc hỏa táng cũng bảo nhân viên nhà tang lễ xếp cho anh tư thế ném bóng rổ, thiêu xong kéo ra, bộ xương của anh sẽ là bộ xương ngầu nhất, năng động nhất.”

Anh ấy đáng yêu quá đi mất! Thư Lật cười ngặt nghẽo, mắt dõi theo cú ném điệu nghệ của anh trúng phóc vào giữa thùng rác... và cả giữa trái tim cô nữa.

“Ở nước ngoài anh có chơi bóng không?” Cô hỏi. Trì Tri Vũ từ tốn lau tay: “Thỉnh thoảng có chơi.”

“Trên sân bóng có nhiều trai đẹp không?”

“Cộng tất cả lại cũng không đẹp trai bằng một mình anh.”

Thư Lật nhéo cái cằm đầy vẻ kiêu ngạo của anh, nhưng lại thu hút đôi môi anh tìm đến, mổ nhẹ vào lòng bàn tay cô. Cô ngứa đến mức rụt tay lại, thật kỳ lạ, hai người cứ thế tự nhiên quấn quýt lấy nhau.

Cô vòng tay qua cổ anh, vô thức co chân lại, nụ hôn càng lúc càng trở nên mãnh liệt. Bàn tay không biết đặt vào đâu của Trì Tri Vũ nắm lấy cổ chân cô, bên dưới tà váy ngủ, những đốt ngón tay anh dần siết c.h.ặ.t lại.

Chuông cửa lại vang lên. Lồng n.g.ự.c chàng trai phập phồng dữ dội, anh cam chịu rời khỏi sofa, xách một chiếc túi bọc giấy thiếc quay lại. Sắc đỏ trên mặt Thư Lật vẫn chưa tan, cô thiếu tự nhiên vuốt lại tóc mái: "Tối nay bận rộn ghê nhỉ."

"Lỗi của anh." Trì Tri Vũ khom lưng mở túi, từ trong bao đá lấy ra một hộp gelato vị hạt dẻ cười mix muối biển caramen. Thư Lật ngẩn người: "Gì đây?"

Trì Tri Vũ liếc nhìn điện thoại, rồi mỉm cười nhìn sang: "Không ăn được kem lúc ba giờ chiều thì mình ăn kem lúc không giờ."

Thư Lật chưa bao giờ nằm sàn nhà, nhưng cuộc đời vốn được lát bởi những viên sỏi mang tên "lần đầu tiên". Đúng như lời Trì Tri Vũ nói, sàn nhà mát mẻ và vững chãi, gần gũi với mặt đất hơn giường nệm.

Mặt đất rắn chắc không thể bồng bềnh như nước, cũng không mềm mại như cỏ đồng, nhưng nó cứng cáp, khiến từng tấc xương cốt trong cơ thể dễ dàng cảm nhận được sự tồn tại của mình.

Không cần đứng thẳng chạy đua, tránh xa những quy tắc bị đóng khung bởi bàn ghế, tâm trí được nâng đỡ bình ổn, cảm thấy trấn tĩnh nhờ sự kết nối nguyên thủy nhất. Nhưng, khi nằm nghiêng quấn quýt hôn Trì Tri Vũ, những cảm giác đó đều tan biến.

Làn da của chàng trai thật mịn màng, trên người anh tỏa ra mùi hạnh nhân ngọt ngào từ dầu tắm của cô, những ngón tay lún sâu vào mái tóc dày mượt như lụa, đôi môi ấm áp và trơn mướt, tựa như đang hôn lên một buổi hoàng hôn vừa tạnh mưa.

Hoàng hôn chậm rãi biến thành màn đêm bao phủ lấy cả hai. Sự tiếp xúc trực tiếp với không khí khiến Thư Lật rùng mình một cái. Trì Tri Vũ chú ý thấy: "Lạnh à?"

Thư Lật không thể nhìn thẳng vào đôi mắt nồng nàn, thâm trầm của anh, đành liếc đi chỗ khác: "Tay anh nóng thật đấy."

Anh bật cười khẽ đến mức khó nghe thấy, cúi người xuống, hơi ấm đột ngột nơi hõm cổ khiến Thư Lật ngứa ngáy đến mức co rụt ngón chân: "Á, ngứa."

Lời buộc tội không mang lại kết quả khả quan hơn, nguồn nhiệt dời đến vành tai: "Miệng anh cũng nóng lắm." Thư Lật véo vào lưng anh.

Trì Tri Vũ chống tay nhấc người lên, liếc nhìn phía trên cao: "Có muốn lên trên kia không? Anh có nặng quá không?"

Thư Lật chớp mắt hai cái: "Được."

Khi tầm nhìn cao hơn, cô mới thoáng thấy quần áo dưới sàn nhà trông "thảm hại" đến mức nào, giống như lớp vỏ sau khi ve sầu thoát xác, biến dạng và rơi rụng trong những lần kéo giật không mấy thuần thục.

