Khi Tôi Đến Nhà Dắt Chó Và Phát Hiện Chủ Của Nó Là Đại Soái Ca - Chương 48
Cập nhật lúc: 19/02/2026 06:01
Điện thoại dừng ở màn hình tổng kết MVP của bên thắng, Trì Tri Vũ lại thấy phiền lòng. Một ván đấu khoái ý ân cừu rõ ràng không giúp anh bình tâm trở lại, ngược lại càng khiến anh muốn vào WeChat mời Thư Lật gia nhập đội ngũ, để phô diễn những thao tác mượt mà đẹp mắt và tư duy thống lĩnh toàn cục của mình. Anh đoán, đa phần cô không thích chơi game, vậy cô thích làm gì? Bây giờ cô đang làm gì?
Anh liếc nhìn thời gian trên màn hình chính, sau đó trở mình xuống giường, rón rén đi tới cạnh cửa, áp tai vào tấm gỗ, nín thở lắng nghe. Không một tiếng động, ngay cả tiếng bước chân nhảy nhót của Bột Bột cũng không có.
Hay là ra ngoài xem một cái? Nhưng anh đang "nghỉ trưa" mà.
Hay giả vờ đi vệ sinh? Nhưng đi vệ sinh đâu có đi ngang qua phòng sách.
Tâm trí rối bời ngã vật lại giường, Trì Tri Vũ gập tay, dụi dụi hai mắt, rồi lại giơ điện thoại lên trước mặt, vô thức lướt qua lướt lại. Ánh mắt đột nhiên dừng lại ở ứng dụng liên kết với camera giám sát phòng khách, anh bĩu môi, do dự vài giây rồi mở nó ra.
Ứng dụng vừa mới cập nhật cách đây không lâu, lần này vào trang chủ rất thuận lợi.
Phòng sách nằm ở góc c.h.ế.t của camera, ống kính đang ở chế độ hồng ngoại, ngày thường sẽ quay theo vật thể chuyển động, lúc này nó định hình ở một giao diện không đổi, tĩnh lặng.
Trì Tri Vũ thất vọng quẳng nó sang một bên, đứng dậy vặn nắp chai, uống nước cho đỡ mệt.
Bất chợt, trong tai nghe truyền đến tiếng dép lê ma sát với mặt sàn, Trì Tri Vũ vội vàng chộp lấy điện thoại. Là Thư Lật từ phòng sách đi ra, chú ch.ó nhỏ nghe động tĩnh liền lao tới, cô lập tức ngồi xổm xuống cười đùa với nó.
Bột Bột dưới sự vuốt ve của cô thoải mái nằm vật ra, phơi cái bụng tròn xoe. Giọng nói của cô cũng lọt vào màng nhĩ anh, bị nhiễu sóng điện từ nên không trong trẻo như ngoài đời thực, nhưng ngữ điệu không hề thay đổi chút nào, dịu dàng đến lạ:
"Bột Bột ngoan nhất. Bé cún ngoan của chúng ta, hôm nay chị không mang đồ ăn vặt, mai chắc chắn sẽ mang cho em."
Cô dùng hai tay nắm lấy hai cái chân trước đang chổng lên trời của nó, múa may trước sau, nhịp nhàng ngẫu hứng lập lời thề: "Ngoắc tay! Treo cổ! Tuyệt đối không lừa gạt bé cún con! Nếu mai chị quên, chị cũng biến thành cún luôn..."
Trì Tri Vũ hai tay cầm điện thoại, như đang xem một chương trình truyền hình thực tế cực kỳ thú vị, vô thức tựa lưng vào đầu giường, không chịu thoát ra khỏi màn hình đó.
Đợi đến khi cô gái nghỉ ngơi và tương tác xong, quay đầu trở lại phòng sách làm việc, anh mới nhận ra mình đã vô thức mỉm cười từ rất lâu, hai bên má hơi mỏi nhừ, trông anh cứ như một kẻ biến thái vậy. Anh nhanh ch.óng tắt màn hình, vò đầu bứt tai mấy cái. Anh không lẽ thực sự thích cô ấy rồi sao?
Chưa chắc đâu Trì Tri Vũ, đừng có võ đoán thế, anh vội vã phủ định chính mình, chưa chắc đã là thích. Chỉ là thế giới của anh quá lâu rồi không có người đặt chân tới, nên anh mới theo bản năng muốn bật đèn và nhường chỗ ngồi.
Cô lại tình cờ đục mở một cánh cửa hẹp trên bức tường trống trải của anh, anh nhìn thấy màu xanh bên ngoài khe hở, tự nhiên sẽ muốn lại gần, nhìn ngắm mặt đất và bầu trời.
