Khi Tôi Đến Nhà Dắt Chó Và Phát Hiện Chủ Của Nó Là Đại Soái Ca - Chương 39

Cập nhật lúc: 18/02/2026 16:01

Trì Tri Vũ vẻ mặt không thể tin nổi: "Tôi đâu phải đứa trẻ ba tuổi."

Thư Lật cũng tự nhận thấy mình hơi kỳ quặc, l.i.ế.m chút vị ngọt lạnh trên môi dưới: "Chắc tại vì hiếm khi thấy anh ra ngoài." Cứ luôn cảm thấy anh giống như mầm cây yếu ớt trong nhà kính, hay đóa hồng trong l.ồ.ng kính.

"Ở nước ngoài tôi cũng sống một mình, Manhattan còn nguy hiểm hơn ở đây nhiều."

"Được rồi, là tôi có mắt như mù." Thư Lật mỉm cười, nhìn sang Lương Tụng Nghi: "Xe đến chưa?"

"Sắp rồi, còn 300 mét nữa."

Hai bên chào tạm biệt nhau dưới ánh đèn neon đêm, Thư Lật ngồi vào hàng ghế sau bên trái, vừa đóng cửa xe đã nghe Lương Tụng Nghi nói: "Mày mất công bằng quá đấy."

Thư Lật dùng giấy ăn lau vết kem vô tình nhỏ lên màn hình điện thoại: "Mất công bằng cái gì?"

Lương Tụng Nghi vừa nhai vỏ ốc quế vừa nói lầm bầm: "Thiếu gia ch.ó hoàn toàn không giống như mày miêu tả! Ngày nào mày cũng than vãn với tao cái này cái kia, tao cứ tưởng là hạng hỗn thế ma vương nào cơ, hóa ra lại là một anh chàng cực kỳ yên tĩnh và có giáo dưỡng!"

"Hả?" Thư Lật không thể đồng tình: "Rõ ràng là tại anh ta lạ lẫm với người ngoài thôi được chưa?"

"Thế giờ hai người thân nhau rồi hả?" Giọng điệu cô bạn trở nên trêu chọc.

Thư Lật nghĩ một lát, đưa ra định nghĩa: "Chắc cũng tính là bạn bè rồi, nếu anh ta cũng công nhận như thế."

"Hửm?" Lương Tụng Nghi định nói gì đó lại thôi. Chuyện này có vẻ không giống những gì cô thấy nha.

"Hửm cái gì?"

Cô vốn không thích can thiệp vào tình cảm và gu của bạn bè, nhưng không có nghĩa là không thể "tám" một chút về người ngoài. Câu hỏi chưa kịp nhắc tới trong bữa ăn, giờ mới bật ra: "Thiếu gia ch.ó đang bảo lưu học tập đúng không?"

"Đỉnh thật đấy," Thư Lật tặng cho cô bạn một tràng pháo tay: "Đúng không hổ danh là đại chủ nhiệm lớp Lương."

"Dễ đoán mà. Tầm tuổi này đáng lẽ phải đang đi học chứ."

Nhớ lại chuyện cũ, Thư Lật khẽ thở dài một tiếng: "Tại sao chúng ta cứ luôn gặp phải những người như vậy nhỉ."

Lương Tụng Nghi nói: "Bởi vì chúng ta vẫn luôn gặp gỡ con người mà."

"Con người vốn dĩ là không giống nhau, đủ mọi loại hình. Ai cũng vậy cả."

"Ừm." Thư Lật máy móc xử lý nốt chút ốc quế cuối cùng, vô cùng tán thành.

Ngoài cửa sổ, những biển đèn màu sắc vụt qua.

Lương Tụng Nghi bỗng nhiên nói: "Mày cũng quan tâm anh ta đấy chứ."

"Ai cơ?"

"Anh chàng đẹp trai ấy."

"Mày mà cũng hỏi được câu đó. Anh tự về được đúng không? Làm tao cứ tưởng hôm nay đi ăn tối với một cụ già cơ, nhưng mà bị yêu tinh nhập, nên mỗi mày thấy được bản thể, còn tao toàn thấy ảo ảnh."

Thư Lật cười một tiếng, như con chuột túi nhai nốt miếng vỏ giòn rụm: "Trí tưởng tượng của mày có phải hơi quá xa không?"

"Tình hình của anh ta nghiêm trọng không? Đến mức dễ bị ngất xỉu à?" Bệnh nghề nghiệp trỗi dậy, Lương Tụng Nghi cũng trở nên nghiêm túc.

Thư Lật lắc đầu, hồi tưởng lại: "Cũng không đến mức đó đâu..."

