Khi Tôi Lỡ Đâm Xe Vào Ông Chủ Bên A - Chương 30: Tôi Khỏe Lắm Không Cần Tẩm Bổ Đâu

Cập nhật lúc: 14/04/2026 15:21

Tạ Văn suy tư một lát rồi cuối cùng quyết định án binh bất động.

Anh lặng lẽ mở mã QR rồi đẩy điện thoại về phía Chúc Khúc Kỳ.

Chúc Khúc Kỳ sực tỉnh, trên mặt lập tức nở nụ cười rạng rỡ. Thấy Tạ Văn mãi không lên tiếng, cô còn tưởng mình sẽ bị từ chối cơ đấy!

Cô không chậm trễ dù chỉ một giây, lập tức rút điện thoại ra quét mã rồi gửi lời mời kết bạn.

"Cảm ơn anh." Chúc Khúc Kỳ không giấu được niềm vui sướng, vừa nói vừa cười tít mắt.

Cô thực sự rất hay cười. Tạ Văn cũng vô thức cười theo, anh cầm lại điện thoại rồi chấp nhận lời mời kết bạn của cô, thế nhưng ngay sau đó liền sững sờ.

Ảnh đại diện khác, biệt danh cũng khác.

Trong khoảnh khắc đó, Tạ Văn tưởng mình bị ảo giác.

Đương nhiên Chúc Khúc Kỳ không biết Tạ Văn đang nghĩ gì, lần này cô đặc biệt kiểm tra lại hai lần để chắc chắn đã kết bạn đúng Wechat của Tạ Văn rồi mới hí hửng đổi tên gợi nhớ.

Tạ Văn vẫn chưa rõ vấn đề nằm ở đâu, anh mang theo bụng đầy nghi hoặc ấn vào ảnh đại diện Wechat của cô, thấy vòng bạn bè toàn đăng những ngôn luận chính thống, tin tức trong ngành, chính sách liên quan hay xu hướng thị trường... So với cái này thì vòng bạn bè thường xuyên chia sẻ những mảnh ghép cuộc sống trước kia thú vị hơn nhiều, cứ như thể ngày nào cũng có người lải nhải bên tai anh vậy.

Chúc Khúc Kỳ có hai tài khoản Wechat?

Như được ai đó khai sáng, Tạ Văn lập tức nghĩ ra ngay, một cái dùng cho công việc, một cái là tài khoản cá nhân.

Trước đây anh quả thực từng thấy trong túi xách của Chúc Khúc Kỳ có hai chiếc điện thoại. Một chiếc màn hình gập cô đang dùng, do Tập đoàn Hoa Nghiên sản xuất, ốp lưng màu tím nhạt có treo chuỗi ngọc trai, chiếc còn lại là iPhone.

Tạ Văn rũ mắt nhìn chằm chằm vào tài khoản có biệt danh "Cookie" với ảnh đại diện là một vùng biển xanh nhạt này mà trầm mặc lạ thường.

Hóa ra, anh bị Chúc Khúc Kỳ xếp vào phạm vi công việc.

Chúc Khúc Kỳ hoàn toàn không hay biết gì về chuyện này mà vẫn đang chìm đắm trong niềm vui kết bạn thành công với Tạ Văn, cô chống cằm hỏi: "Khi nào anh về Thượng Hải vậy?"

Tạ Văn đặt điện thoại xuống nhưng tâm trạng mãi không thể bình lặng, anh uống một ngụm nước lớn rồi hỏi: "Cô muốn tôi đi sớm lắm sao?"

"Không có không có." Chúc Khúc Kỳ vội vàng phủ nhận, thậm chí còn khua tay múa chân, sao anh có thể hiểu lầm cô như vậy chứ!

Tạ Văn nhìn hai tay cô lắc qua lắc lại như cần gạt nước mưa mà không nói gì.

Lúc này nhân viên phục vụ mang đồ ăn lên, Chúc Khúc Kỳ đứng dậy nhận lấy bộ đồ ăn của anh để giúp anh tráng nước sôi.

Tạ Văn nhìn cô bằng ánh mắt thâm trầm rồi nói: "Tôi sẽ ở lại Thủ đô cho đến khi hội nghị thượng đỉnh kết thúc."