Giờ đây chỉ còn lại những phần yếu ớt, mềm mại và ẩm ướt, đang run rẩy nhẹ nhàng một cách thành thật và chân thực trong ánh mắt của nhau. Thư Lật ngượng ngùng nhếch cao khóe môi: "Sao anh lại run thế?"

Trì Tri Vũ cũng thấy lạ, bình thường anh có thể tập plank năm phút mà không hề lay động, vậy mà lúc này lại như vừa chạy đường dài xong, mồ hôi không ngừng thấm ra từ thái dương. Sợ mồ hôi rơi vào mắt hay mặt cô, anh tì vào xương quai xanh của cô, cọ nhẹ mái tóc hơi ẩm.

"Em là khăn lau mặt của anh đấy à?" Thư Lật nắm lấy cái tai đỏ như sắp nhỏ m.á.u của anh. Trì Tri Vũ cười trầm đục: "Ngượng mà..."

Cô cũng vậy... Thư Lật ôm lấy anh, tốt nhất là không nên nhìn vào mắt đối phương, ít nhất thì xúc giác không chút bảo lưu này có thể xoa dịu đôi chút sự lúng túng.

"Với anh..."

"Hửm?"

"Khác với những gì anh mơ thấy ở nước ngoài, cũng khác với những gì anh tưởng tượng."

Thư Lật nhất thời không biết đáp lại thế nào, đầu óc quay cuồng, một lúc sau mới nói: "Anh còn tưởng tượng nữa à?"

"Anh là đàn ông bình thường mà."

Thư Lật nhớ lại những bài đăng thường được đề xuất cho mình: 【Các du học sinh thường làm gì để g.i.ế.c thời gian vào ban đêm?】, khu bình luận không ít người trả lời bằng "emoji chú tuần lộc".

Cô bật ra tiếng cười khẽ: "Anh... cũng làm thế?"

"Thế nào?" Anh ngẩng đầu hỏi: "Em đang nghĩ gì vậy?" Thư Lật kể lại đầu đuôi cho anh nghe.

"Anh không... phóng túng đến thế," chàng trai lập tức nâng cằm cô lên: "Còn em, lúc tra thấy cái đó thì đang nghĩ gì?"

Thư Lật gạt ngón tay ngang ngược của anh ra, tim đập thình thịch lầm bầm: "Chẳng nghĩ gì cả."

"Hôm nay thấy rồi, có giống như em tưởng tượng không?"

"..." Thư Lật muốn dùng gối vùi đầu mình đi, "Em căn bản không nhìn kỹ."

"Bây giờ có muốn..."

Thư Lật lập tức ngắt lời: "Không muốn!"

"Vậy em quay lưng đi đi, anh phải đi..." Anh ngập ngừng. Thư Lật liếc mắt đi chỗ khác, c.ắ.n ngón tay cái. Qua dư quang, chàng trai bước qua cạnh giường, cuối cùng ngồi ở đó, đường nét mờ ảo sạch sẽ và cao ráo, cơ bả vai hơi gồ lên.

Thời gian né tránh dường như bị kéo dài ra trong sự chờ đợi, cũng căng thẳng hơn.

"Anh có biết làm không đấy?" Cô nghi ngờ hỏi.

"Hình như ngược rồi, để anh đổi cái khác," khi rướn người qua một lần nữa, anh đã chắc chắn hơn nhiều: "Sẽ không sai nữa đâu."

"..."

Khi áp sát lại lần nữa, anh cố ý ra vẻ nghiêm nghị như một người bạn cùng bàn học bá có kho tàng kiến thức vượt xa cô: "Thực ra em cũng nên học một chút."

"Để sau đi."

Anh nhấn mạnh: "Ni Ngạo đưa cho anh hộp lớn, còn tận mười cái, đủ để em học đến mức thành thạo."

"Im miệng đi mà." Thư Lật đá anh một cái, lấy góc chăn che mắt, ngay lập tức bị kéo ra, đầu gối từ phía cổ chân bị đẩy cao lên một cách không khoan nhượng.

"Nhìn anh này." Ba chữ, vì quá đỗi nghiêm túc mà mang theo chút âm hưởng của mệnh lệnh.

"Không nhìn thì sao nào?"

Mệnh lệnh biến thành lời cầu khẩn khó lòng từ chối: "Không nhìn thì anh không nhận được sự khích lệ đâu."

Thư Lật ép mình phải nhìn anh, từ mặt đến tai đều nóng bừng đỏ rực, đối phương cũng chẳng khá hơn là bao: "Anh chắc chắn đây là khích lệ chứ không phải kỳ quái? Cái này..."

Lời phản đối chưa kịp nói ra, cô đã "ưm" một tiếng, vỏ não như bị thứ gì đó xuyên qua, có chút không thoải mái, nhưng sự trống rỗng mãnh liệt hơn đã tràn về, khiến cô vô thức muốn nhấc cao thắt lưng.

Hơi thở của cả hai đồng thời đình trệ.

"Đúng không," anh chậm lại, hỏi một cách không chắc chắn: "Có phải không thoải mái không?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.