Nghĩ đoạn, cô lại nảy sinh nghi ngờ, thế là mở khóa điện thoại, vào WeChat, tìm khung chat với Avis: Về đến nhà thì nhắn tin cho tôi nhé.

Về đến nhà mới ngất thì không tính là trách nhiệm của cô nữa.

Chẳng ngờ thằng nhóc này trả lời ngay lập tức: .

Thư Lật: [Sticker OK].

Avis: ?

Avis: Còn cô.

Thư Lật nhìn cảnh đường phố rực rỡ ánh đèn, tùy tiện chụp một tấm gửi qua.

Avis: Cô ở xa thật đấy.

Thư Lật: Tại đưa lão Lương về trước.

Lại tự mình bổ sung: Nó bảo cảm ơn cây kem của anh nhé.

Avis: Cô không cần cảm ơn à?

Thư Lật nhất thời cứng họng, thêm nội dung mới: Tôi cũng cảm ơn cây kem của anh. Anh tốn kém quá rồi.

Lúc này Avis mới gửi lại một sticker OK thỏa mãn tương tự.

Thư Lật phục sát đất. Xem ra cô vẫn chưa "đủ tư cách" để làm bạn của anh ta.

Vừa định tắt khung chat, một tin nhắn mới nhảy ra từ khung trắng bên trái, trích dẫn lại câu "Về đến nhà thì nhắn tin cho tôi nhé" của cô: 1.

Thư Lật: .

Anh ta: ?

Thư Lật: .

Avis: [Bye bye]

Khung chat im ắng trở lại, Thư Lật gửi nụ hôn gió tiễn Lương Tụng Nghi xuống xe, cô chỉ cách bạn vài dãy phố. Về đến nhà, việc đầu tiên cô làm là kiểm tra áo khoác, quả nhiên không ngoài dự đoán, vì ăn không kịp nên một ít kem màu xanh sữa đã thấm vào vải, lại tốn một khoản tiền gửi tiệm giặt khô rồi, Trì Tri Vũ đúng là cái đồ ám quẻ.

Cô giũ giũ áo, treo lên giá phơi đồ bên ngoài. Sau lưng, chiếc điện thoại vứt ở cuối giường bỗng rung lên, cô đi lại cầm lên xem.

Avis: Về đến nhà rồi.

Thư Lật nhìn khoảng cách thời gian: Giờ mới tới? Anh ở xa thật đấy.

Avis: Còn cô.

Thư Lật: Tôi cũng vừa tới.

Đối phương hiện trạng thái đang nhập rồi lại thôi, lặp đi lặp lại một hồi lâu. Ngay lúc Thư Lật đang cân nhắc nên đợi hay không, tin nhắn hiện ra:

Avis: 1

Sao cảm thấy cảnh này quen thế không biết, Thư Lật phì cười, không thèm trả lời vị "tông sư một chữ" này nữa.

Bụng có chút no căng, cô không vội đi tắm ngay mà đứng tựa tường một lát cho tiêu cơm, đồng thời giơ cao điện thoại lướt các ứng dụng mạng xã hội, quan tâm hàng đầu là quản lý Xiaohongshu, cuối cùng mới quay lại Vòng bạn bè WeChat.

Đang lướt xuống một cách vô định, ngón tay cô đột nhiên khựng lại, Trì Tri Vũ thế mà lại phá lệ đăng một cái Vòng bạn bè, không lời dẫn, chỉ duy nhất một tấm hình Live. Cô nhấn vào xem, đó là mặt hồ dưới màn đêm, trên những gợn sóng màu xám chì là một chiếc ghế dài ven bờ, góc trên bên trái bóng cây lay động, âm thanh nền loáng thoáng nghe thấy tiếng cười đùa của trẻ con.

Nụ cười đó như có thể xuyên qua màn hình, lây lan sang cả cô, cô cũng bất giác mỉm cười theo.

Nhớ lại lời đùa trước đó, cô nhấn thích một cái rồi gõ chữ trả lời: Phong cảnh (1/100)?

Avis trả lời cô ngay trong phần bình luận: Mơ à, một tấm dùng cả năm đấy.

Thư Lật: Thế thì chúc anh thọ một trăm hai mươi tuổi nhé?

Avis: ...

Avis: Đa tạ nhá.

Thư Lật phóng to bức hình đó một lần nữa, chắc là anh tiện tay chụp thôi, khung cảnh hơi lạ nhưng khá có ý cảnh, thế là cô tò mò: Đây là đoạn đường nào ở hồ Cảnh Hồ vậy? Trông không quen mắt lắm.

Avis trả lời thẳng thừng ba chữ: Không biết.

Vài giây sau, anh gửi thêm một câu trả lời mới: Đoạn đường lúc cô gửi cho tôi cái ảnh chụp cửa sổ ấy.

