Khi Tôi Đến Nhà Dắt Chó Và Phát Hiện Chủ Của Nó Là Đại Soái Ca - Chương 44
Cập nhật lúc: 19/02/2026 06:00
Cô không hiểu cũng chưa từng tiếp xúc với những chiếc xe sang thực thụ, nhưng thấy chủ xe tự tin rạng ngời như vậy, biết đâu bên ngoài xe trông thế nhưng bên trong lại là cả một bầu trời khác thì sao.
Bóng chiều xám tĩnh lặng bị ánh đèn pha rọi sáng, một chiếc xe trắng phanh lại ngay cạnh họ.
Cửa kính xe hạ xuống, gương mặt trắng sáng của Đồng Mãn hiện ra kèm theo nụ cười.
Thư Lật vội vàng gật đầu chào chị.
Đối phương nhìn từ ghế lái qua, thấy chàng trai đứng sau lưng Thư Lật, tuổi tác tầm bằng cô, cười hỏi: "Lật Tử, có người đến giúp em rồi à?"
"Vâng ạ," Thư Lật đột nhiên không biết nên giới thiệu Trì Tri Vũ thế nào, nói là bạn thì có vẻ hơi thân mật quá, nói là ông chủ thì lại càng kỳ quặc, nhưng cũng chẳng còn lựa chọn nào khác. Cuối cùng đành chọn cách đầu tiên: "Em nhờ bạn qua giúp một tay ạ."
Bạn?
Cô cứ cứng mồm đi.
Trì Tri Vũ thầm vui trong lòng, liếc nhìn cái "đuôi chim" đứng im phăng phắc sau đầu cô gái. Anh chẳng có sở thích đeo cùng một chiếc găng tay với bạn bè đâu. Ai bảo anh em tốt là phải mặc chung một cái quần, mặc chung quần với Nio anh chỉ thấy hở gió và rợn người thôi.
"Chào cậu nhé." Đồng Mãn cũng vẫy tay với anh.
"Chào chị." Trì Tri Vũ ôm chiếc hộp, đứng im bất động.
Thấy anh chàng đẹp trai bên cạnh Thư Lật vẻ mặt lạnh lùng, Đồng Mãn không bắt chuyện thêm mà tiếp tục nhìn cô gái: "Chị sợ em làm một mình không xuể nên tan làm là chạy về ngay, giờ có thêm người là tốt rồi, chị yên tâm."
Thư Lật suýt nữa thì cúi đầu chào kiểu Nhật ba lần: "Em cảm ơn chị nhiều lắm, bên em cũng xong xuôi cả rồi, chỉ chờ chở đi thôi ạ."
"Đúng rồi," cô lại nhìn Đồng Mãn, chỉ vào Trì Tri Vũ phía sau: "Em định dọn đồ qua chỗ anh ấy trước, nên không làm phiền chị nữa ạ, thực sự cảm ơn chị rất nhiều."
Chị.
Trì Tri Vũ vô thức bị phân tâm.
Sao giọng cô ấy gọi "chị" nghe lại thuận tai thế nhỉ?
Nếu gọi là "anh" thì liệu có dùng cái giọng điệu này không?
Đuôi lông mày ngứa ngáy, anh đưa một tay lên gãi gãi để che giấu nụ cười.
Hai người phụ nữ nói qua nói lại, giống như đang đối hát dân ca qua chiếc xe của anh để tâm sự vậy. Trì Tri Vũ lại cảm thấy khó hòa nhập, thôi thì cứ đứng đực ra đó.
Cũng may là sớm có xe đi tới, Đồng Mãn phải nhường đường nên mới đ.á.n.h lái cho xe vào gara nhà mình.
"Bạn bè cô cũng nhiều nhỉ." Một giọng nói vang lên sau lưng, nghe có vẻ hơi lạ lùng.
Thư Lật vô cùng tán thành: "Tất nhiên rồi. Ra ngoài bôn ba, thêm bạn là thêm đường mà."
Chị Đồng Mãn hạ cửa cuốn tự động của gara xuống rồi cũng chạy lại giúp. Thư Lật thấy chị mặc chiếc áo khoác trắng thì càng thêm ngại ngùng, vội vàng từ chối: "Thật sự không cần đâu chị Đồng, để bọn em tự làm là được rồi ạ."
"Có gì đâu, trường chị nhiều hoạt động lắm, chị khiêng đồ suốt ấy mà." Người phụ nữ không để tâm, dứt khoát cởi khuy áo khoác, cởi ra quẳng lên bàn làm việc, rồi vơ lấy bốn thanh giá đỡ trên mặt đất mang ra xe.
Mắt Thư Lật sáng rực.
