Khi Tôi Đến Nhà Dắt Chó Và Phát Hiện Chủ Của Nó Là Đại Soái Ca - Chương 30

Cập nhật lúc: 15/02/2026 05:01

Trì Tri Vũ cách lớp tóc xoa xoa vành tai đang trở nên nóng bừng, lại sờ sau gáy, chống tay lên đầu gối, cố giữ tư thế ngồi vững vàng, còn đang cân nhắc xem nên tự mình nhận pin hay là đưa chiếc điều khiển "giả vờ hết điện" kia cho cô.

C.h.ế.t tiệt... mình đang lúng túng cái gì thế này.

Ngồi gần thế này, chẳng lẽ cô ta định nhân cơ hội này mưu đồ bất chính với mình sao?

Hôm nay anh định nói dối bao nhiêu lần nữa đây?

Hạn mức lừa lọc trong đời một con người là bao nhiêu? Liệu anh có vì chuyện này mà xuống địa hạt không?

Khi phần sofa bên trái lún xuống, anh chỉ cảm thấy trái tim mình cũng như hẫng đi một nhịp.

Dòng suy nghĩ hỗn loạn nhanh ch.óng bị cô gái chặn lại, cô bình thản ra lệnh: "Đưa điều khiển cho tôi."

"Ồ."

Từ khóe mắt, anh thấy cô thuần thục cạy pin ra, rồi thay đôi mới vào. Móng tay của cô cũng giống như khuôn mặt cô, không hề trang trí, không có bất kỳ hình vẽ hay màu sắc nào, được cắt thành hình vòng cung chỉ dài hơn đầu ngón tay một chút, được mài giũa cực kỳ nhẵn nhụi, quanh móng cũng không có chút da thừa hay xước măng rô nào.

Vầng trăng khuyết trên ngón cái rất rõ ràng, như mặt trời sớm mai ló dạng nơi chân trời.

Một đôi tay trông thật khiến người ta thấy sảng khoái;

Cũng khiến anh nhìn mà thấy tâm hồn nhẹ nhàng hẳn.

Anh vô thức so sánh với tay mình.

Mười cái "mặt trời nhỏ" trên ngón tay anh vốn dĩ luôn là hàng hiếm, hai năm nay lại càng biến mất sạch sành sanh, cũng giống như anh vậy, bị dập tắt một cách hồ đồ.

Cạch, tiếng đóng nắp cắt đứt ô cửa sổ nhìn trộm của anh.

Cô gái bên trái đã vươn tay chĩa điều khiển về phía tường tivi, màn hình đen sáng lên, hình ảnh dừng lại ở kênh CCTV-17, Kênh Nông nghiệp và Nông thôn của Đài Truyền hình Trung ương.

Trì Tri Vũ lên tiếng cực nhanh trước khi cô kịp nói gì: "Dì Hứa xem đấy."

"Ồ..." Giọng Thư Lật tụt hứng ngay lập tức: "Cứ tưởng anh không chỉ là lão nông Stardew Valley mà còn là lão nông về mặt tinh thần nữa chứ."

"Tôi không thích trồng trọt, chỉ thích c.h.é.m c.h.é.m g.i.ế.c g.i.ế.c thôi, hiểu chưa?" Trì Tri Vũ tựa lưng vào ghế.

Thư Lật vỗ tay kiểu lãnh đạo, nhấn mạnh từng chữ: "Ồ, lợi hại thật đấy."

Thư Lật lại nhìn đồng hồ, đứng dậy chào tạm biệt: "Tôi đi trước đây, mai sẽ đến đúng giờ."

Chàng trai liếc nhìn cô từ dưới thấp: "Hôm nay không dắt à?"

Thư Lật nói: "Còn chưa tới 5 giờ, còn hơn nửa tiếng nữa, tôi ở đây làm gì?" Cô nhìn Bột Bột đang ngủ say như một chiếc bánh quy màu caramel: "Mấy ngày nay không phải anh cũng tự dắt được đó sao?"

Trì Tri Vũ bẻ khớp tay vươn vai một cái: "Cô vừa đến là tôi đã thấy buồn ngủ rồi."

"Phấn chấn lên chút được không? Anh đã là một người cha rồi đấy." Cô lại bắt đầu diễn sâu, lời lẽ đanh thép.

"..."

Trì Tri Vũ im lặng một giây: "Cô ở lại đây đến 5 giờ rưỡi không được sao, tiền vẫn trả đủ."

Thư Lật đáp: "Đây không phải là vấn đề có đợi được đến 5 giờ rưỡi hay không."

"Chứ là gì?"

"Là tôi căn bản không thể chịu đựng nổi đến 5 giờ rưỡi."

"..."

Chịu đựng?