Trì Tri Vũ cũng không rõ cụ thể là đoạn đường nào, anh chỉ biết là sau khi đưa mắt tiễn chiếc taxi của Thư Lật đi, anh không vội về nhà ngay mà đi dạo vu vơ bên bờ hồ Cảnh Hồ. Hành động này giống hệt đêm mùng hai Tết, anh cần một kẽ hở cảm xúc để ở một mình, nhưng cảm nhận lại hoàn toàn khác biệt: ngày đó là phiền muộn, còn hôm nay lại thấy rất đủ đầy.

Phải đi dạo một chút mới tiêu hóa hết sự thỏa mãn này.

Kế đó anh nhận được tin nhắn WeChat của Thư Lật. Anh đã kìm chế không gõ chữ nhắc nhở cô rằng: Sự quan tâm của cô hơi quá rồi đấy. Thế nhưng, cảm xúc bị gió làm loãng đi bỗng dâng lên. Đặc biệt là sau khi nhìn thấy tấm ảnh báo cáo cảnh đường phố đầy trịnh trọng của cô, anh cũng dừng bước, chú ý đến môi trường xung quanh. Lá long não xào xạc, bầu trời đêm trầm mặc sụp xuống, nhưng mặt hồ lại nhẹ tênh như một chiếc giường êm ái nâng đỡ vạn vật.

Lúc vô thức trượt sang giao diện máy ảnh, chính anh cũng thấy bất ngờ.

Anh không gửi riêng cho Thư Lật.

Sao có thể gửi riêng cho cô được, làm thế thì khác gì đang yêu đương.

Nhưng đăng lên Vòng bạn bè thì khác, đó là trạng thái công khai, không dễ bị diễn giải quá đà.

Anh càng không để chế độ "chỉ mình cô ấy thấy".

Tấm ảnh mà ai cũng có thể nhìn thấy thì không phải là tập ảnh dành riêng cho cô.

Chẳng ngờ người này lại "nhận vơ" vô cùng nhanh nhảu, suy diễn ra thêm đủ thứ dụng ý, còn bắt đầu giao nhiệm vụ chụp ảnh cho anh.

Đúng là được đằng chân lân đằng đầu.

Có phải cô ta đã tự ý xem anh là bạn trai rồi không?

Khi cô tiếp tục bắt chuyện hỏi anh đó là đoạn đường nào.

Anh cũng mở ảnh ra, kỹ càng nhớ lại nhưng không có kết quả rõ ràng, đành trả lời thật lòng: Không biết.

Phần bình luận không có tin nhắn mới, anh làm mới nhiều lần, cũng đọc lại cuộc đối thoại nhiều lần. Cách dùng từ của anh dường như có hơi lấy lệ và đối kháng, dù sao hôm nay "ăn của người thì nể người", để Túi Nhỏ Của Thây móc từ trong túi ra vài đồng bạc còn khó hơn lên trời, vì vậy anh điền thêm chi tiết, thuật lại thời gian cụ thể để trông mình không đến mức quá tuyệt tình.

Kết quả đối phương mỉa mai: Cảm ơn anh vì vị trí định vị chính xác đến thế nhé.

Trì Tri Vũ: "..."

Anh biết ngay mà, cho cô ta chút ánh sáng là cô ta sẽ rạng rỡ ngay (được đằng chân lân đằng đầu).

Anh sẽ không bao giờ để mình rơi vào tình cảnh này nữa.

Tắm rửa xong xuôi, anh để mái tóc ướt sũng, việc đầu tiên là mở tin nhắn WeChat. Có lẽ vì anh "lặn" quá lâu nên số lượt thích và bình luận của trạng thái đó nhiều đến mức hơi quá đáng. Anh nhấn vào, nhìn mãi không thấy điểm dừng, nhanh ch.óng lướt xuống cuối cùng cũng chẳng tìm thấy cái ảnh đại diện màu xanh lá kia đâu, mới quay lại xem phản hồi của những bạn bè khác. Tin nhắn dài nhất là lời bóng gió của Nio:

「Khi thằng bạn chí cốt của bạn bắt đầu đăng mấy thứ nội dung khó hiểu lên Vòng bạn bè」

Trì Tri Vũ tặng cho gã một dấu hỏi chấm.

Còn có vài ba người bạn nam cùng lứa hùa theo, anh đều lờ đi hết.

Trì Tri Vũ nghiến môi dưới một hồi, định xóa ngay cái trạng thái tùy hứng này đi, nhưng lại sợ xóa thật sẽ khiến ai đó nghĩ nhiều rồi hỏi dồn, anh sẽ phải đối mặt với tình huống hóc b.úa, thế là vờ như không thấy, thoát khỏi danh sách tin nhắn để xem Vòng bạn bè của người khác.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.