Khí Tước Đài - Chương 7
Cập nhật lúc: 21/06/2026 15:04
Chương 7
Tất cả những điều này đều là do nàng ta tự chuốc lấy.
Hôm nay chịu ấm ức cũng là đáng đời.
…
"Tế Nguyệt, nàng nói xem, ở lại bên cạnh ta chẳng phải rất tốt sao?"
"Vậy mà nhất quyết phải gả vào Tiết gia gì đó. Tiết Sùng Giản có được phụ hoàng tin tưởng đến đâu thì thế nào? Đợi khi ta lên ngôi hoàng đế, người đầu tiên ta c.h.é.m chính là hắn."
Ta không lên tiếng.
Lúc này nói thêm bất cứ điều gì cũng chỉ khiến Chu Miện Chi nổi giận, bất lợi cho đứa bé trong bụng ta.
Sau khi người của hắn bao vây kín Trân Bảo Các.
Dã tâm của hắn cũng dần bộc lộ.
Từ trước đến nay Chu Miện Chi luôn che giấu dã tâm rất kỹ.
Ta có chút nghi hoặc.
Vì sao lại là hôm nay?
Trân Bảo Các là nơi buôn bán, lại nằm giữa khu phố náo nhiệt.
Rất nhanh sau đó.
Tiếng chuông tang vang lên chín hồi.
Hoàng đế băng hà.
Đến lúc ấy ta mới hiểu tất cả.
"Bên trong cung đã sắp xếp ổn thỏa rồi."
Một tên ám vệ tiến lên bẩm báo.
"Rất tốt."
"Không uổng công ta bố trí từ nửa tháng trước."
Chu Miện Chi hùng tâm tráng chí.
Hắn phất tay, ra lệnh cho một tên ám vệ:
"Triệu tập toàn bộ người của chúng ta trong kinh thành."
"Hôm nay phải giúp ta đăng cơ."
Bên ngoài Trân Bảo Các đã sớm chuẩn bị sẵn xe ngựa.
Chu Miện Chi hạ thấp giọng:
"Tế Nguyệt."
"Nàng tự mình lên xe, hay để ta sai người bắt nàng lên?"
Ta thức thời tự mình bước lên xe.
Chỉ chưa đến nửa khắc.
Xe ngựa đã tới trước cổng hoàng cung.
Cổng cung đã bị người của Chu Miện Chi phá mở.
Xem ra vừa trải qua một trận huyết chiến.
Ta đi theo phía sau hắn.
Liễu Mộc Dao vừa bị tát một cái.
Lúc này lại rụt rè đi theo phía sau.
Giống hệt dáng vẻ năm xưa khi mới vào kinh thành.
Khi bước vào chính điện.
Nhìn thấy long ỷ tượng trưng cho quyền lực.
Chu Miện Chi hưng phấn nắm lấy tay ta.
"Tế Nguyệt, nhìn xem."
"Nơi này sắp thuộc về ta rồi."
"Nàng cũng là của ta."
"Sau này chúng ta lại giống như trước đây được không?"
Ta khinh thường nhổ một ngụm.
"Ngươi nằm mơ đi."
Ta không tin hắn dù chỉ một chút.
Ngày trước hắn có thể vì thay lòng đổi dạ mà từ bỏ ta.
Sau này cũng sẽ vì chuyện khác mà từ bỏ ta.
Thấy ta hoàn toàn không nể mặt.
Chu Miện Chi quay người từng bước tiến về phía long ỷ.
Ngay khi hắn sắp ngồi xuống.
Một mũi tên xé gió lao tới.
Đâm thẳng vào người hắn.
Chu Miện Chi quỳ sụp xuống đất.
Máu tươi không ngừng trào ra từ khóe miệng.
Tiết Sùng Giản kéo cung bước vào đại điện.
Phía sau hắn là một đội quân tinh nhuệ đông đảo.
Tiết Sùng Giản che chắn ta ở phía sau.
Lần nữa giương cung nhắm thẳng Chu Miện Chi.
Chu Miện Chi chậm rãi đứng dậy.
Cố gắng lê thân mình bò về phía long ỷ.
"Chuyện gì thế này..."
"Rõ ràng kiếp trước cuối cùng ta đã trở thành hoàng đế."
"Vì sao kiếp này lại không được?"
"Lẽ ra ta phải thuận lợi đăng cơ."
"Hậu cung mỹ nhân vô số."
"Hoàng t.ử công chúa quây quần dưới gối."