Anh nhìn về phía cánh cửa đang đóng c.h.ặ.t, cứ ra ngoài làm một cuộc thí nghiệm chẳng phải là xong sao? Đây là nhà anh, việc gì anh phải trốn đông trốn tây, ru rú trong phòng, tâm thần không yên mà cảnh giác một vị khách vãng lai chứ.
Nói là làm.
Trì Tri Vũ vuốt lại mái tóc rối bù, xỏ dép lê. Khi đi ngang qua chiếc gương toàn thân, anh lùi lại trước gương, kéo lại vạt áo nhăn nhúm, rồi mới hít sâu một hơi, vẻ mặt thản nhiên vặn tay nắm cửa.
Anh vờ như tùy ý bước ra, tốc độ không nhanh không chậm, tiến về phía cửa phòng sách.
Thư Lật đang ở bên trong đối chiếu kích thước và độ cứng của các mẫu hộp đóng gói, bày ra một sàn đầy những món đồ lặt vặt. Cô ngồi bệt dưới thấp, vừa vặn hướng mặt về phía cửa, khóe mắt thoáng thấy một cái đầu vụt qua, không khỏi ngước nhìn.
"Trì Tri Vũ?" Dì Hứa chắc chắn sẽ không lén lút như vậy, mà Bột Bột cũng không cao đến thế.
Cái đầu kia nghiêng lại nhìn vào, cũng không rõ có phải do vừa mới ngủ dậy nên còn ngái ngủ hay không, đối phương nắm tay ngáp một cái, ánh mắt m.ô.n.g lung: "Gì thế?"
"Anh tỉnh rồi à?"
"À." Anh phát ra âm thanh thấp từ trong cổ họng.
Thư Lật tự nhiên bắt chuyện: "Ngủ trưa ngon không?"
"Bình thường."
Cô ra vẻ suy nghĩ, tìm lý do hộ anh: "Chắc không phải vì trong nhà có thêm một người chứ?"
Chàng trai như bừng tỉnh ngay lập tức, như thể vừa nghe thấy chuyện cười lớn nhất thiên hạ, "Hả?" một tiếng. Cô ta thật sự quá coi trọng bản thân rồi đấy: "Không liên quan đến cô. Trước khi ngủ thua một ván game, tức đến mức ngủ không ngon."
Đúng là đồ trẻ con, điểm gây cáu thật sự quá thấp.
"Trước khi ngủ bớt chơi game đi, nồng độ cortisol cao quá dễ mất ngủ, lại còn hay gặp ác mộng nữa."
Cô tốt bụng khuyên bảo, đối phương lại lảng chủ đề sang hướng khác: "Cô có chơi không? Game ấy."
"Hồi đại học có chơi, giờ thì ít rồi."
"Ồ."
"Cô lại đang làm gì thế?" Anh chú ý thấy mảnh giấy màu xanh đậu xanh mỏng như cánh ve trong tay cô, cạnh chân là những chiếc hộp giấy vuông thấp xếp chồng lên nhau kiểu b.úp bê Nga, và cả tư thế ngồi có phần chật chội của cô: "Ngồi thấp thế không thấy khó chịu à?"
Lại nói: "Đồ đạc bày hết dưới sàn, Bột Bột không c.ắ.n bậy chứ?"
Thư Lật nhìn quanh đống vỏ giấy bao quanh mình: "Cũng ổn mà. Bột Bột cũng phải nghỉ ngơi chứ. Có chỗ ngồi là được, dì Hứa cho cháu mượn cái ghế dì hay ngồi giặt đồ rồi," cô ngước mắt nhìn quanh: "Nhà anh cũng chẳng có cái bàn nào để bày đồ cả."
Phải nói là nhà anh đơn giản đến mức thoát tục, tách biệt hẳn với cuộc sống của con người bình thường.
Anh ta có "cánh cửa thần kỳ" sao? Những món đồ thời trang hoa mắt kia rốt cuộc được cất giấu ở đâu chứ?
Trì Tri Vũ nhìn về phía chiếc bàn nâng hạ dài hai mét bên cửa sổ: "Bày lên bàn tôi mà làm không phải xong sao?"
Thư Lật cũng nhướng mi lên: "Bàn anh cũng đâu có rộng lắm, tôi mà bày đồ lên thì anh chơi game kiểu gì."
Dứt lời, một bóng người phủ xuống, lướt qua nhanh gọn. Trong tầm mắt, chàng trai đẩy chiếc ghế công thái học ra xa, một đầu gối quỳ xuống sàn, khom người chui vào gầm bàn. Anh dứt khoát rút chiếc phích cắm ba chân màu đen trên ổ điện ra, đứng dậy xoay nghiêng thùng máy (case), nhanh nhẹn tháo từng loại dây cáp kết nối phía sau.