Trời ơi, đây chính là bản lĩnh và phong thái của một người chị sao?
Đúng lúc này, một chiếc áo khoác kỉ nam màu đen khác đột ngột bị ném lên bàn, Thư Lật nhìn theo thì thấy Trì Tri Vũ cũng đã cởi áo ngoài ra, đi đến khiêng những tấm ván kệ hẹp và dài cạnh tường.
Chiếc áo len cổ lọ màu đen càng tôn lên vóc dáng thon dài của anh, trông anh như một con ma-nơ-canh trưng bày kích thước thật trong tủ kính.
"Để tôi cùng làm cho." Thư Lật tiến lên phía trước.
Anh kẹp tấm ván bằng một tay, lướt qua người cô: "Không cần."
Thư Lật: "..."
Cô gọi với theo phía sau: "Đừng có để rơi giữa đường đấy, tôi không muốn phải đi mua linh kiện bù đâu."
Trong màn đêm, bước chân chàng trai khựng lại một chút, rồi lại sải bước về phía đích đến.
Thư Lật không dám lười biếng, cô chồng hai chiếc hộp đựng lên nhau rồi bám sát theo sau.
Chị Đồng Mãn không quay lại kho nữa mà đứng đợi bên cạnh xe của Trì Tri Vũ, chị chống cằm suy ngẫm.
Chị nhìn chàng trai đang đi tới: "Em... định dùng chiếc xe này để chở đồ thật đấy à?"
"Vâng." Anh đáp nhẹ nhàng, cẩn thận đặt tấm ván xuống nền xi măng, không để va chạm chút nào vào lề đường.
Đồng Mãn dự đoán: "Chị cảm giác chiếc xe thể thao này của em không chứa nổi đâu."
Trì Tri Vũ nhìn theo, trong mắt cũng hiện lên vài phần nghi hoặc muộn màng. Đúng vậy, không có ghế sau đã đành, cốp trước thậm chí còn khó nhét vừa một chiếc vali lớn, nói chi đến ngần này món đồ linh tinh đủ loại.
Sơ suất rồi.
Anh đến quá vội, chỉ mải nghĩ cách giúp Túi Nhỏ Của Thây giải quyết chỗ để hàng mẫu mà chưa cân nhắc thấu đáo mọi khía cạnh.
Cô ấy sẽ vì chuyện này mà coi thường anh chứ? Cảm thấy anh rất không đáng tin, cũng giống như chiếc xe của anh vậy, chỉ được cái mã mà chẳng dùng được việc gì?
Khóe mắt Trì Tri Vũ để ý thấy Thư Lật đang chạy nhỏ tới, anh dứt khoát rút điện thoại ra, chạm vào màn hình: "Để tôi gọi Huo La La (ứng dụng xe tải chở thuê)."
Thư Lật thấy vậy, vừa thở dốc vừa nhận ra vấn đề.
Đồng Mãn nói: "Xe chị không gian rộng, dùng xe chị đi."
Trì Tri Vũ không cho phép từ chối mà giơ điện thoại lên: "Chị ơi, em gọi rồi, không làm phiền chị nữa đâu ạ."
Đồng Mãn cũng chẳng để tâm, đôi mắt cong thành hình trăng khuyết: "Được thôi, em chăm sóc Lật T.ử cho tốt nhé, chị lên lầu trước đây."
Trì Tri Vũ: "Vâng."
Thư Lật định tiễn chị; chị liền đẩy cô lại, dặn dò: "Xong xuôi thì nhắn WeChat báo chị một tiếng là được."
Thư Lật cảm kích đáp: "Vâng ạ!"
Người phụ nữ vừa đi, chỉ còn lại hai người đứng cạnh đống đồ đạc và một chiếc xe thể thao lộng lẫy đang "nằm bẹp" sát đất. Giữa đêm đầu xuân, làn gió thổi qua hiu hắt, họ im lặng chờ xe chở hàng tới cứu viện.
Cánh mũi thoang thoảng một mùi hương trầm mặc cực nhạt. Thư Lật không nhịn được cười, dường như bị cảnh tượng này chọc cười: "Đây là xe gì thế? Trước đây tôi chưa từng thấy."
Trì Tri Vũ đáp: "McLaren 720S."
"Trông cũng đẹp đấy chứ."
"Chuyện đó là đương nhiên."
"Chỉ là..." Cô vẫn cứ cười rinh rích, nói năng chẳng thành câu: "Cái gì... cũng không... chứa nổi..."
"Sao lại bảo không chứa nổi cái gì," Trì Tri Vũ cũng bật cười theo, hiếm khi thấy anh hài hước: "Hôm nay nó làm Shu-la-la (xe tải chở hàng cho Thư Lật) không được sao?"