Ở bên cạnh anh mà cần phải cảm thấy độ nhật như niên (một ngày dài như một năm) thế sao? Miệng thì nói không tình nguyện, thế mà hễ anh có chút cảm xúc là cô lại ba chân bốn cẳng chạy sang ngay, giờ bắt đầu làm giá rồi.

Trì Tri Vũ tắt tiếng tivi, vờ như tùy miệng nhắc đến để thương lượng:

"Chơi game một lát không?"

"Không chơi."

"Xem tivi? Cô thích xem kênh nào?"

"Lần cuối tôi xem tivi chắc là từ mười năm trước rồi."

"Hát karaoke không?"

"Nhà anh còn hát được karaoke cơ à? Tôi đã bảo mà, hèn chi anh có micro."

"Hát không?"

"Không."

"Thế cô vào phòng sách mà học bài."

"Tôi ở trong phòng gaming học bài không tập trung nổi."

"..."

"Thế chơi với ch.ó đi."

"Nhưng ch.ó đang ngủ, tôi đâu thể đ.á.n.h thức nó được."

"Tôi cũng đi ngủ bù đây," Trì Tri Vũ đứng dậy khỏi sofa, anh chưa bao giờ thấy bất lực như thế này, không muốn tiếp tục thấp vế hơn cô nữa: "Cô thích làm gì thì làm đi." Thích đi đâu thì đi, dù sao trước đây anh cũng chẳng quản được cô.

Anh lại lạnh lùng hỏi: "Pin bao nhiêu tiền, tôi chuyển cho cô."

Thư Lật nhìn qua một cái, hào phóng nói: "Khỏi đi, vốn dĩ là pin dự phòng thôi, tặng anh đấy."

Sau đó cô chặn đứng bức tường người đang định bỏ đi với vẻ mặt lạnh lùng kia: "Đúng rồi, đợi chút."

"Cô gọi ai đợi chút đấy?"

"?"

Thư Lật lôi ra cái danh xưng "vô địch vũ trụ" đã cất giấu bấy lâu: "Trì thiếu, phiền anh đợi một chút."

"..."

Trì Tri Vũ nhấc chân định đi thẳng.

"Thôi được rồi, được rồi, không đùa với anh nữa, tôi có việc thật sự cần anh giúp," cô lại đuổi theo anh, lấy từ trong túi ra hai xấp giấy ghi chú đã làm cô đau đầu mấy ngày nay, dùng hai tay giơ cao trước mặt Trì Tri Vũ: "Anh xem giúp tôi, cái nào trông thuận mắt hơn."

Trì Tri Vũ nhướng mày, ra vẻ miễn cưỡng nhưng ánh mắt lại tập trung rất nghiêm túc: "Cái gì đây?"

Thư Lật bỗng chốc không biết trả lời thế nào, nói một cách trừu tượng: "Thành quả thu hoạch được trên con đường chạy đua của bản thân."

Trì Tri Vũ hiểu ra ngay lập tức: "Cô làm à?"

Thư Lật gật đầu mạnh hơn, nụ cười cũng trở nên rạng rỡ: "Đúng vậy, đẹp không?"

Chàng trai hiếm khi không nói lời mỉa mai: "Cũng được."

"Để tôi xem kỹ đã." Anh lần lượt cầm hai xấp giấy qua, dứt khoát ngồi xuống bàn ăn bên cạnh, đặt hai cái nằm phẳng rồi nhìn qua nhìn lại.

Thư Lật ngồi xuống đối diện anh, khoanh tay trên bàn, nhắc nhở thân thiện: "Anh đừng có vừa mở miệng đã hỏi tôi sao lại đưa hai thứ y hệt nhau nhé."

"Rõ ràng là khác nhau mà, tôi đâu có bị mù màu."

Thư Lật không nhịn được cười, câu này mà để Lương Tụng Nghi nghe thấy thì xong đời.

Trì Tri Vũ không hề do dự, trong nháy mắt đã chốt kết quả, đẩy phương án mình chọn về phía cô: "Cái này."

Thư Lật nhìn kỹ, dường như là mẫu có tông màu nhạt hơn.

Cô đưa tay thu lại cả mẫu bị loại, xác nhận kết quả: "Anh thích màu nhạt hơn à?"

Anh đầy tự tin: "Không phải tôi thích màu nhạt hơn, mà là cái này thực sự đẹp hơn."

Cùng lúc đó, điện thoại của Thư Lật rung lên, cô nhấn mở xem, là lựa chọn đến muộn của Lương lão sư: Bên phải.

Thư Lật mở bức ảnh lớn đã gửi buổi chiều ra đối chiếu, kết luận của cô bạn hoàn toàn trái ngược với Trì Tri Vũ.

Trong lòng Thư Lật thầm kêu khổ, cô ôm trán: "Làm sao bây giờ?"

Trì Tri Vũ hỏi: "Sao thế?"

Thư Lật nói: "Tôi còn hỏi người khác nữa, cô ấy chọn cái kia."