Cuối cùng, anh ôm trọn nó trước n.g.ự.c. Thùng máy kính cường lực đó trông không hề nhẹ, giá trị cũng chẳng thấp chút nào. Thư Lật sực tỉnh, định tiến lại giúp một tay thì đối phương đã đặt nó xuống sàn một cách vững chãi, đứng thẳng người, phủi phủi tay, đắc ý quay lại nhìn cô:
"Giờ có chỗ rồi đấy."
Thư Lật ngẩn người vài giây, hiểu ra vấn đề, suýt chút nữa cảm động rơi lệ, nhưng lại không nhịn được mà phá hỏng không khí để xác nhận: "Anh chắc không định tăng tiền thuê nhà của tôi đấy chứ?"
Khóe môi chàng trai vừa mới nhếch lên lập tức mím lại thành một đường thẳng: "Tất nhiên rồi, nói gì thì nói cũng phải tăng gấp đôi."
Thư Lật cạn lời, rồi lại bật cười: "Có ai như anh không, thừa cơ tăng giá ngay tại chỗ thế à?"
Anh hất cằm một cái: "Tôi mà không tăng giá thì cô cứ phải ngồi bệt mãi thôi."
Thư Lật đặt mảnh giấy tuyết lê (tissue paper) trong tay xuống, nửa tin nửa ngờ: "Nói cho rõ nhé, không tăng giá là tôi dùng thật đấy."
"Thèm vào mấy đồng bạc của cô." Anh hừ lạnh, quay đầu xử lý "tàn cuộc". Những sợi dây cáp to nhỏ, màu sắc khác nhau đó, trong tay anh dường như đều có tên gọi và ký hiệu riêng, được thu dọn nhanh ch.óng, không sai một li. Cuối cùng, anh vỗ nhẹ vào lớp kính của thùng máy: Chịu thiệt thòi chút nhé, bro.
Niềm vui sướng và sự cảm kích trộn lẫn vào nhau, ùa tới như sóng trào. Thư Lật nhặt bộ hộp giấy bên cạnh lên, nói năng lộn xộn: "Không... tôi muốn nói là, thật đấy, anh tốt quá đi mất."
Trong lòng cô thu hồi lại toàn bộ những lời nhận xét tiêu cực về anh trước đây. Quá khứ là do cô mắt mù, hoàn toàn là sự hạn hẹp và tự phụ.
Cô ấy đang khen anh kìa.
Đôi đồng t.ử sáng lấp lánh nhìn anh, chính là cái ánh mắt y hệt lúc nhìn chị gái đi xe Volvo trắng tối qua.
Đó là hai màn hình nhỏ bé nhưng cực kỳ sắc nét, phản chiếu một vai diễn mới mẻ mà có lẽ chính anh cũng chưa từng nhận ra.
Thật sướng. Trong đời anh đã bao giờ có khoảnh khắc bổng bềnh thế này chưa? Trì Tri Vũ không kìm nổi nụ cười, hắng giọng một cái: "Cũng chẳng tốt mấy đâu, bình thường thôi. Với lại cô cũng tặng quà gặp mặt rồi còn gì."
"Thế thì tôi dọn qua thật nhé." Thư Lật không khách sáo nữa, cột sống cô thực sự đang kêu cứu. Có phúc không hưởng là đồ ngốc. Cô nhanh nhẹn nhặt nhạnh đống đồ lặt vặt dưới sàn, ném từng thứ vào chiếc hộp đựng còn trống.
Nhìn chằm chằm vào bóng lưng cô, Trì Tri Vũ như bừng tỉnh khỏi giấc mộng.
Không đúng, anh đang làm cái gì thế này?
Thế mà lại chia sẻ một nửa lãnh địa và ngai vàng của mình một cách thần không biết quỷ không hay.
Anh đút tay vào túi quần, mắt dõi theo cô gái đi tới đi lui chuyển đồ, tiếp quản quyền sử dụng một nửa chiếc bàn làm việc trắng tinh. Phía bên kia dần lấp đầy bởi màu sắc, như tuyết trắng tan chảy, hoa cỏ đ.â.m chồi.
Trong lúc cô đi lại, một mảnh giấy vụn bay về phía anh, lơ lửng rồi đậu xuống mép bàn phím của anh như một chú bướm.
Anh nhặt nó lên như gắp một lá bùa trống không, "Này" một tiếng, cố ý dùng tông giọng bình thản: "Cô lấn sân rồi đấy."