Đây là lần đầu tiên trong đời Thư Lật được ngồi siêu xe. Nói là phù phiếm thì cũng không hẳn, có lẽ vì người ngồi ở ghế lái không phải là vị "tổng tài cao lãnh" mà cô thường tự tưởng tượng ra lúc còn mộng mơ. Anh ta hoàn toàn ngược lại, gương mặt trẻ trung b.úng ra sữa chỉ khiến người ta có cảm giác như một đứa trẻ đang đóng vai người lớn.
Nhưng rõ ràng là trên đoạn đường này, các phương tiện xung quanh đều tự động né xa "con quái thú cơ khí" quá mức phô trương này.
Mặc dù vào khung giờ này ở đường Thụy An, nó căn bản chẳng thể phô diễn được hết năng lực vốn có.
Cảm nhận được Thư Lật đang lén nhìn mình, lúc chờ đèn đỏ, Trì Tri Vũ liếc nhìn cô một cái: "Có chuyện gì à?"
Thư Lật hỏi: "Anh học bằng lái từ khi nào thế?"
Trì Tri Vũ: "Trước khi ra nước ngoài."
Thư Lật "ồ" một tiếng: "Xe cũng mua lúc đó luôn à?"
Trì Tri Vũ thản nhiên nói: "Đây là quà lễ trưởng thành của tôi."
Thư Lật gật đầu lia lịa: "Món quà tuyệt vời thật đấy."
Trì Tri Vũ: "Căn hộ Vân Đình cũng vậy."
Thư Lật mất một lúc để tiêu hóa năm chữ này: "Cái căn ở Vân Đình anh đang ở ấy hả?"
Trì Tri Vũ gật đầu, môi hơi nhếch lên: "Đúng vậy, cái căn mà lát nữa cô sẽ đến ấy."
Thư Lật khẽ nhíu mày, cái cảm giác kỳ lạ không thể diễn tả bằng lời lại xuất hiện. Có phải vì đối phương đang khoe khoang? Cái tông giọng bình thản đưa ra gia thế và tài sản như thế này nghe thật khiến người ta ngứa răng.
"Còn cô," quả nhiên, anh dẫn chủ đề về phía cô: "Lúc trưởng thành cô nhận được gì?"
Thư Lật hồi tưởng lại giây lát: "Một bữa cơm, một chiếc bánh kem thì phải..."
Cô thế mà lại không nhớ rõ lắm, mình có lễ trưởng thành không nhỉ? Ấn tượng sâu đậm hơn là năm hai mươi tuổi, bố mẹ tổ chức tiệc cho cô tại một sảnh khách sạn gần nhà, mời đủ các loại họ hàng bạn bè, gom được mười bàn tiệc.
Ông Thư Văn Viễn lên sân khấu đọc diễn văn, kể lể nỗi vất vả nuôi con bao năm qua, rồi hào hùng ca ngợi con gái học hành khổ cực, nói đến rơi nước mắt. Bà Trần Á Lan thì ngồi ở bàn chính khóc ướt cả một gói khăn giấy.
Còn về cô, cô hoàn toàn chẳng giống nhân vật chính của buổi tiệc, mà giống một nhân viên đón khách hơn, cùng bố mẹ đi lại khắp nơi, mời rượu từng bàn rồi thu các phong bao lì xì vào túi. Đó là lần đầu tiên trong đời cô đi giày cao gót, ngón chân bị mũi da nhọn hoắt ép đến mức không thở nổi, trọng tâm bước đi cứ bị đổ về phía trước. Cả tối hôm đó, cô thấy vô cùng gò bó và mệt mỏi.
"Gái lớn mười tám rồi nhỉ."
Đó là lời nhận xét cô được nghe nhiều nhất.
Lúc khai giảng về lại ký túc xá, các bạn cùng phòng khen nức nở ảnh trên Vòng bạn bè: "Lật Tử, tao thấy ảnh tiệc sinh nhật mày rồi, bộ sườn xám màu hồng đó đẹp lắm, tôn dáng cực kỳ luôn."
Đó là thành phẩm được thợ chụp ảnh hôm đó chỉnh sửa kỹ càng rồi gửi qua. Sau khi nhận được tệp ảnh nén, Thư Lật lật xem và cân nhắc rất lâu, cuối cùng vì không nỡ phụ lòng tốt của bố mẹ nên mới đăng lên mạng xã hội.
"Thêm một bộ quần áo nữa?" Cô nói tiếp một cách không chắc chắn.
Nếu đó cũng được tính là quà tặng, mặc dù sau này cô chẳng mặc thêm lần nào.