"Thiên hạ thái bình."
"Dân chúng an cư lạc nghiệp."
"Ta vốn phải là một đời minh quân lưu danh sử sách."
"Thay đổi rồi..."
"Thay đổi hết rồi..."
"Tại sao mọi thứ đều thay đổi?"
"Tất cả đều bắt đầu từ lúc nàng gả cho Tiết Sùng Giản."
Chu Miện Chi oán hận nhìn ta.
Nhưng hắn bị thương quá nặng.
Chỉ có thể như ác quỷ bò từng chút một về phía ta.
Ta sợ hãi vội trốn sau lưng Tiết Sùng Giản.
"Tế Nguyệt."
"Nàng làm trắc phi của ta được không?"
"Để mọi chuyện quay về đúng quỹ đạo."
Ta không hiểu hắn đang nói gì.
Nào là kiếp trước, nào là kiếp này.
Ta chỉ biết.
Kiếp này Chu Miện Chi đã phụ bạc ta.
Mà ta cũng quyết sẽ không bao giờ quay đầu nữa.
…
Chu Miện Chi bị giam vào đại lao.
Dù sao hắn cũng là hoàng t.ử.
Có xử t.ử hay không vẫn phải chờ Hoàng đế tỉnh lại rồi quyết định.
Tiếng chuông tang hôm đó thực ra là do Hoàng đế cố ý bày ra.
Mục đích là đ.á.n.h lạc hướng kẻ địch để âm thầm giăng bẫy bắt phản tặc.
Thì ra hôm ấy Tiết Sùng Giản bị triệu vào cung gấp.
Là vì Hoàng đế phát hiện thức ăn của mình có độc.
Trước đó Tiết Sùng Giản từng nhắc Hoàng đế cẩn thận với đồ ăn gần đây.
Sau khi lưu tâm.
Quả nhiên phát hiện có người hạ độc.
Vì thế mới tương kế tựu kế.
Không ngờ cuối cùng.
Người muốn g.i.ế.c ông lại chính là con ruột của mình.
Chu Miện Chi bị kết tội mưu nghịch.
Nhưng Hoàng đế cuối cùng vẫn không nỡ g.i.ế.c hắn
Chỉ phán lưu đày đến phương Nam nhiều chướng khí.
Đường đi lại xa xôi.
Chuyến đi này có thể nói là cửu t.ử nhất sinh.
Trước lúc lên đường.
Hắn muốn gặp ta lần cuối.
Một thị vệ từng được hắn nâng đỡ đến mời ta.
Nhưng ta từ chối.
"Ta hiện giờ là người của Tiết gia."
"Người hắn cưới là Liễu Mộc Dao."
"Ta đi tiễn hắn thì còn ra thể thống gì?"
"Ngày trước tại cung yến, hắn sỉ nhục ta cũng nhất quyết phong nàng ta làm chính phi."
"Ta đã nói từ lâu."
"Từ nay về sau giữa ta và Chu Miện Chi không còn bất cứ liên hệ nào nữa."
Ta bảo người đó truyền nguyên văn những lời ấy về cho hắn.
Toàn bộ phủ đệ của Tứ hoàng t.ử đều bị liên lụy.
Người bị lưu đày thì lưu đày.
Kẻ liên quan trực tiếp đều bị c.h.é.m đầu.
Còn Liễu Mộc Dao.
Vì là Lương đệ của hoàng t.ử.
Đương nhiên phải đi lưu đày cùng Chu Miện Chi.
Sau khi ngày lưu đày được định xuống.
Phụ thân và huynh trưởng lại tới tìm ta.
"Mộc Dao tuổi còn nhỏ."
"Lại còn đang mang thai."
"Con tuy không phải tỷ tỷ ruột của nó."
"Nhưng cũng từng dạy dỗ nó một thời gian."
"Con thử nói đỡ vài câu bên tai Tiết hiền tế xem."
"Xin cho nó một con đường sống..."
Ta bật cười lạnh nhạt.
"Chẳng phải nàng ta luôn muốn làm chính phi của hoàng t.ử sao?"
"Bây giờ có cơ hội trở thành nữ nhân duy nhất của Tứ hoàng t.ử."
"Sao lại không muốn nữa?"
"Không thích sao?"
Ta mở miệng châm chọc.
Nhìn gương mặt đầy toan tính của bọn họ.
"Con..."
Huynh trưởng chỉ tay vào ta.
Tức đến run người.