Động tác của Chúc Khúc Kỳ khựng lại, trong đầu tự động nhảy ra thời gian tổ chức hội nghị thượng đỉnh là vào thứ tư và thứ năm tuần sau. Hoàng Sâm cũng sẽ tham dự nên với tư cách là một trong những thư ký của ông ấy, cô nắm rất rõ lịch trình.

"Anh nếm thử món nấm mối đen này đi, tôi và bạn bè mỗi lần đến đây đều gọi món này." Chúc Khúc Kỳ dùng đũa chung gắp cho anh một ít: "Còn cả món bí đao hầm giăm bông này nữa, cũng ngon lắm."

Sắc mặt Tạ Văn giãn ra đôi chút, anh hỏi như đang tán gẫu: "Cô thường xuyên đến đây ăn à?"

"Từ khi đi làm thì ít đến hơn." Chúc Khúc Kỳ múc cho mình một thìa đậu hũ cua đồng.

Ăn được một lúc, Chúc Khúc Kỳ phát hiện Tạ Văn rất ít động đũa, cô nuốt thức ăn trong miệng rồi lấy khăn giấy lau khóe miệng và hỏi: "Đồ ăn không hợp khẩu vị của anh sao?"

"Không, đồ ăn rất ngon." Tạ Văn thầm than một tiếng vì vẫn bị cô phát hiện: "Là vấn đề của tôi."

Chẳng hiểu sao trong đầu Chúc Khúc Kỳ bỗng nhiên hiện lên định luật mà Tiểu Tửu từng phổ cập cho cô, rằng tổng tài bá đạo đều mắc chút bệnh dạ dày trong người.

Cô đoán: "Có phải dạ dày anh không tốt không?"

Vừa nghĩ sang hướng khác, Chúc Khúc Kỳ liền cảm thấy tình hình gay go rồi - dạ dày đã không tốt, nếu thận cũng không ổn nữa thì Tạ Văn chẳng phải quá đáng thương sao.

"Cũng không hẳn." Tạ Văn dừng đũa cười nhạt chứ không giải thích nhiều.

Chúc Khúc Kỳ liếc nhìn bàn thức ăn, tiếc thật đấy, hôm nay cô gọi toàn là những món thuộc top bán chạy của nhà hàng này mà cô từng ăn, món nào cũng khó lòng bỏ qua, cô muốn Tạ Văn nếm thử nhiều một chút nên dứt khoát gọi hết.

Giờ chỉ còn mình cô liều mạng ăn thôi.

Chúc Khúc Kỳ gắp một chiếc há cảo tôm tươi măng tây trúc xanh nhét vào miệng khiến một bên má phồng lên, miệng ngậm c.h.ặ.t lại rồi từ từ nhai.

Ánh mắt Tạ Văn dừng lại trên gương mặt cô, lúc ăn cơm cô đã b.úi mái tóc dài lên và cố định bằng một chiếc kẹp màu đỏ sau đầu, hai bên má rủ xuống vài sợi tóc con lòa xòa. Vì vừa tắm ở phòng tập quyền anh nên cô để mặt mộc nhưng đôi môi vẫn rất hồng hào. Bây giờ anh đã chắc chắn dù không tô son thì màu môi cô vẫn rất tươi tắn.

Cô chu môi thổi miếng đậu hũ đang nóng hổi rồi đưa vào miệng nhưng vẫn bị bỏng, ấn đường nhíu lại, cúi đầu hà hơi rồi nuốt vội, trên mũi rịn ra một lớp mồ hôi mỏng. Cô bưng ly lên uống chút nước mới thấy dễ chịu hơn, sau đó chan một ít canh mướp hương tàu hũ ky vào cơm, trộn đều rồi ăn ngon lành.

Yết hầu Tạ Văn khẽ chuyển động, nhìn cô ăn ngon miệng như vậy khiến anh đột nhiên cũng thấy thèm ăn hơn một chút.

"Chúc Khúc Kỳ." Tạ Văn gọi tên cô.

"Dạ?" Chúc Khúc Kỳ vô thức đáp lời rồi mới ngẩng đầu lên, ánh mắt nghi hoặc nhìn về phía đối diện đồng thời l.i.ế.m đi hạt cơm dính bên mép.

"Nhà hàng này có món cá nào làm ngon không?"

"Anh muốn ăn cá à?"

"Hơi muốn một chút."