Chàng trai cười như không cười: "Vừa hỏi tôi, vừa hỏi người khác. Cô không thể chuyên tâm một chút được à?"

Cái quái gì vậy.

Thư Lật bị cách dùng từ của anh làm cho dở khóc dở cười, lại nghe anh thản nhiên mở lời: "Tôi đạt điểm A+ môn Nghệ thuật Hiện đại (Modern Art) ở Đại học Columbia, người đó trình độ thế nào?"

Chàng trai nói hơi nhanh, lại còn pha trộn tiếng Anh, Thư Lật nhất thời nghe không rõ: "Anh lầm bầm cái gì thế?"

Trì Tri Vũ lười lặp lại: "Cô cứ tin vào lựa chọn của tôi là được."

Thư Lật không đồng tình: "Thế sao được, chắc chắn càng nhiều người tham gia càng tốt chứ," cô xoay điện thoại lại, cho Trì Tri Vũ xem tin nhắn trên màn hình: "Bạn tôi còn hỏi thêm mấy đồng nghiệp nữa, cô ấy bảo bên phải nhiều phiếu hơn."

Trì Tri Vũ liếc nhìn ảnh đại diện bên trái, một đóa sen hồng với tâm thế tĩnh lặng, ngọn lửa kiêu ngạo bỗng tắt ngóm: "Cô ta làm nghề gì?"

Thư Lật nói: "Giáo viên."

"Giáo viên gì?"

"Giáo viên dạy Văn."

Trì Tri Vũ chống trán, cầm điện thoại mình lên, cũng bắt đầu lướt tìm những tin nhắn trong các nhóm chat bị bỏ xó: "Cũng đâu phải giáo viên Mỹ thuật."

Thư Lật đáp: "Anh cũng có phải đâu."

Lồng n.g.ự.c Trì Tri Vũ phập phồng một cái: "Tôi có học qua." Cô ta rốt cuộc có nghe anh nói chuyện không vậy?

Thư Lật nhướng mày: "Anh học nghệ thuật à?"

Trì Tri Vũ nói: "Không, tôi học Nghiên cứu Đô thị (Urban Studies), thuộc khối kỹ thuật, nhưng yêu cầu về thẩm mỹ cũng rất cao."

"... Không nói tiếng Anh thì anh sẽ c.h.ế.t à?"

"Chẳng sao cả," Trì Tri Vũ thong thả thốt ra mấy âm tiết không rõ nghĩa: "Gomen nasai, Je suis désolé, Es tut mir leid, dass du mich nicht verstehst." (Xin lỗi bằng tiếng Nhật, Pháp, Đức).

Thư Lật cạn lời.

Cô giữ c.h.ặ.t dây đeo túi, chuẩn bị đứng dậy rời đi: "Tạm biệt, ngài ngoại giao đoàn."

"O... thôi được rồi, không đùa nữa," Trì Tri Vũ dừng màn trình diễn đa ngôn ngữ của mình lại, hỏi Thư Lật: "Bạn cô hỏi mấy người rồi?"

Thư Lật xem lại lịch sử trò chuyện: "Hình như là năm người, trong đó ba người chọn bản đậm, cộng thêm cô ấy nữa là bốn, nhiều hơn phe màu nhạt của các anh một phiếu."

Trì Tri Vũ bỗng dưng nổi m.á.u hiếu thắng, giơ cao điện thoại: "Gửi ảnh qua cho tôi một tấm."

Nghe vậy, Thư Lật gửi cho anh tấm hình chụp chung hai bản A và B dưới ánh sáng tự nhiên, sát với mắt thường nhìn thấy nhất.

Trì Tri Vũ lập tức gửi nó vào mấy nhóm chat đã tắt thông báo từ lâu kèm lời nhắn: Cái nào đẹp hơn? Ai chọn bên trái thì nhắn tin riêng cho tôi, nhận 200 tệ lì xì.

Lúc này bên Mỹ chưa đến 5 giờ sáng, chẳng mấy ai thèm để ý đến anh.

Có một "con cú đêm" nhảy ra: Trì thiếu? Bị h.a.c.k nick à?

Trì Tri Vũ: ...

Trì Tri Vũ: Chính chủ.

Rồi không thấy tăm hơi đâu nữa.

Một lũ ăn hại, lúc cần thì mất hút, lúc không cần thì hận không thể chen hết ra trước mặt anh.

Thấy chàng trai cứ dán mắt vào điện thoại, ngón trỏ gõ nhẹ lên thái dương đầy sốt ruột. Thư Lật sinh lòng hiếu kỳ: "Anh đang đợi hậu phương của mình à?"

Sao cô lại đoán chuẩn thế không biết. Trì Tri Vũ lập tức đổi tư thế, gác cẳng tay lên mép bàn, vẻ điềm nhiên: "Đâu có, gửi bừa vào hai nhóm thôi."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.