Vì Chúc Khúc Kỳ không hay ăn cá nên chưa gọi, nghe vậy cô liền gọi nhân viên phục vụ tới rồi quay sang xác nhận với Tạ Văn: "Anh thích ăn cá gì? Tôi nhớ nhà hàng này có món cá hố kho hành nguyên con rất nổi tiếng nhưng tôi chưa ăn bao giờ. Anh có ăn cá hố không?"

"Món đó đi." Tạ Văn nói.

Đợi một lúc, một con cá hố nguyên vẹn chưa cắt khúc được bày trên chiếc đĩa sứ trắng cong dài một mét trông như vật chứa được thiết kế riêng cho nó, được nhân viên bưng lên bàn.

Nhân viên phục vụ đeo găng tay bước tới: "Xin hỏi quý khách có cần tôi giúp gỡ xương cá không ạ?"

Tạ Văn từ chối khéo, anh muốn tự làm.

Nhân viên phục vụ tuân theo ý khách hàng, lùi lại vài bước nhưng không đi quá xa để tiện tiến lên phục vụ bất cứ lúc nào khách cần.

Tạ Văn cầm đôi đũa dài bằng bạc thong thả gỡ xương cá, dường như so với việc ăn cá thì anh tận hưởng quá trình gỡ xương hơn.

Chúc Khúc Kỳ chỉ cảm thấy cảnh tượng này thật đẹp mắt, nhất thời quên cả ăn mà chỉ mải mê nhìn động tác tay của anh, nốt ruồi ở gốc ngón áp út bên tay phải anh cũng chuyển động theo tầm mắt cô.

Rất nhanh sau đó, một bộ xương cá hoàn chỉnh được tách ra và đẩy sang bên cạnh đĩa.

Chúc Khúc Kỳ nhìn đến mức mắt chữ A mồm chữ O.

Tạ Văn dùng thìa xắn một miếng thịt cá, rưới nước sốt lên rồi vươn tay đặt vào chiếc bát nhỏ trước mặt cô: "Nếm thử xem có ngon không."

Chúc Khúc Kỳ thầm nghĩ, chỉ riêng màn trình diễn của anh thôi thì món này đã đáng đồng tiền bát gạo rồi, mùi vị chắc chắn sẽ không tệ.

Cô nếm thử một miếng, thịt cá mềm mịn tươi ngon, nước sốt thấm đẫm mang theo chút vị ngọt hậu: "Ngon lắm. Trong thực đơn nhất định phải gọi của tôi lại có thêm một món nữa rồi."

Tạ Văn cười cười, hiếm khi ăn nhiều thêm một chút.

Khoảng mười phút sau, nhân viên phục vụ bưng lên hai bát canh đặt ở giữa bàn: "Xin chào, món của quý khách đã lên đủ, chúc quý khách ngon miệng."

Chúc Khúc Kỳ gãi gãi trán, cô quên béng mất mình còn gọi hai món canh: "Cái này là gọi cho anh đấy, nhưng giờ có phải anh ăn không nổi nữa rồi không?"

Nghe giọng điệu của cô, Tạ Văn đã dâng lên một dự cảm chẳng lành, nhìn vào hai bát canh kia thì quả nhiên, một bát canh gà tuyết giáp, một bát canh hải sâm... lại là mấy món được gọi là cực phẩm tẩm bổ tráng dương.

Tạ Văn: "…"

Cái kiếp nạn này không qua được đúng không.

Chúc Khúc Kỳ nhìn anh, thấy anh như có điều muốn nói nhưng lại không biết mở lời thế nào, cô chớp chớp mắt ra vẻ thành thật và kiên nhẫn chờ đợi.

Đợi khoảng ba phút, Tạ Văn dường như có chút bất lực: "Chúc Khúc Kỳ, tôi rất khỏe, không cần tẩm bổ đâu."

"Đã gọi rồi mà." Chúc Khúc Kỳ giống như trung thần thời xưa liều c.h.ế.t can gián quân vương, vừa cẩn thận dè dặt sợ bị c.h.é.m đầu lại vừa không sợ c.h.ế.t mà kiên trì: "Hay là anh cứ… uống một chút đi?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Khi Tôi Lỡ Đâm Xe Vào Ông Chủ Bên A - Chương 30: Chương 30: Tôi Khỏe Lắm Không Cần Tẩm Bổ Đâu | MonkeyD